Thứ tư, 12/08/2020
Chào mừng các bạn đến với Website Họ Đỗ Việt Nam.
Trang chủ
Thông tin việc họ
Lịch sử Họ Đỗ Việt Nam
Truyền thống
Khoa học - Giáo dục
Văn hoá - Nghệ thuật
Kinh tế
Các lĩnh vực khác
Nét đẹp đời thường
Gia tộc và gia giáo
Chuyên đề
Sức khoẻ – Trí tuệ – Hữu ích
Thông tin hai chiều
Tài trợ và đóng góp
Thông tin họ bạn
Câu lạc bộ họ Đỗ
Trang thông tin họ đỗ mới
Điểm tin các báo
Thời tiết
Bài ca dòng họ Đỗ Việt Nam
Quang Cao
Quang Cao
Tin tiêu điểm
Số lượt người truy cập
mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay847
mod_vvisit_counterHôm trước1856
Hà Nội
Du bao thoi tiet - Thu do Ha Noi
Huế
Du bao thoi tiet - Co do Hue
Đà Nẵng
Du bao thoi tiet - Thanh pho Ho Chi Minh
TP - Hồ Chí Minh
Du bao thoi tiet - Thanh pho Da Nang
 
 
Hành trình tìm mộ em gái của giáo sư Trần Phương- phần 2 E-mail
14/03/2007
  Hành trình tìm mộ em gái của giáo sư Trần Phương- Ngày tìm mộ thứ hai

(Hoàng Anh Sướng. Thế Giới Mới số 709 ra Thứ Hai 30/10/2006)

(Trong bài viết này, chúng tôi có sử dụng một số tư liệu của gia đình GS Trần Phương)

Sáng sớm hôm sau, đoàn lại lục tục quay trở lại La Tiến. Việc đầu tiên là chia làm nhiều tốp, đứng ở các ngả đường xem có con chó vàng nâu nào tiến về quán nước quét vôi trắng không. Chờ đến gần 9 giờ sáng mà vẫn chưa thấy tín hiệu gì, đành chuyển sang phương án 2: tìm con chó vàng nằm bẹp như ốm. Mọi người sục sạo vào từng nhà trong vùng. Ở đây, nhà nào cũng nuôi chó vàng, thấy khách lạ, chúng nhảy sổ ra sủa inh ỏi, chẳng thấy con nào nằm bẹp một chỗ. Cô Nam (em ruột cô Khang) mấy lần vào nhà cụ Nhờ, ngó nghiêng khắp xó xỉnh, bỗng phát hiện thấy phía sâu bên trong gian nhà phụ, dưới gầm giường, có một con chó vàng nằm bẹp. Mọi người lần lượt vào xem, nó vẫn nằm im thin thít như cục bông, chẳng gầm gừ hay sủa. Hỏi cụ Nhờ, cụ chép miệng bảo: nó chửa, chê cơm mấy hôm nay rồi. GS Trần Phương liền điện thoại cho nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Nhã. Anh Nhã chỉ dẫn tìm kiếm trong vòng bán kính 10m xem có những dấu hiệu trên phần mộ (cách mộ 4m có một gốc cây đổ, trên mộ có khúc cây dài 4 tấc, một cục gạch vỡ màu nâu đỏ và 5 cây cỏ dại có hoa màu tím nhạt) không?

