Những người Việt xấu xí sẽ học người Nhật Bản?
Chuyện người Nhật vẫn đứng chờ đèn đỏ trong khi chạy động đất, hoặc em bé 9 tuổi đưa phần bánh người ta cho mình vào thùng phân phối cho mọi người... tưởng rằng rất bình thường. Nhưng ở Việt Nam, những câu chuyện này đang gây dư luận lớn. Dường như người Việt Nam ta đang tự xem lại bản thân mình, cách ứng xử, tính cách, tinh thần...
Một người đàn ông an ủi cô gái khi ngôi nhà của cô sụp đổ do động đất xảy ra ở Watari, ngày 14/3. Ảnh: Jiji Press/AFP/Getty Images
Tôi có một nữ sinh viên học tiếng Việt tại trường Đại học Ngoại ngữ Tokyo. Khi dạy tiếng Việt, tôi luôn luôn dạy cái đẹp, cái tốt, cái văn hóa “nghìn năm văn hiến” của người Việt Nam ta cho các sinh viên Nhật. Các em sinh viên đó đều yêu Việt Nam hơn.
Thế rồi em nữ sinh viên có đôi mắt đẹp mê hồn đó quyết định đi du học tiếng Việt ở Hà Nội 10 tháng. Em muốn nói chuyện được với trẻ em đường phố, lang thang cơ nhỡ của Việt Nam. Em dự định sau khi tốt nghiệp tiếng Việt, sẽ trở lại Việt Nam, tham gia các hoạt động tình nguyện giúp người nghèo.
Hơn 5 tháng sau, tôi nghe tin em bỏ học, rời Hà Nội về Nhật rồi về thẳng quê nhà, một tỉnh xa Tokyo.
Hỏi ra mới biết, thời gian ở Hà Nội, em quen với một nam sinh viên nghèo. Hai người nhanh chóng thân nhau, và thường đi ăn, uống cà phê với nhau. Một hôm, hai người đi ăn ở một quán cơm bình dân. Trong khi chờ gọi món ăn, em nữ sinh viên người Nhật đó đi vệ sinh, để chiếc điện thoại di động của mình ở trên bàn. Khi trở ra, em không thấy người bạn trai, cùng cái điện thoại di động nữa. Em ngồi chờ 1 tiếng, 2 tiếng, người bạn không quay lại. Anh ta đã biến mất như một ảo ảnh.
Hai năm sau, tôi gặp lại em nữ sinh viên Nhật đó ở trường Đại học Ngoại ngữ Tokyo. Tôi đang giảng bài, thì em bước vào lớp. Lúc đầu tôi không nhận ra em, vì chỉ còn đôi mắt đẹp là vẫn như xưa, nhưng khuôn mặt bầu bĩnh, xinh xắn, ngây thơ đã rắn rỏi, từng trải.
“Thầy không nhận ra em ư? Em là...”.
Ôi, tôi thật xấu hổ vì không nhận ra cô nữ sinh xinh đẹp đó.
Chúng tôi đã nói chuyện với nhau nhiều. Khi tôi hỏi lại chuyện ở Hà Nội, em nói: “Thôi, chuyện qua rồi mà. Em sẽ vẫn học tiếng Việt cho đến khi tốt nghiệp”.
Luận văn tốt nghiệp của em ấy viết bằng tiếng Việt và tiếng Nhật, đề tài nói về người phụ nữ Việt Nam. Em ca ngợi sự cần cù, đảm đang, và dũng cảm của người phụ nữ Việt Nam. Sau lễ tốt nghhiệp, chúng tôi chia tay nhau. Em nói hi vọng một ngày nào đó, sẽ quay lại Việt Nam, và được nói chuyện với người Việt Nam. Tôi không nhìn thấy một lời trách móc, oán thán về các kỷ niệm buồn ở Việt Nam.
