|
Ảnh tư liệu Hồ Chí Minh và Mao Trạch Đông. |
Thứ hai, Bác vui lòng chấp thuận vai trò nước lớn mà Trung Quốc
nên có và nhất định phải có trong quan hệ với nước Việt Nam láng giềng
nhỏ hơn, cần sự giúp đỡ của họ. Bác thực lòng muốn chung sống hữu nghị
với Trung Quốc. Bác tôn trọng dân tộc Trung Hoa và người lãnh đạo của
họ, nín nhịn, tinh tế khi xử lý vấn đề nhưng không phải bằng bất cứ giá
nào.
Khi lợi ích dân tộc, chủ quyền lãnh thổ bị xâm phạm, khi đối phương
đi quá mức có thể chấp nhận được thì không bao giờ Bác từ bỏ nguyên tắc
độc lập, tự chủ, bình đẳng dân tộc và tỏ ra sợ hãi.
Với Bác tôn trọng vai trò nước lớn và gìn giữ tình hữu nghị của
Trung Quốc trong quan hệ với Việt Nam không có nghĩa là nhắm mắt làm
theo, từ bỏ lợi ích chính đáng của dân tộc.
Vài mẩu chuyện cụ thể
Tôi có đầy đủ dẫn chứng để chứng minh cho hai luận điểm trên, nhưng nếu kể ra hết thì rất dài. Vì vậy chỉ xin nêu một vài ví dụ.
Chúng ta đều biết đầu những năm 60 của thế kỷ trước, bất đồng Trung
- Xô từ chỗ âm ỉ dần dần công khai bộc lộ. Để lôi kéo Việt Nam đứng hẳn
về phía minh chống Liên Xô, ông Đặng Tiểu Bình, lúc đó là Tổng Bí thư
TWĐCSTQ, và Phó thủ tướng Quốc vụ viện Trung Quốc đã bí mật sang thăm
Việt Nam, với lời hứa Trung Quốc sẽ bao toàn bộ số viện trợ của Liên Xô
cho Việt Nam không phải hoàn lại... Và như chúng ta đều biết, Đảng ta
và Bác đã khôn khéo nhưng thẳng thắn tỏ rõ lập trường của mình và từ
chối "lòi mời" trên.
Khi phong trào "chống xét lại Khrushchov" phát triển, đã có lúc giới
truyền thông nước ta do lý do này nọ hầu như quên không nói đến Liên
Xô, thì Bác vẫn lặng lẽ viết bài ca ngợi nhân dân Liên Xô.
Vai trò của Bác trong việc giữ gìn sự đoàn kết và bảo vệ Trung Quốc
tại hai hội nghị lớn của các đảng cộng sản và công nhân thế giới vào
các năm 1957 và 1960 không ai không biết. Chính Bác đã mấy lần đứng ra
làm trung gian hoà giải bất đồng Trung Xô.
Tôi buộc phải nói ra điều không muốn nói này: ngay cả khi đã lìa
khỏi cõi đời, cái chết của Bác đã tạo cơ hội cho cuộc gặp gỡ hai Thủ
tướng Trung Quốc và Liên Xô tại sân bay Bắc Kinh tháng 9 nắm 1969, góp
phần mở đầu cho tiến trình đàm phán bình thưòng hoá quan hệ Trung - Xô
sau này.
Một ví dụ nữa. Tôi được biết bằng việc nắm chắc tình hình đấu tranh
trong nội bộ Trung Quốc nên Bác đã chỉ đạo đảng ta không phản đối nhưng
cũng không ủng hộ cái gọi là "đại cách mạng văn hoá" và chính chủ
trương sáng suốt đó đã khiến chúng ta tránh khỏi bao nhiêu nguy hiểm,
phiền phức.
Ban đầu tôi tưởng chỉ có thế, nhưng sau này qua những tài liệu của
chính ngưòi Trung Quốc mà tôi đọc được, tôi mới biết là Bác không chỉ
làm như vậy.
Thời kỳ đầu của cách mạng văn hoá khi các tiểu tướng Hồng Vệ Binh
phê phán đấu tố các vị Bành Chân, La Thuỵ Khanh... Bác đã nói với Ngũ
Tu Quyền, Phó ban đối ngoại của ĐCSTQ: nhân dân Việt Nam khá quen biết
mấy đồng chí này, nay xử lý họ như vậy chúng tôi biết nói với nhân dân
Việt Nam thế nào? (theo Hồng Tả Quân-nguyên Cục trưỏng Ban Đối ngoại
TWĐCSTQ, Tạp chí "Thế giới trí thức" số 13 năm 1999).
Sau đó, trong một lần gặp Bác, Mao Trạch Đông mời Bác khi tới Hàng
Châu, ghé thăm Trường Đại Học Triết Giang xem " Báo chữ lớn", Bác vui
vẻ trả lời: "Tôi nhất định đi, Việt Nam không phải là không có vấn đề,
nhưng trước mắt chưa thể làm cách mạng văn hoá. Chúng tôi còn phải làm
đại cách mạng 'vũ hoá'"(tức cuộc đấu tranh chống Mỹ giành thống nhất
đất nước). Mao Trạch Đông (đành phải) nghiêm túc trả lời: "Đúng vậy,
Việt Nam chưa thể làm đại cách mạng văn hoá, (theo Văn Trang trong "Nhớ
Hồ Chí Minh" - Nhà xuất bản Hồng Công tháng 5 năm 2009, tr 144).
Còn khi Khang Sinh, một trong những người lãnh đạo chủ chốt cách
mạng văn hoá lúc đó đến thăm Bác, ông ta giới thiệu với Bác rất nhiều
về cách mạng văn hóa, đặc biệt nhấn mạnh việc phát động quần chúng
chống kẻ cầm quyền đi đường lối tư bản chủ nghĩa. Nghe xong, Bác hỏi
lại: đảng uỷ có vấn đề, không thể lãnh đạo, nhưng phát động quần chúng
mà không có sự lãnh đạo của đảng thì sẽ ra sao? Suy nghĩ một lúc, Khang
Sinh mới trả lời: lần cách mạng văn hoá này là do Mao Chủ tịch lãnh đạo
và phát động. Nghe xong Bác không nói gì, nhưng sau khi Khang Sinh ra
về, Bác đã nói với Văn Trang (tác giả cuốn sách ): phong trào quần
chúng mà không có đảng lãnh đạo sẽ loạn (nguồn nt trang 244).
Qua mấy mẩu chuyện trên có thể thấy Bác không đồng tình với chủ
trương lớn này của người lãnh đạo Trung Quốc, không ủng hộ và không làm
theo (một việc mà theo lý, đã là bạn đồng minh nhất là lại đang được họ
viện trợ to lớn lẽ ra phải nên có) nhưng bằng những câu nói và thái độ
hết sức thông minh, khôn khéo Bác đã tỏ rõ được lập trường thái độ của
mình mà người ta không thể không chấp thuận, cho dù không đồng ý nhưng
đành "ngậm bồ hòn làm ngọt".
Vì
sao Bác Hồ được các nhà lãnh đạo và người dân Trung Quốc đương thời
tôn trọng và ngưỡng mộ như vậy? Một lý do quan trọng là Bác luôn coi sự
nghiệp và lợi ích của cách mạng Trung Quốc như của chính mình. Ảnh tư
liệu Hồ Chí Minh và Đặng Tiểu Bình. |
|