|
Phật xá lợi và những chiếc xe đời mới đắt tiền
Tác giả: Hoạ sỹ Lê Thiết Cương
Một chiếc chuyên cơ của hãng Hàng không Quốc gia bay trong ngày khứ hồi Việt Nam - Ấn Độ để chở 3 viên Ngọc xá lợi Phật. Đoàn đi gồm khoảng 100 nhà sư, phật tử, nhiều nhà báo, có cả nhà sử học. Về đến phi trường Nội Bài, 3 viên xá lợi được chở tới Bái Đính (chùa Bái Đính mới, huyện Gia Viễn, tỉnh Ninh Bình) bằng 3 chiếc xe đời mới đắt tiền (2 chiếc Lincoln Crystal và 1 chiếc Limousine Hummer).
- Đức Phật dạy: Khiếm khuyết lớn nhất của đời người là thiếu hiểu biết -
Đọc cái đoạn này, những người bình thường thì cho rằng đây là một sự kiện văn hóa, những Phật tử thì cho rằng duyên. Những người biết thì bảo, cái sự kiện rước xá lợi Phật đắt đỏ, lãng phí, tốn kém nêu trên nếu soi bằng giáo lý nhà Phật thì không đúng, không sai nhưng nó là biểu hiện của vô minh. Thiện ác còn chả có nữa là sai đúng. Nhưng vô minh.
Kinh Kim Cương bảo: vô minh giống như tấm gương bị bẩn, phải lau sạch đi, không những thế phải đập cả cái gương đi. Gương sạch mới thấy Tâm, thấy tính, kiến tính thành Phật. Thế mà cuối cùng cũng không còn tâm nữa, không chấp vào tâm nữa mới đến được bờ bên kia huống hồ lại chấp vào chùa to, tượng to, chấp vào xá lợi, cho dù là xá lợi của Đức Thích Ca.
| Xá lợi được đưa về Việt Nam bằng chuyên cơ của Vietnam Airlines và được đưa về chùa Bái Đính tại Ninh Bình bằng xe hơi đắt tiền. Ảnh: dantri.com.vn |
Người ta cho xá lợi thì mình nhận, mang về xây tháp (nhỏ thôi) đặt vào cho bà con xa gần chiêu bái. Thế là đủ duyên rồi. Bày vẽ đưa rước linh đình, tốn tiền cho dù là tiền công đức cũng là lãng phí công đức. Không biết tiền thuê chuyên cơ và thuê 3 xe hơi hạng sang tổng cộng là bao nhiêu? Ai bỏ ra? Nếu giả sử đây là tiền của mấy vị nào đó cung tiến thì cũng không được hay lắm bởi vì tham quá. Tham phúc quá. Tham phúc cũng là tham.
Buổi lễ đón xá lợi thì tổ chức linh đình, ồn ào, có cả mấy cô văn công bận áo dài cải biên hở cả nách mầu mỡ gà vừa gõ trống vừa nhún nhẩy. Liệu có cần thiết phải làm vậy không? Việc xây chùa to, đúc tượng to, tổ chức sự kiện to là ý tốt nhưng lại xa rời Phật pháp.
Lịch sử Thiền Tông có một câu chuyện thế này: Một nhà tu hành đã đi khắp chốn cao sơn lưu thủy mong tìm được thày chỉ giáo cho mình con đường đốn ngộ, thế rồi một ngày trên một đỉnh núi tuyết phủ dầy, ông ta gặp một thiền sư. Vị thiền sư đang chẻ củi chuẩn bị nấu cơm, nhà sư cất lời hỏi thiền sư: Phật ở đâu? Thiền sư im lặng bỏ vào trong lều vung rìu bổ đôi bức tượng Phật bằng gỗ trên bàn thờ. Nhà sư hỏi: Ông bổ tượng làm gì? Thiền sư đáp: Để tìm xá lợi. Nhà sư: Tượng gỗ làm gì có xá lợi.
