Thứ hai, 06/07/2020
Chào mừng các bạn đến với Website Họ Đỗ Việt Nam.
Trang chủ
Thông tin việc họ
Lịch sử Họ Đỗ Việt Nam
Truyền thống
Khoa học - Giáo dục
Văn hoá - Nghệ thuật
Kinh tế
Các lĩnh vực khác
Nét đẹp đời thường
Gia tộc và gia giáo
Chuyên đề
Sức khoẻ – Trí tuệ – Hữu ích
Thông tin hai chiều
Tài trợ và đóng góp
Thông tin họ bạn
Câu lạc bộ họ Đỗ
Trang thông tin họ đỗ mới
Điểm tin các báo
Thời tiết
Bài ca dòng họ Đỗ Việt Nam
Quang Cao
Quang Cao
Tin tiêu điểm
Số lượt người truy cập
mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay867
mod_vvisit_counterHôm trước1278
Hà Nội
Du bao thoi tiet - Thu do Ha Noi
Huế
Du bao thoi tiet - Co do Hue
Đà Nẵng
Du bao thoi tiet - Thanh pho Ho Chi Minh
TP - Hồ Chí Minh
Du bao thoi tiet - Thanh pho Da Nang
 
 
Hành trình tìm mộ em gái của giáo sư Trần Phương-phần 3 E-mail
17/03/2007
  Trò chuyện với người đã khuất

(Hoàng Anh Sướng. Thế Giới Mới số 710 ra Thứ Hai 06/11/2006)

Cuộc "trò chuyện" với linh hồn cô Khang trong buổi chiều ngày 9/8/1999 ấy, cho đến tận bây giờ, vẫn là nỗi ám ảnh lớn trong tâm trí của GS Trần Phương. GS vẫn còn nhớ rất rõ, trong lúc nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng đang lúi húi cúi sắp đặt một cốc nước, một cốc gạo, nến... và bức ảnh của cô Khang lên bàn thì GS cố lục tìm trong trí nhớ những vụ việc rất bí mật mà chỉ GS và cô Khang biết để kiểm tra xem có đúng là linh hồn người em gái đang trò chuyện với ông không? Và điều quan trọng hơn, có thật là linh hồn còn tồn tại sau khi con người đã chết? GS còn dặn cả nhà tham dự buổi trò chuyện phải tỉnh táo, không được nói hở để lộ thông tin cho "thày bói nói dựa".

(Trong bài viết này, chúng tôi có sử dụng một số tư liệu của gia đình GS Trần Phương).

Tìm hài cốt nhờ gọi hồn

gsu.jpg

Giáo sư Trần Phương và Phan Thị Bích Hằng

Thắp hương và đốt nến xong, Bích Hằng thành kính chắp tay trước ngực, khấn mời cô Khang bằng một giọng nhỏ nhẹ rồi quay sang nói với GS Phương: "Ở căn phòng này bác không thờ cúng bao giờ, có thể vong linh cô Khang sẽ khó về". Nghe vậy, GS đâm hoang mang. Đúng là căn nhà này, GS chưa thờ cúng ai bao giờ, thậm chí 10 năm nay, ông không ở đây vì đã bàn giao cho con. Bên cạnh, Bích Hằng vẫn chăm chắm nhìn tấm ảnh cô Khang. Một phút chờ đợi chậm chạp trôi. Hai phút... Rồi ba phút. Chợt Bích Hằng reo khẽ: "Cháu chào cô ạ! Cháu là Phan Thị Bích Hằng. Bác Trần Phương có nhờ cháu mời cô về để hỏi xem hài cốt cô hiện ở đâu ạ?...". Nói đoạn, Bích Hằng vội quay sang GS Trần Phương, hạ giọng nói: "Cháu nhìn thấy một thanh niên đi cùng với cô Khang". GS Trần Phương cố đoán xem người đàn ông ấy là ai trong khi Bích Hằng vẫn chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại "Vâng! À thế ạ... cô Ngân hay là cái gì Ngân ạ?...". Một lúc sau, Bích Hằng quay sang GS Phương nói: "Cô Khang bảo người thanh niên đi cùng em chính là anh Sơn đấy. Anh ấy vẫn thường xuyên đến thăm em". GS Phương giật mình. Người anh ruột hơn GS Phương 4 tuổi nhưng cũng là người bạn, người đồng chí thân thiết, anh từng là Uỷ viên Thường vụ Tỉnh uỷ Hưng Yên, Sơn Tây, Hà Đông (cũ). Rồi khi thành lập Đại đoàn 320, anh được điều lên làm Trưởng Ban Tuyên giáo của Đại đoàn. Anh hy sinh trong chiến dịch Hà Nam Ninh.

