|
Các
chủ trương về nguồn gốc Việt Nam có thể chia ra làm hai loại một
là cổ truyền hai là tân học. Cổ truyền mở đầu sử bằng họ Hồng Bàng, Lạc Long
Quân với 18 đời Hùng Vương và các truyện đi kèm như chép trong sách Lĩnh Nam
Trích Quái…
Những
câu truyện đó đã từ lâu trở nên bất hủ trong tâm trí tiền nhân ta, khiến cho con
cháu vẫn sống an vui với niềm tin kiêu hãnh mình là con cháu tiên
rồng.
Thế
rồi một buổi sáng kia vào cuối thế kỷ 19 người Pháp lập ra “trường Viễn Đông bác
cổ” để nghiên cứu về môn tiền sử Việt Nam theo phương pháp khoa học nghĩa
là đào xuống lòng đất để tìm ra di tích cụ thể và sau đây là kết quả. Theo những
tìm tòi nghiên cứu đăng tải qua nhiều chục năm trong tờ BEFEO (tập san của
trường Viễn Đông bác cổ xuất bản từ năm1901) thì đại để có thể xếp những đợt văn
minh đã trải qua trên đất Việt Nam như sau:
Văn
minh cổ thạch ở Hòa Bình: gồm những đồ đá có đục lỗ (một điểm chưa hề thấy nơi
khác) thuộc giống người Mêlanê cùng giống người Mã Lai sống vào lối
12.000-10.000 tr.cn. Đây là thời đang chuyển mình từ cựu thạch (đồ đá rất thô)
sang tân thạch (đồ đá mài)… do bà Madeleine Colani tìm
được.
Văn
minh tân thạch ở Bắc Sơn: với đồ đá có đường mương tìm được ở giữa hai tỉnh Lạng
Sơn và Thái Nguyên do ông Henry Mansuy. Đây là văn minh của giống người Anhđônê
xem ra từ Ấn Độ đến, ngôn ngữ thuộc nhóm Mon-Khmer. Sau đó còn một giai đoạn
tiến bộ hơn nữa vì đồ đá đã có tay cầm (hache à tenon) khiến người ta nghĩ rằng
đây có thể là giai đoạn trung gian giữa thạch khí và kim khí sẽ tìm được ở Đông
Sơn.
Văn
minh kim khí ở Đông Sơn: tìm thấy ở tỉnh Thanh Hóa gần cầu Hàm rồng. Đây là một
bước tiến vượt bực từ Thạch khí sang thời đồng đen mà nổi nhất là những trống
đồng chạm trổ rất mỹ thuật, xem ra cũng thuộc giống người Anhđônê, nhưng có kèm
nhiều tang vật của Tàu như tiền đời Vương Mãn, gương soi mặt đời Hán
v.v…
Ngoài
ra còn tìm được cả di tích của người da đen, Uùc châu, giống Mông Cổ, nhưng
tuyệt nhiên không gặp được khúc xương nào của rồng hay cái trứng nào của tiên dù
chỉ là “bọc trong su si da cóc”! Thế là tan giấc mộng đẹp ngàn năm của “con rồng
cháu tiên” mà người Việt đã ấp ủ qua nhiều thế hệ. Từ đó người trong nước đâm ra
hoang mang về nguồn gốc dân tộc của mình rồi cũng như trong mọi vấn đề khác đã
chia ra hai phe là Kim và Cổ. Phe cổ thì nuối tiếc những niềm tin cố cựu, nên
đứng lên bảo vệ, nhưng lý luận nặng về tình cảm mà nhẹ về khoa học, nên không đủ
sức cầm chân phái tân học có thừ lý chứng khoa học, để lao đi tìm nguồn theo
hướng mới. Phần đông họ theo chân Olov Janse đi tìm nguồn nơi các dân Anhđônê,
Mêlanê… Một số khác tìm nguồn về phương Bắc nhưng rút gọn lại cho rằng gốc tích
người Việt từ Trung Hoa di cư sang đây trong thời Bắc thuộc nghĩa là tựu trung
cũng giống như phái cổ nhưng cắt bớt đi vài ngàn năm đầu bị cho là quái
đản.
Đó
là đại khái tình trạng về việc tìm nguồn của nước ta. Hôm nay đến lượt chúng ta
lại cất bước lên đường tìm về nguồn gốc dân tộc chúng ta sẽ theo
ai?
Thưa
không theo ai hết vì chẳng có ai đáng theo cùng đường. Phái cổ thì quá cổ, cứ
tình cảm mãi đứng sao nổi giữa thời khoa học; còn phái mới lại quá đập phá chẳng
tin chi hết, như vậy đã chắc gì nói lên được sự thực phức tạp, vì thế tôi gọi họ
là duy sử (historicisme). Duy sử là một hình thái áp dụng duy nghiệm hay óc tôn
thờ khoa học vào lãnh vực sử. Duy sử như vậy khởi đầu là một phản ứng mãnh liệt
chống lại những sử lưu truyền phần nhiều vu vơ thiếu tính chất khoa học. Họ chủ
trương cần phải đặt lịch sử trên nền móng vững chắc có bảo đảm. Chúng ta phải
nói ngay rằng đó là một chủ trương rất chính đáng, tuy nhiên vì là mới mẻ nên có
những quá trớn. Điều quá trớn đầu tiên là họ áp dụng khoa học vào những chỗ
không thể áp dụng hay chỉ nên áp dụng cách có chừng mực. Thí dụ những trang đầu
lịch sử của một dân mà người ta quen gọi là tiền sử, ngoại sử, ở đâu cũng thường
chứa rất nhiều thần thoại. Những trang sử ấy xét theo trí óc người khoa học duy
lý thì nó chướng tai gai mắt, nên thế kỷ trước hết mọi lịch sử đều bị họ cắt
đầu, cả đến lịch sử các tôn giáo lớn cũng không thoát: sử Đức Jesus bị chối
tuột, sữ Phật tổ được giải nghĩa như thần thoại mặt trời… Vì thế duy sử đã gây
nên nhiều công phẫn với cả một phản ứng quật ngược trở lại. Người khai hỏa đầu
tiên có lẽ chính là Nietzsche: ông gọi thần thoại là những chòm sao làm nên vòm
trời của văn hóa, của mỹ thuật nhất là thi ca, điêu khắc, hội họa, đến nỗi nếu
phế boả thần thoại thì hầu hết mọi nền văn hóa và mỹ thuật sụp đổ. Chỉ việc rở
lại những trang đầu lịch sử các dân tộc đều thấy có thần thoại hết, đến nỗi ta
có thể ví những trang đầu lịch sử như tuổi thơ ấu của một dân tộc. Một người khi
còn thơ ấu thích mơ mộng, thì mỗi dân nước cũng có giai đoạn khai sinh nằm chìm
vào cõi âm u đầy mộng tưởng, dự phóng… và thường được truyền lại về sau như có
thực, mà quả nhiên có thực không cách này thì cách khác, vì sự thực có nhiều
khía cạnh: khía cạnh khách quan chưa biết lớn hay nhỏ nhưng khía cạnh tâm lý
tình cảm, mỹ thuật “thì có thực và rất lớn lao”, đến nỗi không thể và không nên
đem ánh sáng “khoa học” thực nghiêm vào để đánh giá. Làm thế là kéo sụp đổ cả
một vũ trụ tâm linh, tình cảm, mỹ thuật.