Khi câu hỏi này cất lên cũng chính là lúc nhà sư đốn ngộ. Hay nói cách khác thiền sư đã dùng một công án rất đặc biệt để khai thị cho nhà sư. Chùa hay tượng hay xá lợi hay xá lợi tâm cũng chỉ là Pháp thôi. Phật tức tâm, tâm tức Phật. Nếu còn cơ duyên, một ngày nào đó, chùa Bái Đính được tặng 3 viên xá lợi Phật nữa thì mong các vị biết đó vẫn chỉ là một pháp nữa.
Tháng 3/2010
Nguồn Vietnamnet
Trò chuyện cùng họa sĩ Lê Thiết Cương
Trong Phật giáo thế nào là đủ duyên và thế nào là không đủ duyên? Xá lợi của Đức Phật cũng chỉ là một pháp trong vạn pháp, vậy xây tháp dù nhỏ thôi cũng có cần thiết chăng? Lượm hòn sỏi ven đường đặt lên bàn thờ mà chơi không thú hơn là phải sang tận Ấn Độ mà thỉnh về?
Hân hạnh được hạnh ngộ Họa sỹ Lê Thiết Cương (HS) trong một bài báo viết về một sự kiện hình thức đón rước rầm rộ và được đa số quần chúng hân hoan vui mừng.
Họa sỹ đã sử dụng Kinh Kim Cương và các câu chuyện Thiền học để cho những hành động đó là Vô minh, theo như lời của HS, nên chúng tôi cũng mạn phép dùng Kinh điển và các câu chuyện Thiền học để hầu chuyện HS.
Trong Kinh Duy Ma Cật, khi diễn đạt về thực tánh của vạn pháp, các Bồ tát khác diễn giải quá nhiều và đều bị Bồ tát Duy Ma Cật cho là chưa đúng. Chỉ có Bồ tát Văn Thù – đại biểu cho trí tuệ - thì nói điều đó là bất khả thuyết, Ngài Duy Ma Cật cười và nói: gần đúng. Còn ông, ông chỉ im lặng.
Từ sự kiện trên cho chúng ta thấy rằng, thực tánh của vạn pháp là bất khả thuyết (không thể nói) và im lặng như ông Duy Ma Cật là đúng. Nhưng…. nếu không có cái lời nói được phát ra bằng âm thanh của Ngài Văn Thù thì sự im lặng ông Duy Ma Cật có ai hiểu được?
Và sự im lặng của ông Duy Ma Cật, tuy diễn giải đúng chân lý nhưng chân lý đó để làm gì nếu người khác không có khả năng tiếp nhận? Đức Phật nói: giáo pháp như ngón tay chỉ trăng, nương tay để nhìn trăng chứ nhìn ngón tay hoặc bỏ tay đi thì cũng sao thấy được trăng. Thế mới hay hình thức tuy không phải là cứu cánh nhưng rất cần thiết trên lộ trình tu tập của mỗi người.
Cũng xin nói thêm, những ẩn dụ như HS nói: “vô minh giống như tấm gương bị bẩn, phải lau sạch đi, không những thế phải đập cả cái gương đi. Gương sạch mới thấy Tâm” không phải từ trong Kinh Kim Cương mà chính là từ cuộc thi thơ thiền giữa Tổ Thần Tú và Tổ Huệ Năng.
Bây giờ chúng tôi xin nói về Kinh Kim Cương. Trong Kinh Kim Cương, vạn pháp được ví “như mộng, như huyễn, như bào, như ảnh, như sương mai, như điện chớp…” vì chúng chỉ là diễn trình tan và hợp của rất nhiều duyên.
Xin hỏi HS, HS có thấy vạn pháp như mộng không? Nếu HS thấy vạn pháp như mộng, như huyễn thì Xá lợi của Phật là huyễn, chùa to, Phật lớn là huyễn… cho đến cả những chiếc xe đời mới đắt tiền… cũng phải là huyễn.
