Thứ hai, 10/08/2020
Chào mừng các bạn đến với Website Họ Đỗ Việt Nam.
Trang chủ
Thông tin việc họ
Lịch sử Họ Đỗ Việt Nam
Truyền thống
Khoa học - Giáo dục
Văn hoá - Nghệ thuật
Kinh tế
Các lĩnh vực khác
Nét đẹp đời thường
Gia tộc và gia giáo
Chuyên đề
Sức khoẻ – Trí tuệ – Hữu ích
Thông tin hai chiều
Tài trợ và đóng góp
Thông tin họ bạn
Câu lạc bộ họ Đỗ
Trang thông tin họ đỗ mới
Điểm tin các báo
Thời tiết
Bài ca dòng họ Đỗ Việt Nam
Quang Cao
Quang Cao
Tin tiêu điểm
Số lượt người truy cập
mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay841
mod_vvisit_counterHôm trước1709
Hà Nội
Du bao thoi tiet - Thu do Ha Noi
Huế
Du bao thoi tiet - Co do Hue
Đà Nẵng
Du bao thoi tiet - Thanh pho Ho Chi Minh
TP - Hồ Chí Minh
Du bao thoi tiet - Thanh pho Da Nang
 
 
Hành trình tìm mộ em gái của giáo sư Trần Phương- phần 1 E-mail
13/03/2007
  Hành trình tìm mộ em gái của giáo sư Trần Phương

(Hoàng Anh Sướng. Thế Giới Mới số 708 ra Thứ Hai 23/10/2006)

"Tôi vốn được đào tạo theo tinh thần khoa học thực nghiệm. Cái gì chứng minh được mới tin là có. Cái gì chưa chứng minh được thì dứt khoát không tin. Cho nên, lúc nhờ các nhà ngoại cảm đi tìm mộ cô em gái vốn là Đội trưởng Đội du kích Hoàng Ngân, trái tim tôi thì tha thiết tìm thấy em mà lý trí tôi cố tỉnh táo để tìm cách "chống chọi" lại khả năng thấu thị...của họ. Vậy mà cuối cùng tôi hoàn toàn bị thu phục trước khả năng đặc biệt của hai nhà ngoại cảm nổi tiếng là Nguyễn Văn Nha và Phan Thị Bích Hằng. 24 ngày mà họ tìm trong bí ẩn, cuối cùng tôi đã tìm được hài cốt người em gái sau suốt 50 năm trôi dạt" - Giáo sư (GS) Trần Phương mở đầu câu chuyện với chúng tôi như vậy.

Tìm theo sơ đồ của nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Nhã

gsu.jpg

Giáo sư Trần Phương và Phan Thị Bích Hằng

GS Trần Phương (tên thật là Vũ Văn Dung) nguyên Phó Thủ tướng Chính phủ, Hiệu trưởng Trường Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội, có một người em gái sinh năm 1929 tên là Vũ Thị Kính. Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng, ngay từ năm 16 tuổi, cô Kính đã tham gia kháng chiến, trở thành nữ giao liên gan dạ với bí danh Trần Thị Khang. Năm 1950, cô trở thành Huyện uỷ viên Đảng bộ Phủ Cừ, Bí thư Hội Phụ nữ Cứu quốc huyện, người tổ chức và chỉ huy Đội nữ du kích Hoàng Ngân nổi tiếng. Tháng 6/1950, giặc bắt được cô, đưa về bốt La Tiến, một đồn binh lớn án ngữ phía Nam tỉnh Hưng Yên, phía Bắc tỉnh Thái Bình và phía Tây tỉnh Hải Dương. Tại đây, giặc đã dùng mọi cực hình tra tấn dã man nhất, nhưng người nữ du kích kiên trung ấy vẫn không hé nửa lời. Tức giận, giặc đã cắt cổ cô rồi vứt xác xuống sông Luộc. Sau cái chết anh hùng ấy của cô, Đội nữ du kích Hoàng Ngân đã phát động "Tuần lễ giết giặc, trả thù cho chị Khang". Huyện uỷ và Đội nữ du kích Hoàng Ngân đã đi khắp các bến đục dòng trong, những mong tìm xác cô mà không thấy.