Gặp người anh trai

Bích Hằng nói tiếp: "Anh không có duyên rồi. Đi tìm em, đối mặt với em rồi mà không đến được với em. Từ hôm anh đến, mấy chị em trong đội du kích Hoàng Ngân cứ bảo: sao lâu quá không thấy anh Phương trở lại. Chỗ em nằm chỉ cách chỗ anh đào ba sải chân ra phía bờ ao thôi". GS Phương vội ngắt lời: "Vậy em nằm trên vườn hay dưới ao?". Cô Khang bảo (qua Bích Hằng. Từ đây gọi là cô Khang - PV): "Đến bờ ao cũng còn ba bước chân nữa, phía trên em chừng 2m là chị Nguyễn Thị Bé, đội viên Đội du kích Hoàng Ngân, quê ở ngay làng La Tiến. Cũng cách chừng 2m về phía Đông là một người đàn ông, bị bắt từ Hải Dương về, em không biết tên. Hai người bị giết cùng một ngày với em. Chúng cột tay chúng em lại rồi vứt xác xuống sông vào nửa đêm. Dân phòng ta có đi tìm nhưng không thấy. Mãi mấy ngày sau, xác mới nổi lên. Dân vớt được, đưa về đây chôn nên ba mộ gần sát nhau, gần như nằm trên một đường thẳng. Xa hơn, còn mấy người nữa. Chỗ này cả thảy 7 người cơ". GS Phương hỏi: "Chôn em có quan tài không?". Cô Khang cười buồn: "Mấy người nổi lên trước thì dân còn cho được manh chiếu mà bó, còn nổi lên sau thì đến manh chiếu cũng không có, nói gì đến quan tài".

Qua Bích Hằng, cô Khang chỉ dẫn tỉ mỉ chỗ cô nằm với các đặc điểm về cây cỏ xung quanh. GS Phương nhận ra ngay vì đó là cây nhãn giáp với nhà bà Nhờ, bữa trước ông đã ngồi ở đó để theo dõi việc đào mộ. GS Phương hỏi: "Em có biết chỗ em nằm thuộc về đất của nhà ai không?". Cô Khang đáp: "Em cũng không biết nữa. Địch đánh em gãy xương sườn, gãy xương cánh tay và xương đòn tay bên phải, gẫy hai chiếc răng nanh ở hàm trên bên phải, dập gò má bên trái. Xương cốt hiện nay vẫn còn nhưng đã mủn vì chôn có quan tài đâu, nên khi đào anh phải cẩn thận, chỉ cần xúc một xẻng đất là nó vỡ ra ngay, anh chú ý ở tay em vẫn còn cái còng bằng sắt. Địch khoá tay em vào tay người đàn ông bị bắt ở Hải Dương bằng cái còng ấy. Răng hàm dưới đã rụng, nhưng rất may, hàm trên vẫn còn nguyên vẹn. Ở đấy có mấy anh chị, nếu anh có đào nhầm sang mộ người khác thì vẫn có thể nhận ra ngay. Ngày xưa, mọi người hay trêu em là có hàm răng đẹp nhất, trắng nhất, tươi tắn nhất đội du kích. Nhưng bây giờ răng em đã chuyển sang màu đen rồi, đen xỉn ấy do bùn lâu năm ngấm vào chứ không phải đen hạt na đâu".

GS Phương hỏi: "Nếu tìm được hài cốt em thì đưa về quê mình, cạnh mộ bố mẹ hay đưa về nghĩa trang liệt sĩ huyện, nơi anh Sơn đang nằm?". Cô Khang đáp: "Mẹ bảo em, con là phận gái, chết trẻ, không chồng con gì, về với bố mẹ để sau này cháu chắt cùng thăm viếng, hương khói cho con. Nhưng anh Sơn thì bảo: Em là Đội trưởng Đội nữ du kích Hoàng Ngân, em cứ về nghĩa trang liệt sĩ cho có anh có em. Tổ quốc ghi công mình cơ mà. Anh Sơn hôm nay cũng về với em đấy". GS Phương im lặmg rút từ trong túi ra một bức ảnh, đưa cho Bích Hằng. Nhìn qua, Bích Hằng bảo: "Đúng đây là ảnh bác Sơn rồi. Nhưng trông bác già và gầy hơn trong ảnh". GS Phương gật đầu xác nhận. Bức ảnh chụp từ năm 1948, khi anh Sơn đang công tác ở Sơn Tây nên trông rất điển trai.