Nếu Xe đời mới đắt tiền là huyễn, sự đón rước rầm rộ của thiên hạ là huyễn, là bụi… thì sao HS phải nhức mắt và mỏi miệng vì chuyện đó. HS đã nhức mắt vì chuyện đón rước đó tức chuyện đón rước đó không là huyễn mộng trong mắt HS thì Xá lợi Đức Phật và chuyện đón rước một cách thật trang trọng cũng không thể là huyễn mộng trong mắt nhiều người khác.
HS nói “những người bình thường thì cho rằng đây là một sự kiện văn hóa, những Phật tử thì cho rằng duyên. Những người biết thì bảo, cái sự kiện rước xá lợi Phật đắt đỏ, lãng phí, tốn kém nêu trên nếu soi bằng giáo lý nhà Phật thì không đúng, không sai nhưng nó là biểu hiện của vô minh. Thiện ác còn chả có nữa là sai đúng. Nhưng vô minh”. Khoan hãy nói đến chuyện Vô minh, chỉ riêng việc HS phân biệt giữa “người bình thường” và những “người biết” đã chứng tỏ một điều: HS còn nặng về phân biệt.
“Tất cả chúng sinh đều có Phật tính” thì sao lại còn có khái niệm “người biết” và “người bình thường” vậy thưa Họa sỹ. “Thiện ác còn chẳng còn” theo như lời HS nói thì chuyện đón rước rầm rộ cũng làm gì có thật? Mà đã không có thật sao HS cho hành động đó là Vô minh? Nếu HS cho rằng chuyện đón rước rầm rộ là có thật, thuê xe hơi đắt tiền là có thật thì ai mới thật sự Vô minh đây thưa HS?
HS nói: “Người ta cho xá lợi thì mình nhận, mang về xây tháp (nhỏ thôi) đặt vào cho bà con xa gần chiêu bái. Thế là đủ duyên rồi. Bày vẽ đưa rước linh đình, tốn tiền cho dù là tiền công đức cũng là lãng phí công đức. Không biết tiền thuê chuyên cơ và thuê 3 xe hơi hạng sang tổng cộng là bao nhiêu? Ai bỏ ra? Nếu giả sử đây là tiền của mấy vị nào đó cung tiến thì cũng không được hay lắm bởi vì tham quá. Tham phúc quá. Tham phúc cũng là tham”.
Vậy xin hỏi HS, trong Phật giáo thế nào là đủ duyên và thế nào là không đủ duyên? Xá lợi của Đức Phật cũng chỉ là một pháp trong vạn pháp, vậy xây tháp dù nhỏ thôi cũng có cần thiết chăng? Lượm hòn sỏi ven đường đặt lên bàn thờ mà chơi không thú hơn là phải sang tận Ấn Độ mà thỉnh về?
Nói đến đây tôi thắc mắc khi HS vẽ một bức tranh mất cả tháng trời, đem đấu giá hay triển lãm và ai đó nói bức tranh đó cũng đẹp đấy nhưng cũng chẳng hơn kém cái giẻ lau nhà hoặc chùi cầu tiêu bao nhiêu thì HS sẽ nghĩ sao nhỉ? Công đức trong mắt nhà Thiền có nhiều ít chăng? Nếu nhiều ít không có thật thì như thế nào được gọi là “lãng phí” công đức? Rồi nói đến “lãng phí, ta lại nói đến “tiết kiệm”. Vậy tiết kiệm công đức là tiết kiệm như thế nào?
HS đã đúc kết bài viết của mình bằng một câu chuyện Thiền. Tôi cũng mạn phép kể một câu chuyện Thiền nhằm hầu chuyện Họa sỹ:
“Có hai thiền sư đi ngang một khe suối. Khe suối đó khá sâu và trên bờ có một thiếu nữ đang có nhu cầu muốn được qua suối nhưng lại sợ suối sâu và dòng nước chảy xiết đó.
Một Thiền sư hăng hái nói với cô thiếu nữ: hãy ngồi lên lưng để tôi cõng cô qua suối. Sau khi Thiền sư cõng cô gái đó quá suối thì cả hai anh em tiếp tục chuyến đi của mình.