Hầu hết các sinh viên người Nhật của tôi khi đi du học Việt Nam ở Sài Gòn, lẫn Hà Nội, đều gặp những chuyện khó chịu, nhất là với các lái xe taxi, hoặc trẻ em lang thang bán hàng rong. Có em sinh viên bị trẻ em lang thang hắt nước vào người vì không chịu mua hàng lưu niệm. Thế nhưng không một ai nói xấu về Việt Nam. Họ bảo rằng, những khó chịu này khác chỉ là chuyện nhỏ...
Người Việt Nam ta quả là anh hùng. Từ nhỏ chúng ta đã được dạy về Thánh Gióng, về Hai Bà Trưng, Bà Triệu, về Trần Hưng đạo, Lý Thường Kiệt, Lê Lợi, Quang Trung... Đến chiến tranh chống Pháp, chống Mỹ... cũng lại toàn là những chuyện anh hùng.
Thế nhưng chiến tranh đã trôi qua 36 năm và Việt Nam vẫn là một trong những nước nghèo trên thế giới. Còn nước Nhật, vào năm 1968, sau 23 năm kết thúc chiến tranh, họ đã đứng thứ hai thế giới về sức mạnh kinh tế, và giữ vị trí số hai đó suốt 43 năm, chỉ đến năm 2011 mới chịu nhường cho Trung Quốc, để lùi xuống vị trí số ba.
Nhưng vị trí số ba của nước Nhật hoàn toàn khác vị trí số hai của Trung Quốc. Mặc dù ở vị trí số hai từ tháng 2 năm 2011, nhưng thu nhập bình quân đầu người của Trung Quốc năm 2010 chỉ là 3700 đôla/năm, bằng 1/10 của nước Nhật. Và cơn động đất khủng khiếp, ngàn năm mới có một lần vừa rồi, và sự cố rò rỉ phóng xạ hiện nay, theo dự đoán, cũng chỉ làm ảnh hưởng khoảng 0,2 đến 0,5% đến sự phát triển kinh tế của nước Nhật trong năm 2011.
Những câu chuyện cảm động sau thảm họa động đất ở Nhật Bản đang khiến người Việt nhìn lại mình. Hi vọng sự tự xem lại mình đó thật sự nghiêm túc.
Minh Tuấn (từ Tokyo)
Nguồn tin: Bee.net.vn
_______________
Cậu bé Nhật 9 tuổi và Bài học về sự hy
sinh |
Hà Minh Thành (*)
Trích thư
tác giả gửi một người anh em ở Hà Nội |
 |
| Một bé trai tại thành phố Sendai, tỉnh Miyagy,
chờ lấy nước sôi để ăn mỳ. |
Những tưởng cái đói, cái rét, sự an nguy tính mạng sẽ đè bẹp lòng tự
trọng, tình nhân ái và những phẩm chất quý báu của con người. Thế nhưng, câu
chuyện cảm động đến rơi nước mắt về một cậu bé 9 tuổi người Nhật sẽ khiến tất cả
chúng ta phải nghĩ lại …
"Em đang ở Fukushima, cách nhà máy điện Fukushima 1
khoảng cách 25km, có rất nhiều chuyện có thể viết nên thành sách về tình người
trong hoạn nạn”.
Và để minh họa cho “cuốn sách về tình người trong hoạn
nạn” ấy, anh Thành cũng đã kể trong thư câu chuyện về một cậu bé 9 tuổi,
cảm động khiến anh cũng phải trào lệ.
Đó là một câu chuyện cảm động ngày hôm qua một đứa bé Nhật đã dạy cho một
người lớn như tôi một bài học làm người.
Tối hôm qua tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó để
phân phát thực phẩm cho các người bị nạn. Trong cái hàng rồng rắn những người
xếp hàng tôi chú ý đến một đứa nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc ao thun
và quần đùi. Trời rất lạnh mà nó lại xếp hàng cuối cùng, tôi sợ đến phiên của nó
thì chắc chẳng còn thức ăn. Nên mới lại hỏi thăm.
Nó kể nó đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần đến,
cha của nó làm việc gần đó đã chạy đến trường, từ ban công lầu 3 của trường nó
nhiìn thấy chiếc xe và cha nó bị nước cuốn trôi, 100% khả năng chắc là chết rồi.