Năm 1989, khi đó, GS Trần Phương đang làm Viện trưởng Viện Nghiên cứu Chiến lược phát triển, xuống công tác tại Sở Kinh tế đối ngoại Quảng Ninh. Ông nghe anh em tại đây đồn rằng: cách Bãi Cháy về phía Hà Nội 20km, có một cô công nhân, trước vốn bị tai nạn lao động, nay có khả năng ngoại cảm đặc biệt, biết quá khứ, dự đoán tương lai, phán đúng như thần. Anh em trong cơ quan, ai có việc gì hệ trọng đều đến nhờ cô xem. Họ khuyên GS Trần Phương nên đến đó xem một lần. Khi tới, ông thấy nhà ngoại cảm là một phụ nữ xanh xao, gầy yếu, nằm liệt trên chiếc phản kê gần cửa sổ. Vừa nhìn thấy GS Phương cô đã nói, giọng yếu ớt: "Ghế có một người anh chết trẻ, chết trong lửa". GS Phương giật mình. Năm 1951, người anh ruột của ông là Vũ Sơn, Trưởng Ban tuyên giáo của Đại đoàn 320 hy sinh trong trận đánh ở Hà Nam Ninh. Quả bom napal rơi đúng hầm chỉ huy, anh Sơn cùng một số đồng chí khác bị chết cháy. Chưa kịp trấn tĩnh, GS Phương lại rụng rời khi nghe nhà ngoại cảm phán tiếp: "Ghế còn có một người em gái chết trẻ. Hài cốt vẫn còn, nhưng vì Ghế không tin nên không đi tìm". Nhà ngoại cảm còn "phán" rất nhiều về cuộc đời, sự nghiệp, thân thế của GS Phương khiến ông rất hoang mang. Sau đó, về Hà Nội, nghe tin nhiều người đi tìm mộ người thân bằng gọi hồn, thấu thị, ngoại cảm... với những tình tiết hết sức lý kỳ, trong ông chợt loé lên một niềm hy vọng mong manh.

Chị Tuyết Nga, bạn ông, người đã nhờ nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Liên (Tứ Kỳ, Hải Dương) tìm được mộ mẹ bị giặc sát hại, khuyên ông nên đến nhờ anh Liên. Nghe lời, chú Quỳnh, em ruột ông, ăn chực nằm chờ ở nhà ông Liên hơn một tháng trời, cuối cùng, được anh vẽ cho một tấm sơ đồ phần mộ. Nhưng sơ đồ lại vẽ phần mộ cô Khang nằm ở huyện Khoái Châu (Hưng Yên), cách bến đò La Tiến mấy chục cây số về phía thượng lưu. Không thuyết phục. Cuối cùng, đích thân GS Phương tìm đến nhà anh Liên, nhưng chờ đến đỏ mắt vẫn không thấy nhà ngoại cảm mách bảo gì. Chị Tuyết Nga lại bảo: "Em có người bạn là Nguyễn Văn Nhã, một nhà ngoại cảm nổi tiếng ở TP Hồ Chí Minh, anh Nhã đã vẽ được hơn 600 ngôi mộ, tỷ lệ trúng đạt trên 60%. Để em điện thoại nhờ anh ấy xem sao". Ngày 25/7/1999, anh Nhã có mặt tại Hà Nội. Trong phòng làm việc của GS Trần Phương, sau khi hỏi vợ chồng GS một số thông tin về cô Khang như tên, tuổi, ngày tháng năm sinh, năm mất, bến đò La Tiến thuộc xã nào, huyện Phủ Cừ thuộc tỉnh nào, bến đò ấy có cây cầu nào không... anh Nhã bèn lấy một tờ giấy trắng khổ lớn và mấy cây bút màu ra vẽ. Dưới ngòi bút của anh, thấy hiện lên con sông uốn lượn, đường to, đường nhỏ giao nhau. Rồi anh ghi chú rõ ràng, rành mạch từ bến đò La Tiến đi về hướng Đông-Nam thấy một trường học. Đi chừng 1,6km thì đến một ngã tư. Phía trái ngã tư có cửa hàng tạp hoá cửa màu xanh dương. Rẽ tay phải thấy một cái đình. Đi tiếp 1km hãy rẽ trái vào một con đường nhỏ. Cách đó 45m là phần mộ cô Khang. Ngôi mộ nằm trên đất cô Nhường. Đối diện với mộ là quán ông An. Mộ chôn đầu về hướng Tây, cách đó 4m có một gốc cây đổ. Trên mộ có một khúc cây dài 4 tấc, một cục gạch vỡ màu nâu đỏ và 5 cây cỏ dại có hoa màu tím nhạt...