Một ngày trôi qua, hai thiền sư trẻ đã về đến liêu cốc của mình và dường như không thể im lặng hơn được nữa, thiền sư không cõng cô gái lôi thiền sư cõng cô gái ra chất vấn: hôm nay huynh đã phạm giới. Tại sao huynh dám cõng một cô gái trên lưng trong khi giới luật không cho phép điều đó.
Lúc này thiền sư cõng cô gái mới bừng tỉnh: vậy sao? Nhưng huynh đã để cô gái đó bên bờ suối rồi, sao đệ còn cõng cô gái đó về tận chùa vậy?”
Buổi lễ đón rước đã xong, chiếc xe đắt tiền cũng đã về chỗ của nó, sao Họa sỹ còn ngồi trên đó lâu quá mà chưa xuống vậy?
Vì không biết họa sỹ ở đâu nên mượn Phattuvietnam.net làm nhịp cầu trò chuyện. Rất mong ban biên tập gửi dùm chúng tôi đôi lời trò chuyện này đến với Họa sỹ Lê Thiết Cương cùng tuanvietnam.net nhé.
Nguồn phattuvietnam
Thư của một Phật tử gửi Đại đức Thích Thanh Thắng
Tác giả: Độc giả Lê Minh Hiếu
Ông cha ta có câu: thứ nhất là tu tại gia, thứ hai tu chợ, thứ ba tu chùa. Là một Phật tử nhỏ bé, nhưng tôi cũng hiểu được rằng: Phật tại tâm chứ không tại chùa.
LTS: Sau khi đăng bài Rước xá lợi của đức Phật: của trao và cách nhận của Đại đức Thích Thanh Thắng phản hồi về bài viết của họa sỹ Lê Thiết Cương: Phật xá lợi và những chiếc xe đời mới đắt tiền, Tuần Việt Nam nhận được khá nhiều phản hồi của độc giả.
Nhận thấy đây là một chủ đề gây nhiều tranh cãi cũng như để rộng đường dư luận, Tuần Việt Nam đăng tải thư của một độc giả dưới đây.
Mời độc giả cùng tranh luận.
Kính thưa Đại đức,
Tôi là một Phật tử như hàng triệu triệu Phật tử trên trái đất này. Tôi cũng là một trong những người theo dõi bằng lòng thành kính của mình với sự kiện rước Phật xá lợi vừa qua. Đấy quả thật là một sự kiện tâm linh lớn lao cho những Phật tử Việt Nam nói riêng và cho văn hoá của đất nước nói chung.
Rồi tôi đọc bài của ông Lê Thiết Cương. Tôi không hiểu gì nhiều về giáo lý nhà Phật. Trong bài, ông Lê Thiết Cương có đề cập đến một điều mà có thể gọi là sự phô trương. Tôi thấy sự phô trương dù ở hình thức nào cũng không đúng với tinh thần của những người tu hành.
Đến nay, tôi lại đọc bài của Đại đức trao đổi lại ông Lê Thiết Cương. Tôi không dám bàn luận những gì liên quan đến giáo lý nhà Phật. Tôi chỉ băn khoăn một vài điều trong bài viết của Đại đức.
Không biết thì phải hỏi, chưa rõ thì phải thưa. Với ý thức đó, tôi viết thư này tới Đại đức để bầy tỏ những ý nghĩ chân thành của mình. Nếu có gì chưa phải mong Đại đức chỉ giáo.
 |
| 9 viên ngọc xá lợi Phật lưu giữ trong 3 tháp lưu ly. |
Điều thứ nhất: Trong bài viết của mình, Đại đức có trích một đoạn trong một bài báo: "Thượng tọa Thích Huyền Diệu cho biết ông đã nói với mọi người rằng với những bảo vật quý này, chỉ có thể rước bằng một chuyến bay trang trọng, không ngờ nay đã thành hiện thực".
Tôi không hiểu ý của Đại đức trích đoạn viết này có ý gì sâu xa nữa không? Nhưng với văn bản đoạn trích đó, tôi hiểu theo hai nghĩa.
