 |
|
Mai sau con lớn, con làm bộ đội Hải quân |
Mai Thanh Hải Blog - 4 giờ sáng mới về tới Hà Nội. Lại
lẩn mẩn bật máy tính, đọc những câu chuyện của bè bạn. Một lúc, nhìn ra
cửa sổ, đã thấy rực hồng nơi chân trời. Một ngày mới sắp bắt đầu. Cái
áng mây màu hồng máu giống như nham thạch núi lửa mình lặng nhìn bây
giờ, giống như mỗi buổi sáng, sau chuyến hành trình dài 1-2 ngày đêm,
tàu vận tải mới đến Trường Sa, thở dài dừng lại thả neo, trước khi vào
đảo bắt đầu chuyến công tác và mọi người ùa lên boong, ngắm ban mai rạng
hồng nơi địa đầu Tổ quốc. Tự dưng lại nhớ đến những câu chữ mà mình đã
viết cho con gái yêu, trong nghẹn ngào ngay trên boong tàu buổi trưa
nào đó, ở vùng biển Cô Lin - Gạc Ma, giữa lòng quần đảo Trường Sa yêu
thương...
-------------------------------
Con gái yêu của Ba!
Ba đang ở đảo Cô Lin - nơi gọi là đảo chìm, nằm trên rặng san hô xa
tít, thăm thẳm và xung quanh mây trời. Nơi đây đúng 20 năm trước, gần 70
chú – bác bộ đội Hải quân đã hy sinh. Gọi là hy sinh theo đúng câu chữ
trong văn phạm và những giấy tờ hay trong các buổi lễ nghĩa. Chứ nói
đúng ra, các chú, các bác ấy bị lính Trung Quốc giết chết bằng đạn tiểu
liên AK bắn gần, bởi lưỡi lê sắc nhọn, bởi báng súng nặng trịch và đại
đa số đều chìm xuống biển, chết mất xác. Các chú, các bác ấy nằm xuống
cũng chỉ vì cái dải san hô xanh thẳm, xa hút ấy. Nhìn trên bản đồ trong
google và dù có phóng to đến cỡ nào thì con cũng khó mường tượng ra cái
khoảng biển xanh đó. Chắc con sẽ hỏi: “Chỗ đó là cái gì?”.
"Chỗ đó" là đất đai của Tổ quốc mình, con ạ! Lát nữa (bây giờ là 11 giờ
30 phút), đúng 14 giờ, Ba và mọi người trong Đoàn công tác sẽ làm lễ
thả hoa, tưởng niệm những người đã nằm xuống cách đây 20 năm trước. Mọi
người trong phòng ở của Ba trên tàu HQ 996 nói: Sẽ thả xuống biển, nơi
những người đã nằm xuống đấy đủ cả bia, rượu, thuôc lá, ớt xanh, kẹo cao
su… vì “trần sao, âm vậy”. Ba cũng làm như vậy với mọi người và Ba cũng
muốn thả xuống đấy cả tâm tình, tấm lòng của Ba mẹ, của con và em, của
ông bà, cùng bao nhiêu người khác nữa ở đất liền, để những người trai
trẻ đã nằm xuống đấy không uổng phí, không chạnh lòng.
Con chưa hiểu thế nào là Tổ quốc. Con còn chưa học đến những bài văn,
thơ trong sách Tiếng Việt nên chưa hiểu. Thế nhưng, có bao nhiêu người
quyền cao chức trọng, giàu có, cũng chẳng hiểu được khái niệm Tổ quốc.
Mù mờ và hồn nhiên, nhiều người còn ví: Tổ quốc chỉ đơn giản là những
đêm hát Karaoke, đám con trai – con gái ôm nhau gào lên bài hát cách
mạng hoành tráng trong hơi bia rượu, thuốc lá ngoại sặc sụa…
Buồn cười thế đấy nhưng đó lại là sự thật. Ba chợt nhận ra vậy bởi
những ngày sống ở đất liền, Ba cứ cắm đầu vào nỗi lo cơm áo gạo tiền,
nỗi lo làm tròn trách nhiệm, hoàn thành nhiệm vụ. Việc viết lách luôn
nhìn thấy mặt trái của cuộc sống và cũng luôn thất vọng, cay nghiệt. Hở
ra một chút là thở dốc, là ngủ vùi để sang hôm sau lại sấp ngửa đi làm,
lo toan bề bộn. Nhiều lúc, Ba cứ nghĩ mình là cái máy, chỉ biết làm
việc, làm việc và làm việc.