gsu.jpg

Giáo sư Trần Phương và Phan Thị Bích Hằng

Từ chỗ con chó nằm bẹp, GS Phương kẻ một vòng tròn có bán kính 10m. Phần lớn, vòng tròn bao lấy sân gạch và nhà của cụ Nhờ, chỉ một phần nhỏ lấn sang khoảnh vườn hẹp trước tường hoa nhà ông Điển. Khoảnh vườn này hôm trước đoàn đã đi qua mà không ai để ý đến mấy vạt rau lang. Cả nhà dán mắt xuống đất tìm. Anh Tân Cương bỗng phát hiện thấy một gốc cây đổ bị vùi lấp dưới lớp dây lang, gốc cây to bằng bắp chân, dài hơn gang tay. Trên thân lơ thơ mấy cái chồi cằn cỗi. Ông Điển bảo, đó là cây nhót ông chặt năm ngoái nhưng chưa kịp đánh gốc. Tiếp tục tìm kiếm, thấy cách gốc cây nhót về hướng Đông chừng 2m, có nửa viên gạch vỡ màu nâu đỏ nằm cạnh một cành cây khô bằng cổ tay, dài nửa mét. Nhìn tiếp về hướng Đông chừng 3m nữa, dưới tán cây cam thấp lùn, cả đoàn reo lên khi trước mặt hiện lên cả một dãy hoa màu tím nhạt bung lên khỏi đám rau lang. GS Phương tỷ mẩn ngồi đếm được đúng 5 gốc, mỗi gốc nở 2 bông hoa to và dài bằng ngón tay. Sau khi rà soát kỹ càng, GS Phương lại điện cho anh Nhã. Anh bảo: "Từ gốc cây đổ đến cây hoa tím, vẽ một hình tam giác. Bác hãy đứng vào giữa rồi đánh dấu lại. Lấy một chiếc đũa cắm xuống chỗ đó. Chính tay bác hoặc người khác nhưng phải cùng máu mủ với cô Khang, đặt một quả trứng lên đỉnh chiếc đũa, nếu quả trứng nằm vững trên đầu đũa là đúng. Nếu không nằm yên thì cắm chiếc đũa lùi ra nửa mét".

Ngồi ngắm nghía chiếc đũa tre khẳng khiu, tay vân vê quả trứng gà. GS Phương chột dạ: "tay Nhã đánh đố mình đây". Song ông lại tự trấn an: vấn đề là ở chỗ phải ngắm cho thật cân và không được xúc động. Hít một hơi thật sâu, GS Phương rón rén đặt quả trứng lên đầu chiếc đũa. Gần trăm con mắt dán vào quả trứng gà như nín thở. Bịch! Quả trứng rơi xuống đất. Nhặt lên, khẽ khàng đặt lại. Lần 2, lần 3... đặt nằm rồi đặt đứng, quả trứng vẫn lăn xuống đất. GS Phương ngồi bệt xuống đất thở hắt ra. "Chỉ tại cái đũa chết tiệt. Tiết diện quá nhỏ mà lại không phẳng thì thánh cũng chẳng đặt được quả trứng tròn cho cân". Nghĩ vậy, nhưng GS đứng dậy, lùi lại nửa mét, mặt vẫn hướng vào tường hoa. Cắm chiếc đũa cho thật thẳng rồi ông nhẹ nhàng đặt quả trứng lên. Ô kìa! Kỳ lạ quá! Quả trứng nằm im trên đầu đũa tựa như có chất keo kết dính. Mặc dầu không tin vào sự can thiệp của cô Khang (Vì làm gì có linh hồn mà can thiệp? Mà nếu có thì linh hồn đâu có phải là lực hút vật chất - GS Phương nghĩ thế) nhưng GS vẫn thở phào nhẹ nhõm, vì nếu không làm được điều này thì sẽ không thể đi tiếp bước sau. Lại gọi điện cho anh Nhã cầu cứu. Anh bảo: "Lấy quả trứng làm tâm, vẽ một hình chữ nhật dài 2m, rộng 1,2m rồi đào sâu xuống 1,5m cho đến lớp cát đen, hài cốt sẽ ở đó".

Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, vừa đói, vừa mệt, GS Phương quyết định tạm nghỉ, ra bến đò La Tiến ăn cơm. Trời đang nắng gắt bỗng đâu mây đen ùn ùn kéo tới, gió ào ào thổi cuốn bụi mịt mù. Mưa như trút nước. Chừng hơn một giờ đồng hồ mới tạnh. Mọi người vội vã kéo về nhà ông Điển và khi bước ra vườn, tất cả đều sững sờ khi thấy quả trứng vẫn nằm chon von trên đầu đũa bé xíu. Chẳng nhẽ khi mưa, lúc nào cũng có hai giọt nước rơi cân bằng xuống hai đầu quả trứng à? Lại còn gió to nữa chứ? Bụi tre bờ sông gió vặn còn nghiêng ngả cơ mà? Có điều gì huyền bí đây? GS Phương từ từ gỡ quả trứng ra khỏi chiếc đũa để cho tốp thợ đào đất. Hai tốp thợ thay nhau đào. Đầu tiên là lớp đất màu nâu. Sâu chừng 1,2m thì đến lớp bùn đen pha cát. GS Phương nhắc nhở mọi người rà soát từng xẻng cát xem có lẫn xương cốt không. Nhưng đào mãi, đến độ sâu 1,5m vẫn không thấy gì. Anh Nhã hướng dẫn qua điện thoại. Phát triển về hướng Nam, đào sâu thêm 4cm nữa. Hố đào lập tức được mở thêm nửa mét ra phía bờ ao. Chiều dài đến 2,8m mà vẫn không có tín hiệu gì. Trời sắp tối, mọi người buộc phải dừng tay. Nỗi buồn xen lẫn thất vọng thể hiện rõ trên khuôn mặt GS Phương. Tuy vậy, GS vẫn quyết định ngày mai đào tiếp.

Ngày tìm mộ thứ ba

Suốt hai ngày trời, dậy từ 4 giờ sáng mướt mải tìm kiếm, đào bới đến 11 giờ đêm mới về nhà, ở tuổi 72, GS Trần Phương đã cảm thấy đuối sức. Niềm tin cũng giảm sút. Sáng ngày thứ ba, GS uỷ nhiệm cho các con, cháu, người chị ruột và anh Tân Cương đi tiếp. Ông dặn: không đào sâu thêm nữa, chỉ xới lại đống cát đen đào lên hôm qua, hoạ may nhặt được mẩu xương nào thì đem về. Nếu không thì "thu dọn chiến trường".

Mọi người thực hiện đúng lời dặn, hì hụi bới tìm gần hết buổi sáng chẳng thấy gì. Nhiều cụ già trong làng đến xem, xúm lại bài bác: "Đã bảo mà! Tìm ở ngoài đê, quanh cái Vụng Quạ thì không, lại cứ cắm đầu tìm trong đê. Làm gì có xác nào trôi sông mà lại vượt qua được con đê để vào tận trong đồng". Đúng lúc ấy, anh Thìn - Hiệu trưởng Trường Trung học Cơ sở La Tiến đến xem kể: hồi trước, bố anh làm nghề đơm đó, đánh dậm, có vớt được 3 cái xác, 1 nam, 2 nữ trôi dạt vào Vụng Qua. Ông đã kéo qua đê rồi chôn ở cánh đồng này. Bố anh rất nghèo nhưng bạo gan. Trong làng nhà ai có việc đào huyệt hay bốc mộ, đều đến nhờ cụ. Cả những cháu bé bị chết đuối, xác trương lên, cụ cũng sẵn sàng vác lên vai đi chôn giúp. Hồi kháng chiến chống Pháp, có nhiều xác chết nổi lên ở Vụng Quạ, làng giao hết cho cụ vớt lên chôn cất. Sau này, cụ còn được Chính phủ tặng Bằng khen vì những thành tích trong Kháng chiến chống Pháp. Chỉ tiếc, cụ đã mất 18 năm rồi.

Lại loé lên những tia hy vọng, GS Phương vội điện cho anh Nhã. Từ TP Hồ Chí Minh, anh bảo: "Biết gia đình tìm được đầy đủ các tín hiệu, tôi mừng lắm, tuy cự ly có phần không đúng. Có điều, bây giờ phải lật cái bản đồ mà xem từ âm bản". GS Phương ngạc nhiên hỏi: "Như vậy có nghĩa là phần mộ cô Khang sẽ nằm ở bên kia sông, tức là trên đất Thái Bình à?". Anh Nhã gật đầu: "Đúng thế". Rồi anh dặn: "Phải tìm đến một cái vụng xoáy gần bờ sông. Ở đó có một xóm dân cư mới ra lập nghiệp khoảng 20 năm. Trong đó có cô Nhường, ông An. Mộ cô Khang nằm trên đất cô Nhường. Trên mộ vẫn đầy đủ những tín hiệu như đã chỉ".

