Thứ bảy, 06/06/2020
Chào mừng các bạn đến với Website Họ Đỗ Việt Nam.
Trang chủ
Thông tin việc họ
Lịch sử Họ Đỗ Việt Nam
Truyền thống
Khoa học - Giáo dục
Văn hoá - Nghệ thuật
Kinh tế
Các lĩnh vực khác
Nét đẹp đời thường
Gia tộc và gia giáo
Chuyên đề
Sức khoẻ – Trí tuệ – Hữu ích
Thông tin hai chiều
Tài trợ và đóng góp
Thông tin họ bạn
Câu lạc bộ họ Đỗ
Trang thông tin họ đỗ mới
Điểm tin các báo
Thời tiết
Bài ca dòng họ Đỗ Việt Nam
Quang Cao
Quang Cao
Tin tiêu điểm
Số lượt người truy cập
mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay687
mod_vvisit_counterHôm trước1047
Hà Nội
Du bao thoi tiet - Thu do Ha Noi
Huế
Du bao thoi tiet - Co do Hue
Đà Nẵng
Du bao thoi tiet - Thanh pho Ho Chi Minh
TP - Hồ Chí Minh
Du bao thoi tiet - Thanh pho Da Nang
 
 
Mở đường trên thượng nguồn sông Chảy... E-mail
25/01/2007
Mở đường trên thượng nguồn sông Chảy...
Ông Lương và trưởng bản Sùng Seo Châu trong niềm vui đường vào Cốc Dế.

Ông Đỗ Minh Lương - Phó Chủ tịch UBND huyện Si Ma Cai (huyện mới tái lập, xa xôi, vất vả nhất của tỉnh Lào Cai) nổi tiếng là một người năng đi rừng leo núi, năng trải lòng với thôn xa bản vắng.

