Chủ nhật, 20/09/2020
Chào mừng các bạn đến với Website Họ Đỗ Việt Nam.
Trang chủ
Thông tin việc họ
Lịch sử Họ Đỗ Việt Nam
Truyền thống
Khoa học - Giáo dục
Văn hoá - Nghệ thuật
Kinh tế
Các lĩnh vực khác
Nét đẹp đời thường
Gia tộc và gia giáo
Chuyên đề
Sức khoẻ – Trí tuệ – Hữu ích
Thông tin hai chiều
Tài trợ và đóng góp
Thông tin họ bạn
Câu lạc bộ họ Đỗ
Trang thông tin họ đỗ mới
Điểm tin các báo
Thời tiết
Bài ca dòng họ Đỗ Việt Nam
Quang Cao
Quang Cao
Tin tiêu điểm
Số lượt người truy cập
mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1128
mod_vvisit_counterHôm trước1412
Hà Nội
Du bao thoi tiet - Thu do Ha Noi
Huế
Du bao thoi tiet - Co do Hue
Đà Nẵng
Du bao thoi tiet - Thanh pho Ho Chi Minh
TP - Hồ Chí Minh
Du bao thoi tiet - Thanh pho Da Nang
 
 
Phi công anh hùng Đỗ Văn Lanh E-mail
14/10/2006

Phi công Anh hùng Đỗ Văn Lanh.
Trên thế giới, ai đã bước vào cuộc đời phi công để được xuyên mây, rẽ gió, bay bổng lên cao đều không thể không biết đến Otto Lilienthal. Còn ở Việt Nam, phi công Đỗ Văn Lanh lại được đồng đội ở đoàn không quân Sao Đỏ tôn sùng là "học trò xuất sắc" của ông từ một kỳ tích của anh.

Lanh cùng trong đoàn bay với Nguyễn Văn Cốc. Ở không quân ta, phi công bắn rơi nhiều máy bay Mỹ nhất là anh hùng Nguyễn Văn Cốc. Anh bắn rơi 9 chiếc và phần lớn trong số đó đều bị bắn rơi khi anh ở vị trí số 2, một vị trí chủ yếu là bảo vệ số 1 tiến công. Cốc đã được anh em trong đơn vị tặng cho biệt danh là "Chim cắt số 2".

Cũng như Nguyễn Văn Cốc, thành tích chủ yếu bắn rơi 6 máy bay Mỹ để trở thành anh hùng, Đỗ Văn Lanh bắn rơi máy bay địch phần lớn là ở vị trí số 2. Có khác hơn Cốc, 6 máy bay Mỹ mà Lanh bắn rơi đều đã được cải tiến tăng tốc lực và như máy bay F.4 đã tăng gấp đôi số tên lửa so với trước đó.

Kỳ tích mà đồng đội ngưỡng mộ Đỗ Văn Lanh là từ trận đánh trên vùng trời Sơn Tây. Cũng như mấy trận trước, trong trận này, Lanh vẫn bay số 2 yểm hộ cho biên đội trưởng Phúc. Trong đội hình tiến công, sớm ấy vừa bay qua Ba Vì, các anh đã gặp địch. Lợi dụng yếu tố bất ngờ và đã chiếm được độ cao, Phúc dẫn biên đội lao ngay vào một tốp F.4 tạo thời cơ công kích. Nhưng cũng ngay giây khắc đầu tiên đó đường bay tiến công của anh bỗng vô hiệu. Hai máy bay Mỹ phía trước bất ngờ ngoặt gấp và những chiếc phía sau liền phóng lên dồn biên đội Phúc vào tình huống không còn lợi thế. Anh buộc phải quần vòng khá lâu vẫn không tạo được thời cơ nổ súng. Phi công Mỹ cũng lừa miếng tìm cách bám đuôi các anh.

Song vốn là một tay lái già dặn, Phúc vẫn tạo được lợi thế bám sát một "con mồi" kiên quyết không để lỡ thời cơ công kích. Phía sau, Lanh cũng liên tục cơ động bám sát bảo vệ cho anh. Nhưng Lanh bỗng giật mình thấy lượng dầu của mình còn quá ít trong khi biên đội trưởng sắp đến tầm bắn có hiệu quả mà phía sau có hai máy bay địch đang lao tới.

