|
Cơ chế nào sửa sai lỗi hệ thống? |
Nguyễn Chinh Tâm
Doanh nhân Sài Gòn cuối tuần |
Nhiều ý kiến cho rằng tham nhũng ở nước ta đã trở thành quốc nạn. Không phải chỉ một, hai cá nhân hay một vài đơn vị tha hóa mà căn bệnh đang lan rộng khắp guồng máy. Thừa nhận hay đến lúc bắt buộc phải thừa nhận: tham nhũng xuất phát từ cơ chế mà trong đó mỗi sai phạm của cá nhân chỉ đóng vai trò hệ quả. Cái nhân của nó nằm tận bên trong, vì bộ máy đang tồn tại những khuyết điểm mang tính hệ thống.
Nếu lấy cách lập luận ở chế kỷ XXI đánh giá một bộ máy hoạt động không hiệu quả, người ta thường quy về hai điểm chính: lỗi tại phần cứng hay tại phần mềm. Phần cứng ở đây được hiểu như các thiết chế, cơ cấu hình thành nên cơ chế. Phần mềm tương đồng với hệ thống tư tưởng, giá trị, văn hóa, tâm lý xã hội kèm theo các bản tính của dân tộc. Hai bộ phận này tuy tách rời, nhưng nhìn chung luôn tồn tại một mối tương quan khăng khít. Bộ máy chỉ chạy tốt khi cả phần cứng và phần mềm đều cùng hoạt động.
Lâu nay, tư duy chúng ta chỉ nằm ở phần mềm của bộ máy. Khi báo chí phanh phui nghi án, người dân tố giác tham nhũng thì giải thích đưa ra phần lớn chỉ tập trung vào đạo đức và tính cách của đối tượng, chẳng hạn do kinh tế thị trường làm cán bộ tha hóa, hoặc đó là số ít người bị mất phẩm chất, đạo đức... Nhưng lý giải này phần nào làm che mắt phần chìm của tảng băng. Nếu chỉ dừng ở đó thì hàng loạt câu hỏi sẽ mãi không có câu trả lời thỏa đáng: Tại sao ngày càng nhiều cán bộ bị tha hóa, mất phẩm chất. Tại sao nhiều người trước đây là dân tốt, Đảng viên gương mẫu, nhưng khi lên chức vụ càng cao thì cao thì tính xấu càng tăng, tính tốt giảm đi?
Đưa lỗi phần cứng ra mổ xẻ sẽ giúp vấn đề được nhìn rõ ràng hơn. Đó là cơ chế ở nước ta chưa có bộ máy giám sát có hiệu quả, tính minh bạch còn hạn chế do công việc còn bị chia nhỏ qua nhiều cửa, bộ máy hành chính quan liêu cồng kềnh, dẫn đến khoảng cách vô hình giữa người dân với chính quyền càng xa, hệ chống tiền lương nhiều bất cập “buộc" công chức phải tham nhũng để đủ sống...
Sửa chữa phần cứng của một máy tính, người thợ nhiều khi phải dũng cảm thay thế những gì không còn tác dụng nữa và lắp vào một cụm mới. Tuy vậy, phần cứng của một hệ thống chính trị là bài toán phức tạp hơn gấp trăm ngàn lần, giống như trong một cơ thể có khối u. Người ta không dám mạnh tay cắt đi khối u mà bắt buộc phải sống chung với nó. Giả sử thực tế đòi hỏi phải như vây, để tiếp tục phát triển, chúng ta cần một phương thuốc đặc trị làm sao cho khối u từ từ nhỏ đi hoặc ít nhất cũng kiềm chế, không cho nó phát tán.
Nếu đã xác định đây là lỗi hệ thống thì tầm nhìn và phương thức giải quyết cũng phải nâng lên thành hệ thống. Cơ chế mà chúng ta đang hoàn thiện sống chung và dần dần đè bẹp khối u tham nhũng phải có khả năng thực hiện bốn biện pháp sau đây:
1. Công khai về quyền lợi và nghĩa vụ của người nắm quyền. Như lời của triết gia người Pháp Montesquieu hồi thế kỷ XVII:
“Bất cứ ai có quyền đều có xu hướng lạm quyền, họ cứ sử dụng quyền đến khi nào gặp phải giới hạn”. Nền pháp trị ra đời và trưởng thành dưới ánh sáng của sự nhận thức ấy. Mục đích của nhà cầm quền là thu phục được niềm tin và tìm sự đồng thuận của nhân dân. Trong xã hội hiện đại, niềm tin được đánh giá như một loại tài sản cộng đồng. Ta chỉ có thể đặt niềm tin tương đối vào ai đó khi hai bên có thể kiểm tra và trừng phạt lẫn nhau.Vì thế, niềm tin vào chính quyền được đo bằng bộ khung luật pháp. Luật càng công khai, rõ ràng niềm tin người dân vào chỉnh thế lãnh đạo càng vũng chắc, càng cao.