Trong một bận lếch thếch đi bộ nhiều tiếng đồng hồ hút mãi lên thượng nguồn sông Chảy giáp biên giới Việt - Trung, ghé vào kiểm tra tình hình ở bản Cốc Dế, xã Bản Mế, ông Lương đã suýt bỏ mạng vì trượt chân từ vách núi dựng trời xuống sông Chảy. Ai đó thở dài, biết bao giờ đường vào tới chỗ này.
... Cho đến một ngày, ông Lương rủ tôi đi thông xe, đi đặt tên mới Ậu Tu Đế cho con dốc chết người ở thượng nguồn sông Chảy.
Sông Chảy hứa sẽ chảy ngược
Có lần ông cùng đồng chí Sương - Bí thư Huyện uỷ Si Ma Cai (nay là Tổng Biên tập Báo Lào Cai) vào Cốc Dế. Mỗi người cầm một con dao, nai nịt từ đầu đến chân, vừa đi vừa mở đường men theo sông Chảy rậm rịt.
Đường ven sông cao và bé đến mức nó đã trở thành huyền thoại trong ký ức khiếp đảm của nhiều công an, bộ đội, giáo viên cắm bản và bà con thường qua lại. Bám vách đá cao vọi, ngoái nhìn xuống sông Chảy xanh nhờ thấy chóng mặt, đá tảng đùn lên lố nhố, đá ken dày ở hai bên bờ, rừng già lúp xúp bò lan ra sát mặt nước.
Đường, nhiều đoạn, chỉ gồm mấy mỏm đá bé đúng bằng bàn chân người. Đặt chân rồi thì phải bước, đường không đủ chỗ để hai cái chân đứng cùng một gờ đá. Trượt chân là mất mạng.
Với hơn bốn chục hộ dân, chủ yếu người Mông và người Tày sinh sống, bản Cốc Dế chưa bao giờ dám mơ có đường ôtô vào tới nơi. Vì những trái núi quá lớn án ngữ khắp hơn hai chục cây số đường dọc sông.
Cũng vì Cốc Dế là miền đất... ngõ cụt, thật hiếm tiềm năng "nóng hổi" nào có thể câu kéo nhà đầu tư sốt sắng mở đường lên thượng nguồn sông Chảy tít mù xa. Cụ già ở Cốc Dế thở hắt ra: Đường vào đến được bản tao, thì có mà sông Chảy chảy ngược dòng.
Ông Lương nghe mà thương quá: "Chúng tôi hứa, năm 2007, xe máy sẽ đi được vào bản". Cụ già người Mông vẫn lẩm bẩm: "Ta sống gần 100 năm rồi. Sông Chảy không hứa sẽ chảy ngược được đâu, cán bộ à".
Trưởng bản Sùng Seo Châu thấy "căng" quá mới đỡ lời cán bộ Lương, bằng tiếng Mông, tạm dịch: "Các cụ à, cán bộ hứa bao nhiêu lần rồi, có lần nào sai hứa đâu. Lần này, sông Chảy không chảy ngược được, đá không mọc trên đầu người được, nhưng các cụ cứ chờ đợi, đến năm 2007 xem đường có vào Cốc Dế ta không đã, rồi sẽ... có ý kiến". Mấy cụ già cùng thốt lên "chà chà" rồi xoa xoa tay nhìn cán bộ Lương. Đồng loạt cạn một bát rượu ngô, hy vọng.
Ông Lương thương bà con quá mà mạnh dạn hứa, dẫu biết rằng, mọi việc không đơn giản tí nào. Ai đó bảo, xin dự án, con đường phải hiệu quả này nọ cơ; mà Cốc Dế là bản cụt, chả có tiềm năng gì.
Ông quắc mắt: Hiệu quả kinh tế nào so sánh được với nỗi khát khao và niềm vui mở đường của bà con mình? Dẫu gì thì đi "xin" dự án, quy trình của nó vẫn hơi lâu. Thỉnh thoảng bà con về huyện lại chân đất, đi bộ đến gặp ông Lương, có hôm xách theo hũ rượu ngô nấu bằng nước bản Cốc Dế, ý nhị nhắc: Sao đường lâu về đến bản Cốc Dế thế, chú Lương à (?!).
Đỉnh điểm của việc "hối lộ" làm đường (theo cách nói vui) là khi ông Lương cùng cấp trên vào khảo sát tuyến đường, bà con biếu một con chó nhầng nhầng lớn về nuôi làm kỷ niệm.
Giống chó của người Mông, sống quen giữa khắc nghiệt hoang vu, cực kỳ tinh ranh. Ông Lương leo núi, chân bám đá như sơn dương. Đến quành sông Chảy có vách đá chìa ra, người phải bước dứt khoát, bám vào rễ cây vượt qua. Người nhảy được, nhưng chó thì không thể đu lên như... người. Thế là người phải cõng chó trong một cái gùi. Câu chuyện thật mà như huyền thoại. Kỷ niệm ấm áp, ngồ ngộ nhưng xé lòng.
Đặt tên cho dốc Cõng Chó

Lần đầu tiên có đường, người ta có thể đi bộ, đi ôtô, xe máy vào Cốc Dế thay vì leo trèo đu bám trên vách núi vực sông như trước đây.