Một, đoạn trích nói vậy có nghĩa là Thượng toạ Thích Huyền Diệu đã TIÊN TRI đúng việc Phật xá lợi được đưa về Việt Nam bằng cách nào. Nếu như thế thì có gì mà chúng ta phải kêu lên “không ngờ nay đã thành hiện thực”. Vì điều ấy ai mà chẳng biết. Việc chuyển bảo vật này bằng máy bay chỉ trở thành lời tiên tri của Thượng toạ khi Thượng toạ nói về điều ấy ở thời điểm nhân loại chưa có máy bay mà thôi.
Hai, với phương tiện di chuyển ngày nay và với khoảng cách từ Ấn Độ về Việt Nam thì ai cũng biết dùng máy bay là thuận tiện nhất. Nhưng người ta vẫn có thể rước Phật xá lợi về Việt Nam bằng những con đường khác chứ đâu “chỉ có thể rước bằng một chuyến máy bay trang trọng”. Mà cái trang trọng và linh thiêng nhất là hướng tâm trí trong sáng của mình tới những điều kỳ diệu chứ đâu bằng việc dùng một phương tiện vật chất.
 |
| Phật xá lợi về đến sân bay Nội Bài Hà Nội |
Việc rước Phật xá lợi về Việt Nam có thể bằng nhiều cách. Nhưng với điều kiện hiện nay thì chúng ta rước bằng máy bay là hợp lý. Còn nếu dùng một chuyên cơ riêng thì có cần thiết đến như thế không? Với số tiền còn lại, các nhà tu hành sẽ dùng vào những việc kỳ diệu không kém mà tôi sẽ xin thưa ở một phần sau.
Tôi xin nói thêm, trên báo có dẫn lời của Thượng tọa Thích Huyền Diệu luôn miệng nhắc hai từ “kỳ diệu”: "Đây quả là điều kỳ diệu. Xưa Đường Tăng mất sáu năm để đến được đất Phật, nay các vị thực hiện điều đó chỉ trong vài giờ đồng hồ bằng cả một chuyến bay riêng".
Xin thưa, điều kỳ diệu mà Thượng tọa Thích Huyền Diệu nói đến chỉ là điều kỳ diệu của khoa học kỹ thuật mà thôi chứ không thể ghép bất cứ điều kỳ diệu nào thuộc Tâm linh vào việc rút ngắn thời gian vận chuyển.
Tôi cũng vô cùng băn khoăn khi Thượng tọa so sánh chuyến đi của Đường Tăng sang Tây Trúc lấy kinh và chuyến chuyên cơ rước Phật xá lợi về Việt nam. Với ngu ý của một người dân bình thường, tôi thấy hai việc này không giống nhau.
Con đường của Đường Tăng là con đường đi tìm chân kinh. Đó là con đường đi tìm chân lý của nhân loại. Còn con đường đi rước Phật xá lợi là rước một báu vật như người ta rước một bức tượng từ ngôi chùa này đến ngôi chùa khác.
Tôi nghĩ như vậy, xin các nhà tu hành, các Phật tử và mọi người thấy có đúng không?
Điều thứ hai: Trong bài viết của Đại đức có câu: “Nhiều khi muôn bài thuyết pháp cũng không bằng việc tỏ bày một hình thức để cho người khác khởi niềm tin kính hướng thiện”.
Tôi đồng ý với câu nói này của Đại đức. Nhưng hình thức mà Đại đức đang bàn đến hay lấy làm ví dụ liệu có phải như vậy không? Sự cầu kỳ, diêm dúa, phung phí cũng là một loại của hình thức. Sự giản dị, sâu sắc mà tôn nghiêm cũng là một loại của hình thức. Hành động nào cũng có hình thức của nó nhưng bản chất chứa đựng sau hình thức đó nhiều lúc lại ngược nhau. Cầu kỳ, phung phí khác với tôn nghiêm, vĩ đại.
 |
| Thứ nhất là tu tại gia, thứ hai tu chợ, thứ ba tu chùa. |
Ông cha ta có câu: thứ nhất là tu tại gia, thứ hai tu chợ, thứ ba tu chùa. Hồi còn trẻ, tôi nghĩ đó là một câu nói nôm na về việc tu dưỡng của con người. Nhưng lớn lên, tôi giật mình khi nhận ra đó là một triết lý cao sâu khôn cùng được trình bày vô cùng giản dị trong hình thức của ngôn ngữ. Là một Phật tử nhỏ bé, nhưng tôi cũng hiểu được rằng: Phật tại tâm chứ không tại chùa.