Hiện
nay những điều nhận xét trên đây có thể tìm thấy nhan nhản trong rất nhiều địa
hạt: triết học (xem Mythe et métaphysique của Gusdorf) nhân chủng học (Levi
Strauss), xã hội học (Gurvitch…), nhất là phân tâm (Freud và nhất là Jung)v.v…
Tất cả đều khám phá trở lại giá trị của thần thoại đến nỗi có thể nói bầu khí
văn hóa thế kỷ trước là Logos (duy lý) thì thế kỷ này là Muthos mà ta có thể
dịch là vô ngôn. Như thế là chúng ta đang tiến từ giai đoạn hữu ngông (Logos)
của thế kỷ trước để đi sang Vô ngôn ở thế kỷ này với hậu quả là những “khám phá”
của Fraser, Durkheim, và Levy Bruhl về “tư tưởng tiền niệm của những sắc dân man
rợ” đến nay bị coi là những sai lầm vì đã không hiểu nổi ngôn ngữ của thần
thoại. Sở dĩ gọi là vô ngôn vì chữ thần thoại cùng gốc với chữ câm (Muthos =
mutus) nhưng không là câm vì tật nguyền mà vì óc tế vi trước những cái âm u sâu
thẳm của con người không thể nói ra nên phải dùng lối “nói mà không nói” của
những thần thoại truyền kỳ: nó không nói cho lý trí, là lối nói thẳng = nói sao
hiểu thế, nhưng nó nói đây mà phải hiểu kia, phải vượt ra ngoài lời nói để tìm
giữa những dòng chữ nhữngkhe lời cái nghĩa tàng ẩn của nó. như vậy thần thoại là
một lối nói bắt người nghe phải vận dụng nhiều cơ năng: không những lý trí mà cả
tâm tình nên gọi được là nói với tâm hồn và chính vì vậy nên còn sống đến tận
ngày nay vì in sâu vào lòng hơn cả những lời nói thẳng. Thời duy lý không hiểu
được điều đó nên chỉ đập phá bôi nhọ mà không tìm hiểu, nói khác óc duy sử còn
mang nặng tính chất tiêu cực nên đang bị vượt qua.
Đó
là nói về bên Tây Âu. Bên các nước chậm tiến thì các ông duy sử vẫn còn đang say
sưa với “khoa học” nên vẫn còn đập phá mạnh, gây nên cái mà học giả Tây phương
kêu là “lòng nhiệt huyết của đám tân tòng” (le zèle des néophytes) ở tại muốn
“khoa học” hơn các nhà sáng lập ra khoa học, thí dụ sách Hàn Phi Tử mà Hồ Thích
cho là tạo hết chỉ giữ lại có 7 chương! Một tay duy sử như Maspéro mà còn phải
cho đó là quá đáng (Maspéro 431, 441). Về Kinh Thư rất nhiều học giả bên Viễn
Đông (Naito, Hồ Thích v.v…) cho là bịa hầu hết, nhưng các học giả như ông Creel
hay Needham sau khi đã đọc rất kỹ các lời khắc ở các đồ đồng nhà Thương (thế kỷ
17-12) lại cho là đáng tin cậy đến quá một nửa… (Creel 241, 253). Sở dĩ có hai
sự khác biệt giữa duy sử Đông Tây như vậy là vì óc duy sử có bên Tây trước nên
đã ngấu đủ, còn bên Đông phương mới có sau chưa kịp vượt qua giai đoạn mà tâm lý
kêu là “dùng lúc không cần” (usage gratuit). Người mới mua cái xe lần đầu bao
giờ cũng đi nhiều hơn là việc đòi hỏi. Các ông duy sử Đông phương cũng vừa mới
tậu được ít kiến thức khoa học nên bạ chỗ nào cũng áp vào khiến cho những học
gia già tay thương hại cho họ là đập phá vì không biết phân biệt phạm vi văn hóa
với sử học và sử học với khảo cổ (Danses 27). Khảo cổ vì hoàn toàn câm nín hẹp
hơn sử, sử hẹp hơn văn hóa, còn vì văn hóa bao hàm cả óc tưởng
tượng.
Đại
để đó là chỗ quá trớn chung của duy sử. Bây giờ chúng ta cần phải nói đến một
lỗi lầm riêng của duy sử Đông phương đó là đem phạm trù Tây phương áp dụng y
nguyên cho thực thể Đông phương. Thí dụ các ông duy sử ta khinh bỉ những trang
huyền sử nước nhà như Hồng Bàng, Âu Cơ, Hùng Vương v.v… vì những sách chép mấy
truyện đó mới xuất hiện từ lối thế kỷ 14, 15 trở lại đây chứ trước kia không hề
có. Luận lý như thế là tỏ ra chưa thấy sự dị biệt giữa Đông và Tây. Bên Tây có
thể nói tác giả sách chỉ là một cá nhân còn bên Đông phương thì tác giả sách
thường là dân gian, nhiều đời dân gian như trường hợp các sách kinh điển, kinh
Thi, kinh Dịch và cổ điển như Tam quốc, Thuỷ Thử, Tây Du Ký… (sẽ bàn kỹ ở chương
VI) ở đây xin chỉ lấy Tây Du Ký diễn nghĩa làm thí dụ. Sách này mới do Ngô Thừa
Aân viết từ thế kỷ 16, nhưng không vì thế mà có quyền bảo là những truyện trong
sách đó mới được đặt ra từ thế kỷ 16, trái lại nó đã bắt đầu được “sáng tạo” dọc
dài qua 10 thế kỷ trước, nghĩa là từ lúc có việc Huyền Trang đi thỉnh kinh.