Hỏi mẹ nó đâu, nó nói nhà nó nằm ngay bờ biển, mẹ và em của nó chắc cũng không
chạy kịp. Thằng nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe tôi hỏi đến thân
nhân.
Nhìn thấy nó lạnh tôi mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người nó. Vô
tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài, tôi nhặt lên đưa
cho nó và nói: "Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó,
chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói".
Thằng bé nhận túi lương khô của tôi, khom người cảm ơn. Tôi tưởng nó sẽ ăn
ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, nó ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ
những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang
phân phát rồi lại quay lại xếp hàng.
Ngạc nhiên vô cùng, tôi hỏi nó tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Nỏ
trả lời: "Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các
cô chú phát chung cho công bằng chú ạ".
Tôi nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác để khóc để mọi người không nhìn thấy.
Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy tôi một
bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy
sinh.
Một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại, chịu gian khổ và chấp
nhận hy sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại. Đất nước này đang
đứng ở trong những giờ phút nguy cấp nhất của sự điêu tàn, nhưng chắc chắn nó sẽ
hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết hy sinh bản thân ngay từ tuổi niên
thiếu.
Nghĩ lại câu nói của ông già Fuwa - nguyên chủ tịch Đảng CS Nhật giáo sư dạy
tôi về Tư bản luận đã nói rằng: "Nếu Mac sống lại, ông ta sẽ thêm một câu
vào trong cuốn Tư bản luận đó là "Chủ nghĩa CS chỉ thành công trên đất
Nhật".
***
Hiện tại tôi đang được tăng phái công tác hỗ trợ cho cảnh sát tỉnh Fukushima,
chỗ tui đang làm cách nhà máy điện hạt nhân Fukushima 1 khoảng 25 km. Gọi là lên
đây hỗ trợ giữ an ninh chứ mấy ngày nay chỉ đi nhặt xác người không thôi. Dân
địa phương họ tự động thành lập các đội tự quản, tương trợ lẫn nhau. Giả sử có
ai muốn ăn cắp ăn trộm cũng khó. Vấn đề an ninh không lo lắm.
Người chết nhiều quá, tụi tôi chỉ còn lấy dấu tay, chụp hình và trùm mền lại
rồi giao người đem đi thiêu. Ngày đầu còn mặc niệm, có cảnh sát tăng phái còn
khóc nhưng bây giờ thì không còn thời gian để mà mặc niệm và khóc nữa. Hôm qua
còn không có chỗ để mà thiêu họ nữa đó anh. Khủng khiếp.
Ký giả của Hoàn Cầu Thời Báo Trung Quốc Vương Hy Văn hôm qua theo tôi một
ngày để lấy tin khi đi ngang qua một ngôi nhà bị sập mà tiền giấy có lẽ từ ngôi
nhà đó trôi ướt nằm tứ tán cả bãi đất chắc cũng vài chục triệu yen nhưng mà
chẳng ai thèm nhặt đã phải thốt lên: "50 năm nữa , kinh tế Trung Quốc chắc
chắn sẽ đứng đầu thế giới, nhưng vĩnh viễn Trung Quốc không thể được gọi là
cường quốc vì 50 năm nữa người Trung Quốc cũng chưa thể có trình độ dân trí và ý
thức đạo đức công dân cao như người Nhật hiện tại. Tôi hổ thẹn mình là con cháu
của Khổng Tử nhưng không hiểu cái đạo Nhân Nghĩa làm người bằng họ".
Người Trung Quốc 50 năm nữa không bằng họ còn người Việt mình không biết bao
nhiêu năm nữa mới có dân trí như vậy.
(*) Hà Minh Thành, 56 tuổi, có bằng Tiến sĩ công học ở Đại
học Đông Bắc (Tohoku Dai). Ông hiện là cảnh sát đang tham gia tìm kiếm nạn nhân
tại khu vực bị động đất - sóng thần ở đông bắc Nhật Bản.
Nguồn: chungta.com
____________________________
|