Anh Sơn trách GS Phương: "Chú đi tìm em Khang mà chẳng nói với anh một câu, lần sau, chú báo trước cho anh, anh sẽ đến dẫn đường cho chú đến tận nơi. Ai khoanh cho chú chỗ ấy là họ hiểu biết đấy. Cũng may mà khúc sông ấy hơi cong lại, xác em mình mới dạt vào. Nếu không, đã trôi tuột mất rồi. Mẹ khóc thương em Khang nhiều lắm. Cứ muốn đưa về bên mẹ để mẹ ôm ấp. Nhưng anh lại khuyên em Khang về nghĩa trang liệt sĩ vì ở đấy là vinh dự của em mình, của cả gia đình mình cơ mà. Tổ quốc ghi công mình, đời đời nhân dân thắp hương cho mình chứ đâu chỉ có con cháu trong gia đình. Vả lại, đời anh chị em mình đã vậy chứ đến đời thằng An thì nó còn biết gì". GS Phương lại giật mình. An là con đẻ của ông, 10 năm sau khi anh Sơn hy sinh, An mới ra đời.

"Hôm chú đi tìm mộ em Khang, anh cũng có theo dõi. Chú đào xuyên đến cả lớp đất nguyên thuỷ. Em Khang đâu có nằm sâu thế. Chỉ hơn 1m là đến lớp cát đen rồi, em mình chỉ nằm ở tầm ấy thôi. Lần này đào tiếp, chú để ý sẽ thấy một thanh củi mục. Thực ra, đó là cái cán thuổng mà người đào huyệt đã đánh gãy vứt lại đó, vô tình như đánh dấu cho mình". GS Phương hỏi: "Anh bảo sẽ dẫn đường cho em. Vậy làm cách nào mà em nhận biết được?". Anh Sơn: "Anh không thể nắm tay em mà dẫn đi như người trần được. Nhưng anh sẽ sai khiến một con vật nào đó như con ong, con bướm chẳng hạn, dẫn đường cho chú. Làm việc này đối với người âm bị khó đấy, nhưng anh sẽ cố. Khi thấy con vật, chú gọi nó lại rồi đi theo nó, đến chỗ nó đậu. Hôm nào đi, chú mua ít hoa quả thắp hương mời chị em. Người ta chết cùng nhau, mình chỉ hì hục đào tìm em mình thì người ta cũng tủi. Phía trên mộ em Khang là mộ chị liên lạc, cấp dưỡng cho đội du kích, người địa phương, nên báo cho gia đình chị ấy biết mà đến tìm. Chú kiếm cho anh mấy bao thuốc CAPSTAN để anh mời anh em".

GS Phương hỏi đôi điều về "đời sống" của anh Sơn và cô Khang. Cô Khang bảo: "Có lần em về thăm chị Nghĩa mà không vào được, chỉ đứng ngoài nhìn vào" (Chị Nghĩa là chị cả của gia đình GS Trần Phương - PV). Anh Sơn vội giải thích: "Em Khang bị chết trôi sông. Đã có ai bắc cầu đâu mà hễ nhớ chị nhớ em thì đến chỗ nào cũng được. Bây giờ, cuộc trò chuyện ở đây tạm kết thúc. Cô Khang đi với anh đến nhà Quỳnh chơi" (Quỳnh là em út của GS Phương - PV). Nói rồi, anh Sơn biến mất. Cuộn băng ghi âm 90 phút cũng vừa vặn hết.

Sau này, GS Phương đã nghe đi nghe lại cuộn băng ghi âm nhiều lần. Qua những tên người trong gia đình được nhắc đến một cách ngẫu nhiên, qua cách xưng hô, sự hiểu biết tính cách từng người còn sống, cách xử sự và tâm tư tình cảm của người nói, GS Phương tin chắc rằng đó là vong linh của anh Sơn và em Khang. Người khác, dù biết rõ gia đình GS đến mấy, cũng không thể sáng tác ra một kịch bản như thế, huống hồ Bích Hằng là người hoàn toàn xa lạ, lần đầu tiên được gặp GS. Song, điều khiến GS băn khoăn là: "Nếu đúng là khi người ta chết đi, vẫn còn lại một cái gì đó mà người đời thường gọi là linh hồn thì linh hồn là gì? Nó phải tồn tại dưới một dạng vật chất nào đó thì Bích Hằng mới có thể nhìn thấy và nhận diện qua ảnh. Phát ra tiếng nói qua một tần số nào đấy thì Bích Hằng mới có thể nghe thấy và nói lại cho tôi nghe. Đối với tôi, nó là vô hình, nhưng đối với Bích Hằng, nó là hữu hình. Đối với tôi, nó là câm lặng, nhưng đối với Bích Hằng, nó lại phát ra âm thanh với đầy đủ những sắc thái sống động của của tình cảm tư duy, hệt như tiếng nói của người đang sống. Vậy, vấn đề đặt ra ở đây là: Nếu linh hồn là một dạng vật chất có hình thù và khả năng phát ra âm thanh thì, theo cách nói của triết học, nó thuộc phạm trù tồn tại mang tính khách quan chứ không thuộc phạm trù ý thức mang tính chủ quan. Nhận biết được có hay không là tuỳ khả năng của từng người. Đối với những gì mà ta chưa có khả năng nhận biết được mà đã vội vứt vào sọt mê tín dị đoan thì khoa học còn việc gì để nghiên cứu? Lâu nay, tôi cứ đinh ninh cho mình là hoàn toàn duy vật, hoá ra chính mình lại có phần duy tâm, chủ quan, cái gì mình cho là nó tồn tại thì nó tồn tại. Cái gì ta cho nó là không tồn tại thì nó không tồn tại, nó chỉ là mê tín dị đoan".