Trong vòng 10 thế kỷ đó đã có không biết bao nhiêu là “tác giả” kể đi kể lại,
mỗi lần gia giảm thêm vào một ít đến nỗi làm cho truyện Tây Du khó lòng còn chứa
được một phần mười sự thực… Vì thế không nên lấy thời Ngô Thừa Aân làm mốc giới
để chối những “tác giả” đi trước ông, vì ông chỉ là tác giả cuối cùng, có công
lớn hơn các “tác giả” đi trước. Trường hợp Lý Tế Xuyên tác giả “Việt Điện U
Linh” hay Trần Thế Pháp viết “Lĩnh Nam trích quái” cũng phải được quan
niệm như thế. Không nên nói họ là tác giả theo nghĩa một mình họ đã tạo ra. Họ
có “sáng tác” thêm, nhưng phần thêm này không sao át nổi phần đóng góp của rất
nhiều người vô danh trong các thế hệ trước.
Điểm
thứ hai là không nên vì thế mà bảo các thế hệ trước đã bịa ra hoàn toàn không có
một chút sự thực nào ở khởi đoan. Nhất định có nhưng trải qua nhiều đời nên
không còn dễ nhận ra được. Hãy nghĩ đến quãng thời gian giả thiết tự Hồng Bàng
đến Trần Thế Pháp cũng có tới 40 thế kỷ, thì các sức “xuyên tạc” còn nặng biết
bao. Mới có chừng mười thế kỷ mà Huyền Trang bị Tôn Ngộ Khồng một nhân vật không
tưởng choán vai chính huống chi là hơn 40 thế kỷ, thì hỏi còn được mấy ti sự
thật khách quan. Nhưng dù ít tới đâu cũng có thể nhận ra mấy nét đại cương đại
khái như sau.
Trước
hết là cách đây lối giăm mười ngàn năm có một nhóm dân từ phía Tây Bắc tiến dần
xuống phía Đông Nam và lan toả khắp nước Tàu. Trong
đoàn người mênh mông đó, có từng người chỗ này, từng gia tộc chỗ kia ở những
thời khác nhau, vì những lý do rất phức tạp (loạn lạc đói kém) tiến mãi xuống
đến miền Cổ Việt và trải qua một thời gian dài từng nhiều ngàn năm (không thể
quy định) đã lập ra một nước mà ngày nay ta gọi là Việt
Nam.
Bước
thứ hai là trong cuộc Nam tiến trường kỳ đó mỗi người đến nước Cổ Việt mang theo
một ít truyện tuỳ theo nơi xuất xứ, những truyện cổ đó được kể đi nói lại thêm
bớt qua nhiều đời để cuối cùng thành ra câu truyện “đầu Ngô mình Sở” bị người
duy sử khước từ nhưng huyền sử lại chấp nhận chính vì tính chất “đầu Ngô mình
Sở” vì cho rằng có thế mới hợp cho tình trạng Việt Nam một dân tộc mang nặng
trong mình tính chất đầu ngô mình sở nghĩa là một đoàn người rất hỗn chủng do
người bản thổ Mêlanê, Anhđônê cũng như do nhiều lớp người di cư từ phương Bắc
tràn xuống. Họ đã đi qua nhiều miền trong đó Chiết Giang có, Lạc Aáp có, và nhất
là miền Kinh Sở… Họ di cư dần dần theo đường Nam tiến, để cuối cùng dừng chân lại nơi nước
Việt Nam . Trong thời kỳ hình thành của
nước này mỗi nhóm “đóng góp” một ít truyện, không ai có thể nói rõ mỗi nơi đã
đóng góp bao nhiêu, nhưng cũng không ai có quyền chối cãi rằng đã có thể xảy ra
như thế, đúng hơn không thể xảy ra khác.
Hai
điểm trên đều là những sự kiện hiển nhiên đến nỗi chẳng ai nghĩ đến chối cãi và
có nói lên cũng không đóng góp thêm chi vào việc tìm nguồn gốc dân tộc. Nhưng sở
dĩ phải nói lên vì chúng đã là đầu mối khai sinh ra các truyện được thâu nhặt
lại trong Việt Điện u linh hay Lĩnh Nam trích quái. Đó toàn là những
truyện đầu Ngô mình Sở nhưng lại nói lên một sự thực thuần nhất như một thực thể
sống động, đó là thực thể văn hóa. Và vì thế có thể xác định được nội dung bằng
dựa trên căn cứ vững chắc hơn như thể chế, phong tục, xã hội hoc, kinh điển v.v…
để làm nền móng cho việc quy định nội dung những câu truyện thần tiên kia. Giá
trị sự thử xác định cao hay thấp tuỳ thuộc vào việc sử dụng các nền móng nọ. Vậy
không nên nói là thiếu nền móng mà chỉ nên nói là việc khai thác những nền móng
đó rất tế vi uyển chuyển. Vì huyền thoại là tiếng nói của tiềm thức cộng thông
khác với lịch sử là phạm vi của lý trí. Nhưng vì trong thực tế không thể phân
biệt hẳn hai phạm vi nên hay có sự lẫn lộn nơi các “tác giả” kể các tác giả có
viết sách thực sự, nên đầy rẫy những lẫn lộn “ông nói gà bà nói vịt”. Bà là tiềm
thức nói về thực tại bao la như văn hóa, còn ông lý trí lại đi nói về thực tại
rõ rệt như chính trị. Vì thế cần thiết lập một môn mới để khai thác các nền móng
kia mà môn đó tôi muốn thử khai mạc ở đây và xin đặt tên là Huyền
sử.