Thế nhưng đến hôm nay, khi đã lênh đênh cả tuần trên biển. Mở mắt là
thấy biển, quay sang 4 phía đều thấy biển. Đi ngủ ban đêm, tỉnh giấc
tưởng có con đạp chân vào mặt ba cũng thấy biển. Biển ngoài này xanh
biếc hoà với trong vắt mây trời, mặn mòi mùi gió, Ba mới thấm thía thế
nào là Tổ quốc.
 |
|
Cả nhà mình vào bộ đội |
Tổ quốc đơn giản chỉ là bình minh đỏ rực trên đảo Song Tử, nơi có cây
đèn biển nhẫn nại cả đêm chớp mắt sáng cho những con tàu tỏ đường thông
lối; Tổ quốc là màu xanh của biển cả dưới mạn tàu, nơi có những con cá
chuồn thấy động, bay vút lên đầu ngọn sóng như thể mơ ước bay cao, bay
xa cùng cánh hải âu bàng bạc; Tổ quốc là hòn đảo nhỏ, nơi có các chú bộ
đội ở cùng quê mình, cùng giọng nói nhà mình, có vợ và em bé cũng ở gần
nhà mình; Tổ quốc là nơi có màu xanh của câu phong ba, cây bàng vuông,
cây tra biển trổ hoa trắng tinh, toả màu hương ngan ngát… Xa hơn nữa, ba
thấy Tổ quốc của mình ở góc phố Hà Nội, nơi đấy Ba thường ngồi đánh vật
với câu chữ đến đêm khuay, nơi có 2 mặt trời nhỏ là con và em Khoai say
nồng trong giấc ngủ thiên thân...
Tổ quốc gần gũi và thân thương, như thể những người gần nhất, cạnh bên
nhất và bình dị nhất và không thể thiếu được, ở ngay bên mình, trong nhà
mình con ạ!..
Ở đảo chìm Cô Lin này, qua mắt thường và qua độ zoom của ống kính máy
ảnh Nhật (một cường quốc đã từng thua trận trên đất nước mình), Ba nhìn
thấy chiếc tàu hiện đại của Trung Quốc đang ngang nhiên án ngữ trên
biển. Chiếc tàu ấy lớn quá, hiện đại quá. Nhưng dù có lớn và hiện đại
thế nào thì nó cũng giống như chiếc tàu buôn gắn đại bác của Tây Dương
đã từng lừng lững tiến vào Sài Gòn, khiến bao nhiêu người Việt mình
khiếp đảm về cái gọi là “văn minh phương Tây” khi ấy.
 |
|
Bình minh trên đảo Song Tử Tây |
Ban đầu là sợ, nhưng rút cục, những người Việt vẫn đánh chìm những thứ
của “văn minh phương Tây” kềnh càng ấy. Ông cha mình là vậy, Tổ quốc
mình là vậy và những người Việt chân chính của chúng ta là vậy. Hôm nay
chúng ta có thể choáng ngợp, có thể ngập ngừng vì cái gọi là “định
hướng”, đã ngăn cản ý nghĩ, việc làm của người ta. Nhưng rút cục, cái cũ
cũng sẽ bị đào thải để nhường chỗ cho cái cũ… Cái mới ấy, đơn giản là
Ba muốn kể cho con gái yêu và rất mực thông minh của Ba.
Không lâu nữa, con sẽ cùng bạn bè chế tạo ra những con tàu hiện đại
hơn, hoành tráng hơn để đánh đuổi những con tàu đang chắn trước mặt Ba
và đồng độ của Ba hôm nay. Con và bạn bè sẽ khẳng định được vị thế Tổ
quốc, để không phải quỵ luỵ, nhường nhịn và nuốt nước mắt khi những
người con lính bị bắn chết, bị đâm chết bằng lưỡi lê, bị ngắt quãng tuổi
thanh xuân 19-20 bằng dao găm oan nghiệt…
Máu nào chẳng đỏ, nước mắt nào chẳng trong. Ba hiểu điều ấy bởi ba đã
gặp những người mẹ ở Quảng Bình - những người đẻ ra các chú, các bác đã
nằm xuống ở ngay trên vùng biển Ba đang neo tàu. Người mẹ nào chẳng xót
xa, chẳng vật vã và không thể sống yên hàn khi đứa con mình rứt ruột đẻ
ra lại hy sinh, khi vẫn còn qúa trẻ. Càng không thể sống nổi khi những
giọt máu đó chết vùi trong lòng biển vì đạn quân dụng, vì lưỡi lê, vì
dao găm của những kẻ đang nhơn nhơn tươi cười trên màn hình tivi mỗi
ngày, mỗi đêm… Thế mới biết nỗi đau câm lặng, nén lại là đáng kính phục
con ạ.
Như Ba - Đã từng câm lặng trước ngôi nhà dột nát, hoang tàn của bà mẹ
Quảng Bình có người con độc nhất hy sinh trên vùng biển Trường Sa này.
Những lúc ấy, Ba chỉ nghĩ: Con phải học tốt hơn, giỏi hơn để Ba mẹ không
tủi hổ, để những người con đất Việt không xấu hổ ngậm đắng nuốt cay và
con sẽ giỏi để làm tiếp những gì mà ba và bè bạn của Ba đã, đang và sẽ
làm cho đất nước này; cho Tổ quốc này và cho vùng biển đảo thân thương
nơi xa tít, thăm thẳm này. Con gái yêu của Ba nhé!..
Vùng biển Cô Lin - Gạc Ma
12 giờ 2 phút ngày 24/4/2008 (trước lúc làm lễ tưởng niệm 67 cán bộ,
chiến sĩ Hải quân nhân dân Việt Nam hy sinh ngày 14-3-1988)
|