2. Luật hóa cách sử dụng ngân sách và chỉ tiêu minh bạch.
Phát biểu với giới báo chí, nhiều cán bộ cao cấp trong bộ máy đã thừa nhận tính phân tầng dày đặc của bộ máy hành chính làm cho các quyết định của bộ máy hành chính làm cho các quyết định về tài chính không minh bạch. Vụ PMU 18 là một trong nhiều thí dụ điển hình về cách quản lý thu chi phần lớn còn mang nhiều thuộc tính thời bao cấp. Luật hóa cách sử dụng ngân sách đồng nghĩa với việc làm rõ trách nhiệm cá nhân. Ai duyệt hay chi tiêu tiên từ ngân sách Nhà nước phải tự chịu trách nhiệm và thực hiện minh bạch ở các cấp, mà nơi để tiện việc kiểm tra, quản lý.
3.Tạo đối trọng bằng cách đảm bảo tính độc lập của các cơ quan làm công tác phản biện và kiểm tra.
Tinh hoa của Hiến pháp nước Mỹ thể hiện trong cơ chế check and balances (kiểm soát và cân bằng) đã cho thấy: guồng máy Nhà nước muốn hoạt động tốt phải luôn tồn tại trong tư thế đối trọng giữa các quyền lực. Động thái giám sát và điều chỉnh giúp cho các chính sách đưa ra không nghiêng hẳn về lợi ích một bên nào. Cơ chế chính trị của chúng ta dù là chế độ Đảng cầm quyền cũng rất can có sự cân bằng quền lực về một phương diện nào đó, có thê kể ra: Tăng cường khả năng lập pháp và giám sát của Quốc hội, Tạo thêm nhiều điều kiện thực hiện phản biện xã hội mà Mặt trận Tổ quốc là cơ quan nòng cốt, Cơ quan kiểm tra xử lý phải độc lập với bộ máy thi hành (thí dụ: UỦ ban Kiểm tra Trung ương Đảng, Thanh tra Chính phủ và tới đây là Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng).
4. Cải cách chế độ tiền lương.
Mục tiêu của chính sách tâng lương là làm sao cho công chức đạt mức lương trung bình tương đương với các ngành khác trong xã hội. Một câu hỏi được đặt ra là liệu ngân sách Nhà nước có vị thế mà lâm vào tình cảnh thâm hụt? Một vấn đề khác cũng đang được dư luận quan tâm là phải chăng bộ máy quản lý chính quyền đã phình quá to so với mức độ phát triển kinh tế. Có ý kiến cho rằng nên giảm lượng công chức đang có để cải cách chế độ tiền lương và chống tham nhũng. Đây cũng là một đề xuất hay, nên được đưa ra bàn luận một cách kỹ càng.
Sức mạnh của một đất nước dựa phần nhiều vào thể chế điều hành. Chúng ta không thể tiến lên phía trước với một hành trang cồng kềnh và không còn hữu dụng. Phải dám dũng cảm bỏ lại cái thô, sửa chữa sai lầm khuyết điểm, xây dựng một cơ chế tinh, gọn, nhẹ, nhưng chuyên nghiệp và hiệu quả. Phải chăng đó là một động lực mới thúc đẩy đất nước tiếp bước trên con đường thiên lý, sớm hội nhập thành công vào thế giới trong thập niên này?
Nguồn: Doanh nhân Sài Gòn cuối tuần
Nghiên cứu của tổ chức minh bạch quốc tế (TI)
Người dân tin vào lãnh đạo trong phòng chống tham nhũng
SGTT.VN - Đại đa số người dân ở đô thị Việt Nam cho rằng, tình trạng tham nhũng đang gia tăng trong vòng ba năm qua. Đây là kết quả trong một nghiên cứu mang tên “Phong vũ biểu Việt Nam” do tổ chức Minh bạch quốc tế (TI) công bố hôm qua 14.12 tại Hà Nội.
Khảo sát này do công ty tư vấn của Pháp Indochina Research, đại diện cho hãng nghiên cứu Gallup International tại Việt Nam thực hiện theo yêu cầu của TI bằng cách phỏng vấn trực tiếp 1.000 người dân ở năm thành phố lớn là Hà Nội, TP.HCM, Đà Nẵng, Hải Phòng và Cần Thơ.
|
Theo khảo sát của TI, người dân ở đô thị tại Việt Nam cảm nhận tham nhũng gia tăng ở Việt Nam nhiều hơn cảm nhận của người dân ở các nước khác trong khu vực. Ảnh mang tính minh hoạ.
|
Theo khảo sát này, có tới 62% trong tổng số 1.000 người dân sống tại năm đô thị trên cho rằng, tham nhũng đang gia tăng tại Việt Nam trong ba năm qua.