Hôm nay, cuối tháng 12.2006, mượn chiếc xe Vitara hai cầu của Ngân hàng Chính sách huyện nghèo mới tái lập trên đá (cách TP.Lào Cai gần 100km), tôi, ông Lương và nhóm cán bộ huyện vào Cốc Dế để kiểm tra đường lần cuối trước giờ thông xe. Nhìn vách đá, Hoàng Quốc Toản, công an huyện cắm xã Bản Mế, ngồi trong ôtô cứ lắc đầu: Lúc mới về nhận công tác, em cứ nghĩ mình phải đầu hàng những vách núi kia. Giọng ông Lương hào hứng:
- Chỗ này đây, chỗ này tớ trượt chân suýt chết. Giời ơi, họ xẻ đôi được quả núi này rồi kia à?
Xe ôtô bé nhỏ như cái bao diêm trước mênh mông vách núi bờ sông. Sát mép vách núi dựng một tấm bảng lớn: "Đường Cốc Cọc - Cốc Dế. Chủ đầu tư: BQL Dự án giảm nghèo Lào Cai. Đơn vị thi công: Công ty TNHH Anh Nguyên. Khởi công, tháng 4 năm 2006...".
Đường ôtô sắp vào đến Cốc Dế. Ông Lương thầm thì: Gặp lại tôi, các cụ vui lắm, uống rượu thì phải biết. Không phải mang rượu ngô ra huyện "bôi trơn" dự án nữa nhé. Giá mà gặp Sùng Seo Châu, trưởng bản Cốc Dế ở đây, thì ông ấy sẽ sờ lên đầu phó chủ tịch huyện xem đá đã mọc lên đầu ông ta chưa.
- Trời ơi, chú Lương!
Giọng người đàn ông mặc chiếc áo ngành công an cũ sờn vọng ra từ sau khối đá lớn. Ra là trưởng bản Châu. Ông Châu 51 tuổi, nắm tay ông Lương giậm chân bành bạch, mặt lấp lánh niềm vui. Sùng Seo Châu kéo tuột đoàn khách về Cốc Dế, bữa tiệc núi rừng được dọn ra trong niềm vui mở đường của người Mông, người Tày.
Ông Lương kéo trưởng bản Sùng Seo Châu ra mép sông Chảy, dí dủm: Chỗ này là chỗ em cõng chó vượt núi đây này, bác Châu. Tiếng Mông cõng một vật gì trên lưng tức là gì hả bác? Là "Ậu". Được rồi, thế con chó gọi là gì, rồi: "Tu đế".
Em và bác sẽ đặt cái dốc khủng khiếp chòi ra sông Chảy từng doạ bao nhiêu mạng người này là dốc "Ậu Tu Đế". Bác Châu đồng ý không? Một cái dốc mà xưa kia, để dắt được con chó săn đệ nhất của bản Cốc Dế vượt qua nó, người ta phải cõng chó!
Dọc đường về, hỏi quê đâu ta, hoá ra ông Lương là người Phú Thọ lên bắc ải Lào Cai "đồn trú" đã ngót chục niên. Tôi buột miệng: Mấy cái Tết chưa được về thăm vợ con, suốt ngày leo rừng và hứa cho "sông Chảy chảy ngược" thế này, các anh thiệt thòi quá.
Ai ngờ, Phó Chủ tịch huyện Đỗ Minh Lương gay gắt: "Ô hay, mình hy sinh một tí, mang hạnh phúc cho bao nhiêu bà con. Mình phải vui vì điều đó mới phải chứ". Ông, lại thêm một lần bần thần: "Bà con mình tốt lắm".
Có thêm một con đường khảm trên đá cho bà con đi đến văn minh đã đành. Cái quan trọng hơn là con đường mà ông Lương và các đồng chí của mình đã, đang và sẽ theo đuổi: Nỗ lực đem thêm thật nhiều niềm vui và ánh sáng đến cho bà con mình. Nhất là bà con còn chịu nhiều thiệt thòi trên núi đá khắc nghiệt tít mãi nơi thượng nguồi biên ải, như Cốc Dế.

Phóng sự của Đỗ Doãn Hoàng


 
< Trước   Tiếp >
 
 
Múi giờ

Trang ảnh










 
 
Copyright © 2006 Ho Do Viet Nam. All rights reserved.
Đ/c :111 Đặng Tiến Đông - Đống Đa - Hà Nôi
Khu Đô Thị Tây Nam Linh Đàm
Hotline:091.8830808.
Website: www.hodovietnam.vn - Email: banlienlac@hodovietnam.vn