Cố nhà thơ Thế Mạc, người cùng quê tôi, thường xuyên ăn chay, đọc kinh Phật mà không ít các vị tu hành ở vùng đó đều biết đến có viết một câu thơ mà tôi không nhớ từng chữ. Tôi chỉ xin diễn lại ý của câu thơ này. Đó là ngôi chùa bị phá đi rồi nhưng sự linh thiêng của Đức Phật vẫn trùm phủ xuống đời sống con người.
Điều thứ ba : Đại đức viết: “Với chi phí 100.000 USD = 1,9 tỉ đồng (hoàn toàn do phật tử tự nguyện cúng dường), không bằng 30 phút bắn pháo hoa đêm giao thừa xuân Canh Dần ở Hà Nội (5 tỷ đồng)”.
Kính thưa Đại đức, so sánh này của Đại đức làm cho tôi ngạc nhiên. Phép so sánh này vẫn là phép so sánh về hình thức. Chỉ khác, hình thức ở đây được số hóa khoản tiền mà chúng ta dùng vào hai việc khác nhau. Nếu chúng ta so sánh như vậy, thì tôi xin thô thiển đưa ra một phép so sánh nhỏ.
Trước khi đưa ra phép so sánh của mình, chúng ta cùng nhau đọc một đoạn viết trên báo Dân Trí: “Bố mẹ nhốt con trong nhà để đi tìm cái ăn, mấy ngày sau mới đưa được củ mài về, con đã lả gần chết. Đói, không có củ thì vặt tạm lá rừng, lá nào sâu ăn được mình cũng ăn được… Chuyện về cái đói ở Pác Củng kể cả ngày không hết.
Đã nhiều tháng nay, người dân thôn Pác Củng, xã Thượng Nông, huyện Na Hang, tỉnh Tuyên Quang phải kéo nhau đổ dồn lên núi tìm củ mài, củ sắn, rau rừng để cầm cự với cái đói tấn công người dân suốt 10 tháng qua.
Thôn Pác Củng có trên dưới 30 em nhỏ. Ngay đầu thôn, một ngôi nhà sàn dựng tạm làm lớp học cho các em. Vào những ngày bình thường, các em sáng đến lớp, chiều đi đào củ trên rừng. Nhưng vào những ngày này các em bỏ cả học để đi kiếm cái ăn.
Cách đây chừng 5 năm, ngay đến đường vào Pác Củng cũng không có. Năm 2006, nhờ một tổ chức nhân đạo, con đường mòn vào Pác Củng mới được mở. Khi những cơn đói đang chập chờn mỗi ngày, người dân Pác Củng không còn thời gian để mơ về ánh điện, trẻ con Pác Củng không dám nghĩ tới tương lai.
Kính thưa Đại đức, năm 2009, ông Chủ tịch UBND tỉnh Thái Bình cho biết thu nhập hàng tháng trên một đầu người ở Thái Bình là 30.000 đồng. Chỉ khi được mùa mới lên khoảng 50.000 đồng. Nghĩa là, để một đứa trẻ có thể sống và đến trường được thì chỉ cần khoảng 40.000 đồng mỗi tháng cho các em. Số tiền cho một con người được sống, được học hành để có tương lai ít hơn biết bao nhiêu lần so với một đêm bắn pháo hoa và so với một lễ rước???