Thật nguy hiểm! Nhiên liệu tiêu nhanh chính vì đã làm nhiều động tác công kích quyết liệt... Nhưng lần nữa, Lanh nhanh chóng xử lý thông minh và quả quyết. Anh khoan nghĩ đến chuyện đó, quay luôn sang phản kích bảo vệ cho Phúc tiếp tục tấn công và cũng không báo cáo tình trạng nguy hiểm đó với Phúc để Phúc tập trung công kích địch. Khi chiếc "con ma" phía trước mặt Phúc nổ bùng bốc lửa thì hai chiếc F.4 bám theo Phúc cũng phải chúc đầu xuống, tẽ ra hai bên trước cú đánh vỗ mặt của Lanh.

Bây giờ Lanh mới báo cáo tình trạng hết dầu và tình huống khẩn cấp với biên đội trưởng. Kim đồng hồ chỉ lượng dầu trước mặt anh tụt xuống rất nhanh. Rồi đèn báo lượng dầu còn tối thiểu đã phát tín hiệu. Chấm đèn đỏ nhấp nháy liên tục như vừa cầu cứu, như vừa nhắc nhở mà sân bay vẫn còn xa chưa thấy. Đấy là sự báo hiệu phải chọn lựa nhanh chóng giải pháp, trước hết phải cứu lấy tính mạng phi công. Sẽ không có lần thứ hai cho việc sửa chữa sai lầm nếu quyết định không chính xác. Lanh hiểu rõ điều đó. Anh báo cáo gấp với biên đội trưởng rồi quyết định tranh thủ máy bay còn tốc độ lớn đưa nó bay vút lên cao. Ngay trước lúc kim đồng hồ chỉ lượng dầu chết cứng ở số không, anh đã chiếm thêm tầng cao được hơn một ngàn mét.

Nhìn lên, biên đội trưởng Phúc tạm nhẹ người. Ở độ cao này, Lanh dễ xử lý và nhảy dù càng an toàn như anh đã lệnh cho Lanh và báo cáo về sở chỉ huy để mặt đất triển khai phương án tìm cứu phi công. Nhưng Lanh tranh thủ máy bay còn tốc độ lớn đưa nó bay vút lên chiếm thêm độ cao không phải với ý định nhảy dù. Ở sở chỉ huy, đồng chí Trần Mạnh đã sửng sốt khi nghe giọng nói bình tĩnh và quả quyết của Lanh từ cách xa sân bay 50 ki-lô-mét vọng tới:

- 72 xin phép hạ cánh!

Cả sở chỉ huy lặng đi. Trước đây một giây không ai nghĩ rằng Lanh lại có một quyết định táo bạo như vậy. Nhảy dù trong trường hợp này hoàn toàn chính xác, đúng với quy định bay phản lực. Phải bỏ mất một máy bay, mỗi người ở đây đều xót xa như chính mình bị mất một tài sản quý giá và phải cùng bị "giảm giá" chiến công, nhưng mất một phi công thì khó mà bù đắp được. Những ánh mắt nhìn nhau lo lắng và cùng hướng vào đồng chí trực chỉ huy. Anh hiểu quyết định của mình lúc này. Thoáng nhớ đến ánh mắt bình tĩnh, quả quyết của Lanh qua những lần bay kèm Lanh trước đây và cả việc Lanh xử trí trong mấy trận vừa rồi, giọng anh đã vang nhanh:

- 72! Đồng ý cho hạ cánh.

Tính toán rất nhanh trên cơ sở khoa học, Lanh chọn phương án hạ cánh như tàu lượn để mang được máy bay về. Anh cho máy bay là xuống với góc độ có lợi bảo đảm giảm chiều cao ít nhất. Sinh mạng anh và chiếc máy bay lúc này gắn chặt với từng thước chiều cao. Càng giảm được ít bao nhiêu càng rút ngắn khoảng cách nguy hiểm ấy bấy nhiêu. Lanh hiểu điều ấy hơn bao giờ hết nên chiếc MIG trong tay anh vẫn được điều khiển ổn định theo đài định hướng và giữ cho nó bay thật thăng bằng. Khi độ cao đã mất đi quá một nửa mà đoạn đường về đến sân bay vẫn còn gần 30 ki-lô-mét, song Lanh vẫn quả quyết không bấm vào chiếc nút đỏ để nhảy dù, bỏ máy bay. Lúc này, chiếc kim đồng hồ chỉ lượng dầu chết cứng ở số không, máy bay tắt máy.