Huyền
sử
Chữ
Huyền nói lên tính chất u linh (Việt điện u linh cũng như Lĩnh Nam trích quái)
còn Sử đi với huyền là một thứ sử rất mung lung với những niên kỷ co giãn như
cao su kiểu 18 đời Hùng Vương, với nhưng bờ cõi chập chờn trồi sụt và rộng mênh
mông của các nước Xích Quỷ, Văn Lang. Vì lơ mơ nên duy sử cho là mơ hồ quái đản
đáng thải bỏ, ngược lại nếu là thi sĩ thì lại chấp nhận trọn vẹn kiểu nghĩa đen.
Hai tâm hồn đó không ở với nhau được. Nhưng cả hai đều đáng quý, vì cả hai đều
có những đóng góp rất giá trị cho sự tiến hóa của con người. Vì thế Huyền sử
muốn mở ra một đường hướng giàn hòa hai phe tân cựu: nó muốn duy trì hồn thơ
mộng của các cụ xưa, đồng thời áp dụng đúng mức phương pháp khoa học của thời
nay: nó muốn là một nhà khoa học ưa thích hồn thơ, hay muốn mơ mộng nhưng lại
theo lối khoa học. Để được như thế nó tính đi lối toàn thể, nghĩa là dùng tất cả
khảo cổ, lịch sử, văn hóa, văn chương, truyền kỳ, thần thoại, và nhất là lối
nhìn toàn cảnh: đặt nặng trên những điểm tựa có đảm bảo để tìm đọc ra những gì
ẩn hiện mung lung, và cuối cùng dẫn đến một thứ triết sử, hay là văn hóa sử
không là văn học cũng không là văn minh.
Đấy
là một lối mới tuy hiện nay bên Âu Mỹ cũng đã có trào lưu “phục hưng” thần thoại
nhưng mới bằng cách đi tìm ý nghĩa của nó. Đó mới là sự nghiên cứu về, tức một
tri thức suông; còn huyền sử thì muốn là một sự đi về với cả tâm hồn để sống lại
những đức tính tiềm ẩn trong đó để được cảm hóa theo (nên gọi là văn hóa theo
nghĩa uyên nguyên). Sở dĩ huyền sử dám tham vọng to lớn là vì có một đặc điểm
của nền văn hóa Viễn Đông cần được bàn rộng ở đây.
Viễn
Đông khác Tây phương xưa về văn hóa: đang khi ở Tây phương người ta chú trọng
nhiều đến chính trị nhân chủng địa dư (1)… nghĩa là những gì khách quan có thể
tìm ra được di tích, thì bên Viễn Đông lại chú trọng nhiều nhất đến văn hóa một
cái gì mung lung cần nhiều đến thần thoại, truyền kỳ… Lịch sử Trung Hoa cổ đại
là lịch sử của một nền văn hóa hơn là lịch sử của một nước, một quốc gia (như sẽ
bàn rộng sau trong sách này). Căn do sâu xa của sự kiện này đã được chúng tôi
bàn phớt qua trong Cửa Khổng (chương ba) về quá trình tiến hóa của tâm thức con
người xuyên qua ba nấc: bái vật, ý hệ, và tâm linh. Trong Nhân bản gọi là thiên
khởi, địa khởi, nhân khởi, và tâm linh trong quyển “Căn bản” kêu là Văn tổ. Phải
dùng nhiều bộ thành ngữ khác nhau như vây mới biểu thị được những nét tế vi của
một thực thể cực kỳ phong phú. Nhưng dù có dùng nhiều danh từ khác nhau đến đâu
thì tất cả đều nói lên sự êm đềm của cuộc cách mạng được thực hiện do Nho giáo,
và vì êm đềm nên thành công (xem bài III cuốn Tâm Tư về luật “mạnh chống mạnh
chấp”. Sự thành công đó là tự bái vật đi lên văn tổ, đang khi bên trời Tây
Socrate đã phá thần thoại quá rầm rộ nên cuối cùng đọng lại ở đợt ý hệ, mà ý hệ
là hậu quả của óc duy lý, đã duy là thiếu tính chất mãnh liệt của toàn diện, vì
thế văn hóa Tây Âu không thấm nhuần đời sống sâu rộng như văn hóa Á Châu. Một
trong những hệ quả đó là tác giả Tây Âu hầu hết là cá nhân dùng nhiều lý trí,
còn bên Viễn Đông là công thể (communauté) là dân gian, vì dân gian thường là
phát ngôn viên của tiềm thức cộng thông. Nói cộng thông vì nó là tiếng nói của
những ước vọng, nhu cầu sâu thẳm thuộc nhân tính mọi người, đến nỗi người ta
không cần ý thức cũng cảm được lơ mơ. Bởi vậy tiếng nói của nó khá trung thục để
biểu lộ những sự thực bao la vượt lý trí cá nhân vì thế được gọi là nền “minh
triết các quốc gia” (la Sagesse des nations) hay ngày nay cókhi tâm phân kêu là
nền “minh triết tự phát”, “minh triết vô thức” (inconscient Wisdom) để chỉ tính
chất đột khởi, hồn nhiên chưa bị ý hệ xuyên tạc, nguỵ tạo như nơi cá nhân ý
thức. Tuy nhiên cách biểu lộ của nó rõ rệt ít mà lơ mơ nhiều. Bởi vì ở đây tiềm
thức phải giải quyết một khó khăn như sau: đối tượng của tiềm thức là không thể
nói, bởi vì nói là chẻ nhỏ ra để xác định: mỗi danh từ chỉ trỏ có một việc, đã
chỉ bút thì thôi mực… Vậy nên nói ra thì là rút nhỏ đối tượng để xác định, mà