Tất nhiên, số tiền gần 2 tỷ đồng kia là của một Phật tử thực tâm chứ không phải tiền thuế của nhân dân. Và số tiền đó đã thuộc quyền sở hữu của những người tu hành như Đại đức – những đệ tử của Đức Phật. Mà con đường của Đức Phật là con đường cứu khổ, cứu nạn. Giá như một nhà sư, một thượng tọa vv…nào đó nói với Phật tử thành tâm kia: “Chúng ta cám ơn lòng thành tâm kính Phật của con. Nhưng chúng ta muốn chỉ xử dụng một phần số tiền đó để rước Phật xá lợi về. Phần còn lại chúng ta giúp đỡ những đứa trẻ bất hạnh trên thế gian như sự dạy bảo và lòng mong ước của Đức Phật”.
Kính thưa Đại đức, tôi tin rằng: người Phật tử kia sẽ rất hạnh phúc khi được làm vậy. Bởi người đó, tôi tin, đến với Phật bằng lòng chân thành. Khi những đứa trẻ sống trong đói khát và không có tương lai bỗng đi qua cơn đói khát đó và được đến trường thì đó hoàn toàn là một phép thiêng có thật mà Đức Phật ban cho chúng thông qua những đệ tử của mình.
Với tôi, đến tận bây giờ, cho dù ai nói gì thì hình ảnh Đức Phật trong tâm khảm tôi chỉ duy nhất là hình ảnh về một người áo vải phong phanh, chân trần đi qua thế gian để ban lòng từ bi vô tận cho những sinh linh bất hạnh.
Bởi thế, với mệnh giá của một đồng ai cũng mua được một giá trị vật chất có thể coi như nhau. Nhưng một đồng của nhà tu hành đặt vào bàn tay của kẻ ngèo đói và bất hạnh mang theo cả một biển từ bi. Đấy là một hạt giống của tình thương yêu vô bờ và của sự khai mở vô biên gieo xuống lòng người. Đấy không gì khác ngoài con đường của Đức Phật và các đệ tử của Ngài.
Kính thưa Đại đức,
Năm nay tôi đã 75 tuổi và về hưu 15 năm nay rồi. Tôi thường ăn chay vào ngày mồng Một và ngày Rằm hàng tháng. Tôi không mấy khi đi chùa. Nhưng tôi luôn tâm niệm không làm điều ác và luôn tìm cách giúp đỡ người hoạn nạn, khó khăn. Tôi đã giành dụm một phần tiền lương ít ỏi của mình và giấu tên gửi tiền nuôi một đứa trẻ mồ côi cha mẹ. Đấy là sự thể hiện vụng về nhưng chân thành của tôi đối với Đức Phật.
Thực lòng tôi không dám luận bàn về việc tổ chức rước Phật xá lợi về đất nước mình phải làm như thế nào. Nếu các nhà tu hành thấy không còn cách nào khác là phải dùng cả chuyên cơ và nhiều phí tổn như thế mới thể hiện được lòng tôn kính đối với những báu vật ấy và không xúc phạm đến lòng từ bi vô bờ của Đức Phật thì tôi hoàn toàn đồng ý.
Thư tôi viết chỉ là nói lên những băn khoăn nhỏ bé của mình. Có thể, lá thư thô lược này không đáng để Đại đức phải mất thời gian đọc nó. Nếu có gì làm Đại đức phật lòng, xin mong Ngài lượng thứ.
Nam mô A di đà phật
Phật tử Lê Minh Hiếu- nguồn tuanvietnam.net
Lời bàn: Cả hai tác giả đều dùng điển cố, trích dẫn kinh sách nhà phật để đối đáp, sư và sĩ ai cũng có lý, người ngoại đạo như "vịt nghe sấm", rồi các vãi cũng bàn góp rất rôm rả.
Tục ngữ có câu "Sư nói sư phải, vãi nói vãi hay", nay xin thêm câu "sư nói sư phải sĩ nói sĩ hay". Cuộc trò chuyện ba bên chắc còn kéo dài, nhưng nếu đúng như miêu tả của ông họa sĩ trên tuanvietnam.net: " Buổi lễ đón xá lợi thì tổ chức linh đình, ồn ào, có cả mấy cô văn công bận áo dài cải biên hở cả nách mầu mỡ gà vừa gõ trống vừa nhún nhẩy." thì đúng là TỐN- KÉM thật...!
|