Kia rồi! Trước mắt Lanh tuy đồng hồ độ cao còn trên hai ngàn mét, nhưng cái vệt trắng hun hút quen thuộc của sân bay đang rõ dần phía trước.
- 72 thả càng!
- Vào tốt! Rất đúng hướng. Tốt!
Nhưng khi ba chiếc càng vừa bật ra, sức cản đột ngột tăng lên làm cho máy bay tụt xuống nhanh hơn. Nguy hiểm quá! Chiều cao còn lại của Lanh quá thấp rồi. Đã qua được 50 ngàn mét về đến đây, liệu Lanh có vượt qua được khoảng chót còn lại rất ngắn ngủi này không? Khoảng chót ấy lại là những thửa ruộng gồ ghề kế lề đường băng. Cũng trong giây phút này thần kinh của Lanh đã căng ra. Mặt anh đầm đìa mồ hôi. Anh giật mạnh cần lái về phía sau rồi bất thần ghìm lại. Chiếc MIG có thêm đà bỗng vụt lên bay qua những thửa ruộng gồ ghề rồi chìm xuống, hai bánh xe phía sau vừa đặt xuống đúng mặt đường bê tông, bon bon theo quán tính rồi dừng lại ở gần cuối đường băng.

Thế hệ phi công sau lớp Đỗ Văn Lanh đang tiếp bước cha anh bảo vệ thành quả của Cách mạng Tháng Tám.

Gần như tất cả anh em có mặt ở sân bay cùng ùa chạy tới chúc mừng Lanh. Cùng chạy nhanh trong số đó có kỹ sư Trần Ngọc An, tiểu đoàn trưởng thợ máy và phi công Vũ Quang Ngự, hai bạn thân thiết của Lanh. Khi đã cùng ôm Lanh thắm thiết rồi quay ra nhường Lanh trong vòng tay đồng đội, An bỗng hỏi Ngự:
- Ông Ngự này! Ông có nhớ chuyện kỹ sư Otto Lilienthal với những chiếc tàu lượn không?
- Có nhớ! Đó là một kỹ sư Đức, người đã chế tạo ra nhiều kiểu tàu lượn và tự mình thực hiện trên hai ngàn chuyến bay vào nửa thế kỷ trước.
Ngọc An liền hào hứng:
- Đúng vậy. Ông nhớ đó. Nếu nói về lịch sử hàng không, sau anh em Montgolfier làm ra khinh khí cầu thì những chiếc tàu lượn của Otto Lilienthal đã rút ra được những kết luận quan trọng đặt nền móng khoa học cho máy bay ra đời. Nhưng nếu Otto Lilienthal sống dậy thì...
An đột ngột dừng lại, hai mắt hóm hỉnh nhìn Ngự hỏi:
- Thì sao ông biết không? - Rồi không đợi Ngự trả lời, An sôi nổi nói luôn: Thì ông ta phải là người ôm hôn Lanh đầu tiên khi Lanh vừa ở trên chiếc "tàu lượn" bước xuống chứ đâu đến lượt chúng mình. Bởi đó là người học trò xuất sắc của ông. Ở thời đại ngày nay, người học trò đó đã vượt xa các kỷ lục của ông. Cậu ta đã biến chiếc máy bay phản lực nặng tám tấn hết nhiên liệu thành chiếc tàu lượn như của ông ngày xưa mà bay xa từ 50 ngàn mét về hạ cánh an toàn.

Hà Bình Nhưỡng

 

 


 
< Trước
 
 
Múi giờ

Trang ảnh










 
 
Copyright © 2006 Ho Do Viet Nam. All rights reserved.
Đ/c :111 Đặng Tiến Đông - Đống Đa - Hà Nôi
Khu Đô Thị Tây Nam Linh Đàm
Hotline:091.8830808.
Website: www.hodovietnam.vn - Email: banlienlac@hodovietnam.vn