Càng tìm càng thất vọng

Hầu hết các thành viên trong gia đình GS Phương, vốn đã không tin vào chuyện tâm linh thần bí, nay thấy sự việc đi vào bế tắc đều không muốn đi nữa. Bản thân GS thì mệt mỏi rã rời. Chỉ có anh Tân Cương là vẫn vững lòng tin vì chính anh đã nhờ các nhà ngoại cảm mà tìm được mồ mả gia tiên. Ngày hôm sau, anh cùng anh Đạt vượt bến đò La Tiến sang đất Thái Bình. Anh cứ dọc bờ sông Luộc mà đi, những mong tìm được cái vụng xoáy. Đi mãi, đi cho tới xế chiều, anh bắt gặp một cụ già râu tóc bạc phơ. Cụ bảo, phía Thái Bình không có cái vụng xoáy nào đâu. Vì con sông đến đoạn này thì quặt sang đất Hưng Yên. Nói rồi, cụ chỉ sang Vụng Bà Khán Mỹ bên kia sông (gọi thế vì Bà Khán Mỹ đã nhiều năm sinh sống trên vụng đó bằng thuyền đánh cá). Vậy là lại phải qua sông để về đất Hưng Yên. Cạnh vụng Bà Khán Mỹ, trên đất bãi, có một xóm mới. Ở đó có một chị tên Nhường và một anh tên An. Có mấy ngôi mộ vô thừa nhận. Nhưng tìm kiếm mãi vẫn chẳng thấy tín hiệu nào trùng khớp với bản đồ của anh Nhã.

Không nản, anh Tân Cương đi tiếp một ngày nữa. Từ Vụng Bà Khán Mỹ, anh đi ngược lên Vụng Quạ, nơi nào có mộ vô thừa nhận là anh đến. Nhưng càng đi tìm lại càng tuyệt vọng. Cuộc tìm kiếm theo đủ mọi hướng đến đây coi như lâm vào ngõ cụt. Cái tính hoài nghi khoa học vốn có trong người GS Phương giờ "nổi loạn". Ông nghĩ: "Lão Nhã này, hắn đày ải, đánh đố mình đây. Hắn bày ra cả một "trận đồ bát quái", nào là dấu hiệu, tín hiệu, tên người, tên đất... rồi bảo mình phải đi cho đủ. Lục tìm cả cái đất nước này, chưa chắc đã có nơi nào khớp được". Nghĩ thế nhưng ông lại tự trách mình là vô lý. Đã chấp nhận đi theo anh Nhã mà tỷ lệ trúng mộ chỉ đạt 60% thì hà cớ gì, trường hợp của mình lại không rơi vào 40% kia? Đã xác định tìm đến con đường ngoại cảm như nguồn hy vọng mỏng manh cuối cùng thì lý do gì lại đòi hỏi phải lý giải ngọn nguồn cái trận đồ bát quái ấy?

Theo đuổi đến tận cùng hai nhà ngoại cảm nổi tiếng đã vẽ trúng hàng nghìn ngôi mộ liệt sĩ, nhưng đến lượt mình thì không có "duyên". GS Phương bèn bàn với anh Tân Cương chỉ còn cách là tìm đến những người có khả năng "trò chuyện" với người đã khuất. Chị Tuyết Nga cũng ủng hộ cách làm ấy. Chị đưa cho GS địa chỉ, số điện thoại của một nhà ngoại cảm nổi tiếng khác. Đó chính là điện thoại của Phan Thị Bích Hằng. Chị nhận lời giúp GS vào chiều ngày 9/8/1999 tại nhà riêng của ông. Cuộc trò chuyện kéo dài gần hai giờ đồng hồ với nhiều chi tiết xác thực, vừa ly kỳ, xúc động cùng nhiều nước mắt đã hé ra một cách tìm mới về mộ cô Khang và điều đặc biệt nhất là xé toang nỗi nghi ngờ như làn sương bao phủ trong đầu GS Trần Phương.


 
< Trước   Tiếp >
 
 
Múi giờ

Trang ảnh










 
 
Copyright © 2006 Ho Do Viet Nam. All rights reserved.
Đ/c :111 Đặng Tiến Đông - Đống Đa - Hà Nôi
Khu Đô Thị Tây Nam Linh Đàm
Hotline:091.8830808.
Website: www.hodovietnam.vn - Email: banlienlac@hodovietnam.vn