Vẽ chừng 10 phút thì xong. Nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Nhã ngẩng lên hỏi GS Phương: "Bao giờ thì bác đi tìm mộ?". GS trả lời: "Khoảng 3 ngày nữa". Anh Nhã bảo: "Tôi sẽ cho bác một tín hiệu để tìm. Hai con bướm nhé?". GS Phương: "Hai con bướm sợ khó tìm". Ngẫm ngợi giây lát, anh Nhã bảo: "Vậy thì một bé gái nhé?". Nói đoạn, anh cắm cúi ghi tiếp vào tấm bản đồ: 13h30' ngày 28/7/1999, sẽ có một bé gái chừng 11 tuổi, mặc áo hoa xanh đến gần mộ. Rồi anh dặn: "Nếu bác đến sớm thì 5 cây cỏ dại có 10 bông hoa tím. Nếu đến muộn thì chỉ còn 5 bông". Quá đỗi ngac nhiên, GS Phương hỏi: "Anh không biết tý gì về vùng đất đó, vậy dựa vào cái gì mà anh vẽ được tấm bản đồ chi tiết này?". Anh Nhã lắc đầu, cười xoà: "Tôi cũng chẳng biết nữa. Cứ thấy trong đầu hiện lên thế nào thì vẽ thế ấy". GS Phương lại hỏi: "Thế còn những cái tên: đất cô Nhường, quán ông An?". Anh Nhã: "Tai tôi bỗng nghe thấy những âm thanh ấy. Có thể là Nhương, Nhường, An hay Am gì đấy".

Ngày tìm mộ thứ nhất

Đúng hẹn, ngày 28/7/1999, cả gia đình GS Trần Phương tìm đường về La Tiến, cách Hà Nội chừng 100km. Đoàn chia làm nhiều ngả, đối chiếu với bản đồ mà tìm. Có một lối hướng thẳng vào giữa làng La Tiến là trùng khớp với bản đồ. Có điều, đường từ bến đò đến nơi ghi là phần mộ lại rất ngắn, chỉ bằng 1/3 cự ly trong bản đồ. Băn khoăn, GS Phương bèn điện thoại lại hỏi anh Nhã. Từ TP Hồ Chí Minh, anh Nhã bảo: "Cự ly do tôi ước lượng nên có thể không chính xác. Miễn là tìm thấy các dấu hiệu đã ghi, nhất là 4 tín hiệu nơi phần mộ".

Cả nhà hướng mắt ra bốn phía quan sát kỹ lưỡng rồi săm soi đối chiếu với tấm bản đồ. Lần theo chỉ dẫn và các tín hiệu trên đường: trường học, đình làng, quán tạp hoá màu xanh dương, ngã tư... đoàn đến đất nhà ông Điển, một nông dân kiêm thợ nề. Hai vợ chồng ông chỉ đoàn ra dải đất phía ngoài đê, cạnh Vụng Quạ (một khúc cua của con sông Luộc, nơi các xác chết thường bị cuốn vào, quạ đến ăn nhiều, nên dân làng gọi là vụng Quạ), cách nhà ông chừng nửa cây số, nơi đó có 3 ngôi mộ vô thừa nhận. Mọi người đến xem xét kỹ lại không thấy một dấu hiệu nào như anh Nhã cho, nên đành quay về nhà ông Điển. Đứng trước cửa nhà, nhìn về chân đê sông Luộc, chếch về phía Tây là ngôi nhà anh An. Nhà xây để ở chứ không bày biện bán hàng gì. Anh An cho biết, vợ anh có một gian hàng bán lòng lợn ở chợ La Tiến, sáng sớm gánh hàng ra bán, song nếu ai cần mua tại nhà, anh chị cũng bán. Như vậy, cũng có thể tạm coi là quán hàng được. Còn đất bà Nhường? Hỏi thăm cả làng, chẳng có ai tên như vậy, chỉ có một bà lão tên Nhương, khoảng 70 tuổi. Bà vốn trước đó cũng là một nữ du kích, hoạt động cách mạng với cô Khang. Cách đó mấy năm, bà có nhắn GS Trần Phương về nhận một bộ hài cốt vô thừa nhận. Bộ hài cốt có hàm răng màu trắng, giống hàm răng của cô Khang, nên bà cho rằng đó là hài cốt của đồng đội mình.

Như vậy, những dấu hiệu dẫn đến ngôi mộ đã tìm thấy, nhưng dấu hiệu của chính ngôi mộ thì chưa. Đành chờ đến 13h30'. Giữa trưa hè trời nắng hầm hập như đổ lửa, đoàn vẫn chia làm mấy nhóm đón lõng ở các ngả đường dẫn đến nhà ông Điển. 10' rồi 15' ngột thở trôi qua. Bỗng một tốp học sinh ào ào đạp xe từ cuối làng tới. Nhìn kỹ, thấy toàn con trai. Mấy phút sau, có tốp con gái đi bộ tới. Mọi người liền giữ các em lại hỏi thăm. Các em chỉ nhà bà Nhương ở gần ngã tư, sau cái đình làng. Ba em săng sái dẫn ông Quỳnh, em ruột GS Phương tới đó, còn một em đứng lại. GS Phương giật mình. Em gái ấy mặc áo màu xanh lá cây, có hai bông hoa to in trước ngực. Hỏi về những ngôi mộ vô thừa nhận, em chỉ mấy ngôi ở vườn chùa ngay cạnh chỗ đứng. GS Phương biết, đó là mộ của những người chết đói năm 1945. Em lại chỉ 3 ngôi mộ phía ngoài đê, cạnh Vụng Quạ, nơi mà đoàn đã tìm từ sáng. Hỏi thêm em về một số chuyện nữa nhưng cũng không thu thêm được thông tin quan trọng gì. Đến xế chiều, gần như mất phương hướng, GS Phương lại gọi điện cho anh Nhã. Anh hỏi: "Có thấy lạch nước không? Có cái cống không?"... Anh Nhã hỏi cứ y như anh đang nhìn thấy vậy. Rồi anh bảo: "Bác hãy đi tìm ngôi nhà mà bốn mặt đều sơn màu trắng, phía trước đầy hoa đỏ".