đối tượng đã xác định thì hết là “cộng thông” tức không còn chung cho nhiều nơi
và nhiều đời. Và đây là cách giải quyết của tiềm thức: nó dùng ngay những chữ đã
có xác định, những dữ kiện riêng biệt thuộc từng nơi rồi róc hầu hết ý nghĩa
riêng tư đi để chúng trở thành biểu tượng hoặc là linh tượng đặng chỉ đối tượng
lớn hơn. Để biểu thị sự di chuyển ý nghĩa đó khỏi dữ kiện cũ thì những danh
nhân, địa vực được dùng làm biểu tượng thường bị gắn thêm vào những cái phi lý
hay đúng hơn là ngoại lý, như người đẻ trăm trứng, hay sống nhiều trăm năm, ở
nhiều nơi… Hùng Vương có ông sống ba bốn trăm năm thí dụ… Vậy khi ta thấy những
dấu đó thì biết nhân vật đã đi vào huyền sử, nghĩa là phần sử còn lại rất ít để
nó có thể trở thành huyền bí đa dạng. Một nhân vật có thể đóng những vai trò
trái ngược thí dụ Si Vưu trong lịch sử là một tù trưởng của Viêm tộc, có thể
đồng thời là bạo chúa độc ác, nhưng đối với Hoàng Đế xâm lăng thì lại được coi
như anh hùng đã tranh đấu cho nền độc lập của dân tộc… Thế là dần dần Si Vưu trở
nên một linh tượng sống từng nhiều trăm năm và được gán cho những đặc tính của
dân tộc thí dụ có cánh (vật biểu chim) thích múa… Hùng Vương nước Sở cũng vậy,
ban đầu được chọn vì một số ưu điểm nào đó thí dụ vì những người làm thành nước
Việt Nam phần đông nhất đã đi qua miền Kinh Sở. Sách “Thế Bản” chép người Việt
thuộc họ Mỵ với người nước Sở cùng một tổ, ta có thể nói là cùng một gốc Văn hóa
nông nghiệp và rất có thể chữ Mỵ chỉ là chữ Mễ đọc trại đi, hoặc vì Kinh Sở là
một nước đại diện hơn cả cho Viêm tộc trong việc đối địch với Bắc phương một
cách trường kỳ… hoặc vì lý do nào khác nữa không biết mà vua nước Sở được tiềm
thức cộng thông chọn làm anh hùng của cốt truyện: nhưng một khi được chọn thì
vai trò lịch sử của vua Kinh Sở bị xóa nhòa để trở thành dòng vua nước Văn Lang
trải dài ra gần 3 ngàn năm. Tính chất huyền thoại hiện rõ ra trong thời gian dài
dằng dặc như vậy mà chỉ có 18 đời.
(1)
Vì đây đang trở lại nguồn nên nhiều danh từ phải dùng theo nghĩa cao cả xưa. Thí
dụ “phủ đắc dĩ sách ư địa lý” H.T.W. Vậy tôi dành chữ địa lý cho ý nghĩa cao cả
này.
Đó
là đại khái tính chất u linh của tiếng nói tiềm thức: dùng một sử kiện riêng tư
nào đó để chỉ một sự việc khác to lớn hơn. Sự kiện riêng đó ta có thể gọi là sử,
còn thực thể lớn lao kia là một cái chi khác thuộc tôn giáo, chính trị, luân lý,
văn hóa… ta gọi là huyền. Huyền
là bao la, là lơ mơ không rõ ràng. Nét huyền này nổi bật ở nền văn hóa Việt Nam
vì nơi đây thì văn hóa là cốt, điều đó được chỉ thị bằng tên Văn Lang với bờ cõi
mênh mang từ hồ Động Đình đến Chiêm Thành… Vậy Văn Lang không là một thực thể
chính trị cho bằng là một truyền thống văn hóa chung khởi đầu cách đây lối “ngũ
thiên niên sử” trong đó có hai khuynh hướng chống chọi nhau một bên là pháp trị
dùng đàn áp, vũ lực, một bên là lối nhơn trị dùng văn để cảm hóa. Phần đông
những người từ phương Bắc di cư xuống Việt Namyêu chuộng khuynh hướng thứ hai…
nên coi đó như di sản của nước minh. Và mặc dầu hiện nay về chính trị Viêm tộc
chỉ còn giữ được có mảnh đất bé nhỏ làm chỗ dung thân cuối cùng nhưng trước kia
bờ cõi họ lớn lao cũng như chiến sĩ họ đã ở khắp nơi trên nước Tàu. Vì thế Văn
Lang phải rộng vì nó không là một quốc gia nặng về nghĩa chủng tộc chính trị,
kinh tế nhưng là một thực thể văn hóa một Văn Lang, nghĩa là một thứ Bang căn cứ
trên Văn, trên hiến, nên không nhất thiết ở hẳn đâu, ngược lại rất dễ vượt biên
cương cũng như niên kỷ. Bởi thế cần phải nghiên cứu nó trong quá trình diễn tiến
(génétique) chứ không trong trạng thái tĩnh chỉ như học về một quốc gia chính
trị đã hoàn thành với bờ cõi đã xác định. Cho nên khi nói đến bờ cõi nước Văn
Lang thì không nên đóng gông lý trí vào Bắc Việt, nhưng phải để nó vươn lên đến
Động Đình hồ là còn ít, phải lên nữa cho tới sông Lạc, sông Hà nơi “phát xuất”
ra Lạc thư là cái cơ sở uyên nguyên của liên bang Bách Việt. Hiểu như thế thì
Văn Lang sẽ trở thành một khẩu hiệu, một lá cờ cho một lý tưởng mà Việt Nam
nhiều lần đã cầm lấy và phất lên như sẽ bàn kỹ về sau.
