|
Em thánh thiện,
trầm tư và uy nghi
Đôi mắt em lay
động cả một trời kiến thức
Đỗ Xuân
Thọ
VŨ TRỤ VÀ
EM
Em thánh thiện,
trầm tư và uy nghi
Đôi mắt em lay
động cả một trời kiến thức
Không phải kiến
thức của lũy-tre-làng-Trái Đất
Mà của Vũ Trụ
lồng nhau đến vô tận phải không em ?
Em yêu !
Chúng ta
chẳng qua là những con virus
Trong
cái cơ thể khổng lồ của con virus chứa vũ trụ Einstein
Như một
nội tạng đang vận động chậm, nhanh
Và con
virus này đang sống cùng đồng loại
Trong
một vũ trụ nào đó
Đến lượt
mình, vũ trụ này lại là nội tạng
Của một con
virus lang thang
Cứ như thế Vũ
Trụ lồng nhau đến vô hạn
Như tình em anh
uống sao cho cạn
Đã say rồi anh
thương cả trời sao
Einstein
ư ?
Gơ-đen ư
?
Lão Tử ư
?
Tất cả
chỉ là những con virus không hơn không kém !
Trong Vũ
Trụ bao la này
Trong
cái Vũ Trụ lồng nhau đến vô hạn
Một con
virus giận hờn cũng chấn động cả hành tinh
Tuy
nhiên anh vẫn yêu sự vô hạn
Bởi đôi mắt em
nhìn anh vô hạn còn gì?
Anh muốn gục đầu
vào ngực em một tí
Để đầu anh nguội
lại với Trần Gian
Để anh trả lời
được câu hỏi đang tranh cãi miên man
Của các vĩ nhân
trong lũy tre làng Trái Đất
Rằng có phải
loài người là duy nhất ?
Rằng Vũ Trụ này
có nhận thức được hay không?
Anh sẽ có lỗi
với tổ tông
Với em và những
người anh yêu quý
Nếu anh không
vắt kiệt được những gì tinh túy
Của các con
virus lồng nhau để có một lời giải vô song !
Anh sẽ dâng lời
giải đó với một tấm lòng
Cho mẹ Việt
Nam,anh quằn quại yêu thương và kính trọng
Và rồi anh luôn
hỏi một câu hỏi lồng nhau đến vô vọng
Trong Vũ Trụ vô
hạn này, anh có chứa hết trái tim em ?
Hà Nội, ngày 21/6/2012
|