Về tiêu chí cảm nhận tham nhũng, người dân được hỏi cho rằng, cảnh sát là tham nhũng nhiều nhất (82%), tiếp theo là các ngành giáo dục (67%), cán bộ nhà nước (61%) và tư pháp (52%). Cũng trong tiêu chí này, những người khảo sát trong độ tuổi 31 – 40 là phê phán nhiều nhất, trong khi người có trình độ học vấn nhìn tiêu cực hơn.
Về tiêu chí trải nghiệm tham nhũng, cảnh sát vẫn dẫn đầu các ngành được cho là tham nhũng nhất (49%), tiếp theo là giáo dục (36%), y tế (29%) và hải quan (29%). Theo tiêu chí này, nam giới trải nghiệm tham nhũng nhiều hơn nữ giới và những người có mức thu nhập trung bình khá trải nghiệm tham nhũng trong giao dục nhiều hơn so với những người có thu nhập thấp.
|
Theo khảo sát Phong vũ biểu tham nhũng toàn cầu 2010, một khảo sát ý kiến người dân trên phạm vi toàn thế giới về tham nhũng do TI công bố gần đây, nạn tham nhũng đã gia tăng trong ba năm qua theo nhận định của 6/10 người dân trên toàn thế giới, và cứ bốn người được hỏi thì có một người thừa nhận có đưa hối lộ trong vòng một năm qua. Khảo sát trên thực hiện với hơn 91.000 người tại 86 quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới. Khảo sát về tham nhũng ở Việt Nam được thực hiện nhằm góp phần cho báo cáo toàn cầu này.
|
Trả lời khảo sát, người dân cho rằng, các nhà lãnh đạo Chính phủ được tin tưởng nhất trong công cuộc phòng chống tham nhũng, tiếp theo là báo chí. Tuy nhiên, báo cáo cho biết, những người tốt nghiệp phổ thông hoặc cao hơn tin tưởng vào Chính phủ ít hơn những người có trình độ thấp.
Bà Nguyễn Thị Kiều Viễn, giám đốc tổ chức Hướng tới minh bạch, cơ quan đầu mối của TI tại Việt Nam nói: “Người dân ở đô thị tại Việt Nam cảm nhận tham nhũng gia tăng ở Việt Nam nhiều hơn cảm nhận của người dân ở các nước khác trong khu vực”. Bà nói tiếp, trong khi người Việt Nam ở đô thị phải đưa hối lộ nhiều hơn người dân ở các nước láng giềng, thì họ lại nhận định tích cực hơn về nỗ lực của Chính phủ so với các nước láng giềng.
Trong năm thành phố kể trên, người dân ở thủ đô Hà Nội là có cái nhìn bi quan nhất về tình hình tham nhũng. Trong số 350 người ở thủ đô được khảo sát, có tới 70% trải nghiệm tham nhũng trong giáo dục, 60% với công an, 52% với y tế. Bên cạnh đó, họ chiếm tỷ lệ cao nhất trong các tỉnh về đánh giá tiêu cực về tình hình tham nhũng.
Tiến sĩ François Roubaud của công ty tư vấn Indochina Research giải thích: “Người dân Hà Nội nói về trải nghiệm và cảm nhận thực sự của họ ở địa phương, chứ không phải cảm nhận chung về tham nhũng của quốc gia. Không chỉ trong khảo sát này, mà còn ở nhiều khảo sát tương tự khác, thì đánh giá và ý kiến của người dân Hà Nội là xấu hơn. Vì thế, chúng tôi nhận định là có vấn đề về bộ máy quản lý của Hà Nội”.
Theo bà Viễn, bản báo cáo này được công bố tại văn phòng bộ Phát triển kinh tế Anh ở Hà Nội hôm qua, sau khi được công bố hay gửi tới ba cơ quan nhà nước là ban Chỉ đạo phòng chống tham nhũng Trung ương, Thanh tra Chính phủ và bộ Ngoại giao. Nhận xét ban đầu của ban Chỉ đạo phòng chống tham nhũng Trung ương, theo bà Viễn, là báo cáo này đưa ra một bức tranh không quá ảm đạm, cũng như không quá tươi sáng về tham nhũng ở Việt Nam. Bà cho biết thêm, TI sẽ chuyển báo cáo đến Uỷ ban Tư pháp của Quốc hội và sẵn sàng công bố cho các tổ chức, cá nhân quan tâm.
Tư Giang- Báo Sài gòn tiếp thị
|