Chính
vì những lý do đó mà những truyện thần kỳ của các đời Hồng Bàng, Âu Cơ được
huyền sử coi như “tờ bằng khoán” truy nhận tác quyền của dân tộc Việt Nam trên
cái di sản thiêng liêng của nền văn hóa Viễn Đông. Bảo rằng những truyện đó là
bịa không thể sống nên vô ích trong việc di dưỡng tinh thần là nói sai. Nếu nó
không có sức sống vậy tại sao chúng đã sống trải qua rất nhiều thế kỷ để trở
thành bất hủ trong tâm hồn người Việt. Bảo rằng không di dưỡng tính tình cũng
sai, phải nói rằng nó không di dưỡng lý trí thì có hay nói xác thực hơn là nó
không di dưỡng lý trí của những người duy lý mà thôi, chứ nó vẫn di dưỡng tâm
hồn biết bao người có óc thơ mộng như phần lớn người Việt Nam chúng ta, và đã
được nhiều tác giả xưa ghi nhận là dân chúng say sưa với những câu truyện đó. Vì
thế bảo rằng những truyện đó vô ích cũng là câu nói vô bằng. Ngược lại người ta
có thể ghi nhận điều này là tự ngày vua Tự Đức (tiền hô các duy sử) cho những
truyện kia là “trâu ma thần rắn” thì cũng từ ngày đó bắt đầu cuộc tan rã tinh
thần của dân tộc. Đó có thể là một sự trùng hợp tình cờ, mà cũng có thể là một
căn cớ hay ít ra là một dấu báo hiệu, bởi vì theo Huyền sử thì tiếng nói của lý
trí thuộc cá nhân có tính cách khúc chiết rõ rệt rết tốt để phân tích, cần dùng
nó mới đi vào khoa học được, nhưng khi áp dụng vào xã hội loài người nhiều quá
sẽ gây chia li như đã có bằng chứng ở các nơi duy lý bên Âu Mỹ. Ngược lại tiếng
nói tiềm thức có sức tô đậm tinh thần công thể, óc đoàn kết nhưng dùng quá đáng
sẽ tiêu hao cá nhân, vì bị nhận chìm vào đoàn lũ. Để tránh hai tai họa tiên hiền
đã đưa ra lối tâm linh và ở đây ta gọi là huyền sử mà tính chất của nó là phải
uyển chuyển tuỳ thời. Vậy đối với nước ta hiện nay thì trào lưu văn hóa cá nhân
Tây Âu đang làm tan rã tinh thần dân tộc đến cùng tột. Vì thế chúng ta phải tìm
trả lại cho dân tộc một thế quân bình mới bằng lay tỉnh tinh thần đoàn kết quốc
gia, và cho được thế thì cần đến ngôn ngữ của tiềm thức cộng thông và lúc ấy
chúng ta phải coi những trang huyền sử như di sản thiêng liêng, cũng như chúng
ta nên ghi ân sâu xa tiền nhân đã để lại cho chúng ta những trang huyền sử rất
thanh tao trong sạch (khi so với thần thoại nhiều nơi khác) và thơ mộng một cách
vĩ đại. Rất có thể những trang thơ mộng đó đã sửa soạn cho tiền nhân viết nên
những trang sử oai hùng về sau bằng cách tăng trưởng ý thức về Việt Nam như một
thực thể chính trị riêng biệt với nước Tàu. Dầu sao thì đó cũng là những chòm
sao xinh đẹp đầu tiên đã hiện ra với tiên tổ và không có lý do nào lại mất quyền
lấp lánh trên vòm trời văn hóa chúng ta. Đấy là những lý do khiến chúng ta hôm
nay phải mở một đường hướng mới để làm một cuộc hành hương tìm về với hồn tiên
tổ, kể cả những vị xa xăm nhất chỉ còn phẳng phất trong thinh không, nhưng giọt
máu loãng còn hơn bát nước lã. Nói kiểu khác để mà tóm lại thì nếu các cụ xưa
chỉ sống Nho giáo, mà ta gọi là duy linh sử quan, còn đám tân học nay lại chỉ
căn cứ trên một số sử kiện khách quan quá hẹp hòi và ta sẽ gọi là duy vật sử
quan, thì chúng ta sẽ theo lối tâm linh sử quan đặt nặng trên mối liên hệ văn
hóa (parenté de culture) hơn là liên hệ chính trị hay nhân chủng (parenté
ethnique) hay chủng tộc tức là lối làm việc lướt nhẹ trên tang chứng khảo cổ, mà
lại đặt nặng trên thần thoại được soi qua ánh sáng khoa học hầu chắt lọc nội
dung của nền văn hóa chúng ta trong những bước chập chững sơ thuỷ. Những huyền
thoại cũng như truyền thuyết là cái gì rất mung lung nên cần chúng ta nắm vững
mấy điểm then chốt chẳng hạn các định chế của Việt Hoa cũng như việc người Việt
di cư xuống phương Nam xuyên qua bao ngàn năm lịch sử… làm như cái toàn thể, cái
sợi dây chỉ đạo mà chúng ta không được rời xa trong khi đi vào rừng cổ
học.
Như
thế là con đường chúng ta tiến đi theo hướng huyền sử là những trang đầu của
lịch sử, nó thuộc những cái sơ nguyên nên rất giàu khả năng định hướng quyết
liệt vào cả một dòng sử mệnh của mỗi dân mỗi nước. Lối học huyền sử khác với
lịch sử. Lịch sử phải có niên kỷ vì ghi lại những biến cố đã xảy ra trong một
thời, một nơi nhất định. Ngược lại đối với huyền sử thì niên kỷ ít quan trọng vì
nó bàn đến những truyện trường tồn, những chân lý vượt mốc giới của thời không:
cái thật cho hôm qua vẫn thật cho ngày mai, không nên lấy niên kỷ ra mà hạn chế
(le fond institutionnel est intemporel P.C. 20). Bởi vì các nhân vật của huyền
sử không còn là nhân vật lịch sử, thân thế và sự nghiệp lịch sử của họ nếu thật
có thì cũng đã được bào mỏng tanh để vượt khỏi bờ cõi của không gian để đi mạnh
vào văn hóa.