Điều kỳ thú là thông tin do Bích Hằng cung cấp về vị trí hài cốt lại trùng khớp với tấm sơ đồ do nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Nhã vẽ trước đây nên GS Phương vô cùng háo hức, coi đây là dịp để kiểm nghiệm lại "cái trận đồ bát quái" của anh. Hy vọng xen lẫn hoài nghi, ông nóng lòng chờ ngày hẹn Bích Hằng về La Tiến. Cuối cùng, ngày hẹn được ấn định: 17/8/1999.

Chuẩn bị cho cuộc tìm mộ mới

Ngày 13/8/1999, tức 4 ngày trước khi cuộc đào mộ, GS Phương cử người em ruột là chú Quỳnh cùng anh Tân Cương về La Tiến làm một số công việc chuẩn bị. Trên đường đi, anh Tân Cương gọi điện thoại cho nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Nhã, thông báo toàn bộ sự việc. Biết tin Bích Hằng vào cuộc, anh Nhã rất mừng. Từ TP Hồ Chí Minh, anh cho một tín hiệu: "Khoảng 10 giờ sáng, sẽ có hai con bướm màu sắc sặc sỡ bay lượn quanh mộ rồi đậu lại. Hãy đánh dấu lấy chỗ đó".

Đến nhà ông Điển, đúng 10 giờ, anh Tân Cương ra vườn ngồi chờ dưới gốc nhãn. Bỗng hai con bướm đen đốm hoa từ đâu bay tới, lượn tung tăng. Anh Tân Cương nín thở dán mắt nhìn. Rồi một con bay đi, một con đậu lại trên cành nhãn. Anh Tân Cương vội chạy lại, chiếu thẳng từ cành nhãn xuống đất, cắm một cây que đánh dấu. Cây que cách chỗ đặt quả trứng bữa trước 2m ra phía bờ ao. Ông Điển đứng bên tường hoa theo dõi, tủm tỉm cười. Lúc vào nhà uống nước, ông mới kể: sau lần đào bới trước, không thấy, ông có mời một nhà ngoại cảm về xem, ông chỉ mộ cô nằm đúng vào vị trí của cây que đó.

Rời nhà ông Điển, anh Tân Cương đến thẳng UBND xã để điều tra xem trong danh sách liệt sĩ, có ai là Nguyễn Thị Bé không. Tìm đi tìm lại đống sổ sách, lần hỏi từng cụ già trong làng mà chẳng ai biết cái tên như thế. Điều đó lại khiến GS Phương hoang mang. Vậy là em Khang nói sai? Cả anh Sơn nữa. Anh còn nói cụ thể chị Bé là liên lạc, cấp dưỡng của Đội nữ du kích Hoàng Ngân nữa cơ mà? Chẳng nhẽ người nói chuyện với mình bữa trước không phải là em Khang, anh Sơn?

Cuối cùng, ngày 17/8/1999 cũng đến. Đêm hôm trước, GS Phương không sao chợp mắt được. Lòng dạ cứ bồn chồn. Ruột nóng như người hơ lửa. Nửa đêm, ông lụi cụi dậy thắp hương, báo cáo với anh Sơn việc tìm em Khang ngày mai. Ông vừa khấn vừa run. Đây có lẽ là lần đầu tiên trong đời, vị GS tóc hoa râm mới tự mình làm cái việc tâm linh huyền bí đó.


 
< Trước   Tiếp >
 
 
Múi giờ

Trang ảnh










 
 
Copyright © 2006 Ho Do Viet Nam. All rights reserved.
Đ/c :111 Đặng Tiến Đông - Đống Đa - Hà Nôi
Khu Đô Thị Tây Nam Linh Đàm
Hotline:091.8830808.
Website: www.hodovietnam.vn - Email: banlienlac@hodovietnam.vn