Cái cống lớn xây bằng gạch cạnh đất chùa, xế nhà ông Điển, chính là nơi GS vừa ngồi nói chuyện với bé gái mặc áo hoa màu tím. Còn lạch nước? Hỏi ông Điển, hồi lâu ông mới sực nhớ ra, 30 năm trước, chính cái đầm sen là một vùng ruộng trũng. Bờ ruộng chạy song song với một con lạch dẫn nước qua cống cửa chùa vào ruộng mạ mà nay là đất ở của ông và mấy nhà xung quanh. Cuối những năm 1960, để lấy đất bồi đắp con đê sông Luộc, người ta đã biến vùng ruộng trũng thành đầm sen bây giờ. Bờ ruộng và cái lạch nước cũng biến mất trong lòng cái đầm sen ấy.

Mọi người ngó nghiêng khắp làng để tìm ngôi nhà tứ bề quét vôi màu trắng mà chẳng thấy. Chỉ thấy nhà màu vàng hoặc xám. Bỗng anh Tân Cương, một cộng sự của GS Phương chỉ vào cái quán bên đường: "Hay là cái này?". Đó là cái quán nước nhỏ, thấp lè tè, xây bằng gạch, đủ kê một cái giường và cái chõng, trên bày bán mấy gói kẹo và mấy chai nước ngọt. Quán mới xây, cả bốn mặt đều quét vôi trắng xoá. Anh Tân Cương lý luận: "Một cái quán cũng có thể coi là nhà được lắm chứ". Vậy còn hoa đỏ? Đảo mắt một vòng, anh Tân Cương reo khẽ: Nhìn theo hướng tay anh chỉ về phía đầm sen, mọi người sững sờ: cả một biển hoa sen hồng thắm giữa trưa hè, hương đưa ngào ngạt.

Chủ quán là một bà lão tên Mân. Nhưng đó là tên chồng, còn tên thật của bà là Nguyễn Thị Nhờ, năm nay 81 tuổi. Mọi người sục sạo tìm kiếm đến tối mịt mà cũng chẳng thấy thêm tín hiệu gì, đành quay về Hà Nội. Gọi điện cho anh Nhã, anh trấn an: "Tìm được cái quán trắng làm mốc là tốt rồi, bác nên tìm tiếp tục. Hôm nay chưa thấy thì ngày mai lại đi. Chinh mộ là cả một hành trình đầy vất vả, không thể một lần mà trúng ngay được". Rồi anh chỉ dẫn tiếp: "8h sáng mai, bác phải có mặt ở cái quán quét vôi trắng ấy. Bác hoặc con bác hãy thắp 20 nén hương ở lối đi bên cạnh. Khoảng 8h30' có một con chó vàng nâu đứng cách đó chừng 10m. Nó nhìn bác một lát rồi đi. Thỉnh thoảng nó ngoái đầu nhìn lại xem bác có đi theo nó không. Bác cứ đi theo và giữ khoảng cách. Đi chừng hơn 100m, con chó sẽ dừng lại, hít đất rồi bới. Bác hãy nhớ lấy chỗ đó, quan sát kỹ, tìm những dấu hiệu trên phần mộ như đã ghi trong bản đồ". Ngừng một lát, anh Nhã dặn tiếp: "nếu không thấy con chó xuất hiện thì chờ đến khoảng 9h, tìm kiếm quanh vùng sẽ thấy một con chó vàng nằm liệt như ốm. Đánh dấu lấy chỗ ấy mà đào. Đào thấy thì con chó sẽ hết ốm. Khi nào thấy tín hiệu thì điện thoại lại, tôi sẽ chỉ dẫn tiếp".

(còn tiếp)


 
< Trước   Tiếp >
 
 
Múi giờ

Trang ảnh










 
 
Copyright © 2006 Ho Do Viet Nam. All rights reserved.
Đ/c :111 Đặng Tiến Đông - Đống Đa - Hà Nôi
Khu Đô Thị Tây Nam Linh Đàm
Hotline:091.8830808.
Website: www.hodovietnam.vn - Email: banlienlac@hodovietnam.vn