Những
trang huyền sử chung của Viễn Đông
Vì
Việt Nam với Trung Hoa cổ đại cùng một nền văn hóa ít ra đại đồng tiểu dị nên
huyền sử của Trung Hoa có liên hệ mật thiết với huyền sử của Bách Việt trong đó
có tiên tổ chúng ta. Do đó Trung Hoa cổ đại đối với ta phải có hai khía cạnh là
văn hóa và chính trị. Thường tình người ta chỉ xem vào nước Tàu như một thực thể
chính trị mà quên đi mất khía cạnh văn hóa chung trong quá trình hình thành tạo
dựng. Đó là điều thiếu sót cần được bổ khuyết. Muốn lên tận đoạn đó chúng ta
phải vượt qua giai đoạn Tần Hán để đi từ Khổng Tử trở lên đến quãng khuyết sử
mịt mờ, lúc mà những tiền nhân ta còn sống dưới quyền hướng dẫn của họ Hồng Bàng
trong miền Hoa Hạ tức từ bờ sông Lạc sông Hà và vùng Hồ Quảng, trong những miền
đất của Kinh Sở, Mán, châu Dương, Động Đình hồ, An Huy (sông Hoài) Chiết Giang,
Giang Tô, Bành Lãi. Đấy là lãnh vực mà tiên tổ ta đã có những mối liên hệ về
chính trị kinh tế, văn hóa với các dân chung quanh: và do đó đã lập thành cái
nhân của dân tộc chúng ta. Có thể quả quyết rằng cái gì đã xảy đến cho những dân
Man, Miêu, Thái, Ngô, Di, Dịch, Sở và nhất là Sở, thì cũng đã âm vang đến tiền
nhân ta. Bởi vậy cần phải coi Dương Tử giang như xương sống, các châu Kinh,
Dương, Hoài, các nước Ngô, Việt, Sở các Hồ Động Đình, Bành Lãi, Thái Hồ như liên
bang cùng chung vận hệ lịch sử… Đấy là những vùng âm u, theo nghĩa không còn bờ
cõi cố định với những sử liệu xác thiết, nhưng bó buộc chúng ta phải lặn lội tìm
tòi nếu ta muốn tìm xa về cỗi nguồn của nước nhà, vì đây là một thời mang nặng
những nguyên tố cấu tạo nên tâm thức của dân tộc nên ta coi việc nghiên cứu này
như một cuộc hành hương tìm về với những trang huyền sử rất nắm sai bài học và
lúc ấy chúng ta sẽ thấy về mặt văn hóa thì huyền sử nước Tàu không còn là của
riêng nước Tàu nhưng trở thành di sản chung cho cả khối văn hóa của Liên Bang
Bách Việt, nơi mỗi nước Viễn Đông phải tìm về và đưa ra một dịch bản soi sáng
cho từng ngành văn hóa riêng của mình, sao cho duy trì được cả gốc chung cũng
như cả ngành riêng. Bí quyết của sự thống nhất và đồng thời lại phong phú nằm ở
đó.
Huyền
sử Trung Hoa cổ đại gồm ba giai đoạn là Tam Hoàng, Ngũ Đế và Tam
Đại:
1)
Tam Hoàng là: Toại Nhân
Phục Hy Nữ Oa
Thần Nông
2)
Ngũ Đế là: Hoàng Đế
Chuyên Húc
Đế Cốc
Nghiêu
Thuấn
3)
Tam Đại: gồm ba nhà Hạ (Vũ) 2205
nhà Thương (Thành Thang) 1766
nhà Chu (Vũ Văn, Chu Công) 1122.
Về
thứ tự tam hoàng và ngũ đế xếp theo Tư Mã Quang, còn Tư Mã Thiên lại cho Hoàng
Đế vào Tam Hoàng. Những dị biệt này biểu lộ lối nhìn khác nhau sẽ bàn ở
sau.
CÓ
NÊN DÙNG TỰ DẠNG?
Trong
việc khai thác kinh điển đôi khi chúng tôi có dùng lối chiết tự tuy biết đó là
một lối đầy nguy cơ, nhưng dẫu vậy cũng không hẳn thiếu nền tảng. Học giả
Needham (I, 32) tính ra trong số 49.000 chữ ghi lại trong từ điển Khang Hy thì
có chừng hơn 2000 chữ là thuộc biểu tượng với tượng hình, ngoại giả đều theo lối
hội ý, chuyển chú, giả tá, hình thanh v.v… vì thế dùng chiết tự rất dễ bị lạm
dụng và đưa đến những kết luận chủ quan. Nhưng nếu bỏ hẳn thì là bỏ mất một việc
có nền tảng đích thực, tuy nhỏ hẹp. Muốn tránh lạm dụng chúng tôi nghĩa phải y
cứ vào thể chế: khi hợp với một thể chế thì lúc ấy tự dạng có thể trở nên một lý
lẽ để kiện chứng. Nói khác tự dạng không được dùng để chứng minh một mình nó đã
đủ, nhưng thiết yếu phải đi với thể chế, hễ được như vậy thì tự dạng có thể trở
thành một lối kiện chứng đầy tính chất trang sức cách rất ý nhị. Tất cả những tự
dạng chúng tôi đưa ra ở đây hay trong các giảng khóa khác đều phải hiểu trong
giới hạn đó. Nói như vậy có nghĩa là không thiết yếu những nghĩa gán cho tự dạng
được người lập ra chữ đã có ý như vậy. Điều đó ai mà biết được, vì chữ Nho là
một lối văn tự biểu tượng mà bản chất biểu tượng là rất mềm dẻo theo tay thợ
dùng, dở hay khéo phần lớn còn tuỳ tay thợ. Hòn đất có thể nặn ra ông Bụt, mà
cũng có thể nặn ra thằng phỗng. Lối chiết tự cũng thế đầy nguy hiểm, mà cũng đầy
những khả năng gợi ý sáng tạo tuỳ cách dùng.
II. THEO CHÂN KHẢO
CỔ
Tìm về nguồn
gốc văn minh Viễn Đông thường độc giả chỉ chú ý có trục Tây Đông mà không để ý
đến trục Nam Bắc. Và đó sẽ là điều chúng tôi sẽ bàn ở đây để có được cái nhìn
tổng quan hơn.
Xét về trục
Tây Đông các học giả chia hai phe: một cho là các yếu tố văn minh đều do từ Tây
truyền qua, trong số này người Việt Nam chúng ta đã quen thuộc với những tên
tuổi như Olov Janse, Goloubew, Geldern… Chứng cớ của họ dựa trên những hình vẽ
vòng tròn có chấm, hay hình xoáy ốc chữ S… đều tìm thấy ở văn minh Hallstat
(Trung Âu). Thêm vào đó còn một số tên tuổi khác như Vaca, Horwitz. Lập luận
chung của họ cũng như của một số khác có thể tóm tắt như
sau:
Trước hết là
thời Tân thạch bên Ai Cập xuất hiện vào lối 5000-6000 năm tr.cn và chỉ kéo dài
lối 1500 rồi tiếp đến thời đồ đồng xuất hiện vào lối năm 4500 trước. Bên
Chaldeau Ur, đồ đồng xuất hiện vào lối 3500 trước, thế mà bên Tàu, đồ đồng theo
khoa khảo cổ chỉ xuất hiện vào lối nhà Thương tức 17 thế kỷ tr.cn, nghĩa là muộn
hơn Tây Âu suýt soát 2000 năm. Vì thế một số tác giả cho rằng kỹ nghệ đồ đồng đã
từ Tây truyền bá sang Đông. Tuy nhiên vấn đề rất phức tạp như đã được ông
Needham trình bày trong quyển I trang 98, 148, 153, 162… và đưa ra kết luận tạm
này là xem ra có đi có lại chứ không có một chiều, nghĩa là không nhất thiết
phải kết luận từ Tây qua Đông mà lại không thể kết luận từ Đông qua Tây, thí dụ
hình tròn có chấm hay vòng xoáy ốc sao lại không kết luận được từ Đông truyền
sang Hallstat phát xuất từ Ordos và Tagar thuộc Mông Cổ, vì đây là những mẫu vẽ
liên hệ đến đồ gốm mà quê hương là nước Tàu.
Ngay đến
những vật kim khí dù đồ đồng đã xuất hiện cận Đông trước còn khó lòng kết luận
từ Tây qua Đông bởi vì kỹ nghệ bên Tàu đã vượt xa các nơi khác vừa quá mau lẹ
vừa quá nhiều, đang khi bên Tây phương chỉ dóng góp được có dăm ba món như xe có
bánh, đòn trục và ròng rọc tự Mesopotanie, Babylon, và Ai Cập đóng góp ổ khóa,
Perse đóng góp máy xay gió, Âu Châu Địa trung hải đóng góp dây xích cho ống bơm
nước, thì Trung Hoa đóng góp nhiều kỹ thuật hơn hết rồi truyền bá sang Âu Châu
cũng như các miền khác, từ thế kỷ thứ 1 đến 18. Trong quyển Science and
Civilisation in China I, p.241, ông Needham đã lên sổ các phát minh của Trung
Hoa theo thứ tự A, B, C trong đó có thuốc súng vần W, kim chỉ nam vần X, giấy và
chử in vần Y, đồ sứ vần Z, và tác giả nói nếu vần A, B, C còn dài hơn thì vẫn
còn tìm ra đủ phát minh quan trọng cho các chữ đó. Vì thế ta có thể nghĩ rằng
chưa chắc đồ đồng chỉ mới xuất hiện thế kỷ 17 như khoa khảo cổ nói, mà rất có
thể xuất hiện vào thời Si Vưu tức 10 thế kỷ trước nữa. Tuy nhiên vì người ta
chưa chắc hẳn ai đã phát minh ra trước nên một số học giả nghĩ rằng đã có một lò
phát sinh văn minh khác hẳn ở phía Đông.
Về điểm này,
cuộc khảo sát của giáo sư Creel cũng như của ông Needham vì dựa trên những dữ
kiện mới nhất nên đáng được chú ý hơn cả, theo đó nền văn minh Trung Hoa được
khám phá qua những cuộc đào đất của các nhà khoa học có thể chia ra 4 giai đoạn.
Trong 4 giai đoạn này thì 3 thuộc thời Tân thạch hay thời khuyết sử, còn giai
đoạn 4 thuộc nhà Thương vào lối thế kỷ 17 trước d.l đại để như
sau.
Dấu vết người
thái cổ bên Tàu tìm ra được là người vượn Bắc Kinh xuất hiện vào lối cổ thạch
thượng (paléolithique supérieur pléistocène) vào khoảng từ 500 đến 300 ngàn năm
trước d.l, suýt soát đồng thời với người vượn Java là Pithecantrope. Sau đó
không tìm ra đợt người “Homo sapiens” thuộc hạ tầng cổ thạch như Cromagnon, hay
cả thời sau nữa thuộc tân thạch thượng (Mésolithie) nhưng chỉ thấy xương người
vào lối 2500 trước d.l và một nền văn minh để dấu lại rải rác cách bí hiểm khắp
nơi trên Mỹ châu và miền Đông Á. Người thời này tuy còn săn bắn, nhưng phần lớn
đi vào nông nghiệp: cấy mì và mạch, và về sau có cả cấy lúa. Ta hãy tóm lượt 4
đợt theo khảo cổ như sau:
Phần khảo
được rõ nhất gốm các tỉnh Cam Túc ở Tây bắc Hà Nam và Sơn Đông phía Đông bắc,
đều mang nặng tính chất bên Đông, và chính ở đây người ta tìm được nét đặc trưng
của nền văn minh này trong những đồ gốm đặc biệt là cái Lịch cái Chõ. Cái lịch
là một thứ đồ gốm có thể gọi là thứ nồi tam biên (ba hông) đặc biệt ở chỗ có một
diện tích tiếp cận với lửa tối đa nên nấu chóng sôi. Đó là một loại nồi không
gặp thấy nơi khác, nên có thể gọi giai đoạn này là Lịch hay là Tam biên. Khi đem
cái táng (một cái nồi có đáy dùi nhiều lỗ) để lên trên thì ra cái siêu, tiếng
Việt kêu là nỗi chõ (xem hình)
Hình hai kiểu
lịch và chõ. Tấm chắn giữa chõ, có lỗ cho hơi nóng bốc từ cái lịch lên cái chõ ở
trên (hình mượn của Need II. 144)
Đó là loại đồ
nấu đặc biệt thuộc văn minh vùng này, không tìm thấy ở đâu nữa. Ta có thể từ cái
nồi tam biên liên tưởng đến tam tài, tam Miêu. Đế Minh là cháu ba đời Thần Nông.
Nếu đúng thì nó thuộc Viêm tộc.
Tiếp sau giai
đoạn lịch thì đến giai đoạn Ngưỡng Thiều gồm những đồ gốm đẹp hơn, vẽ nhiều màu,
đào được ở Ngưỡng Thiều trong tỉnh Cam Túc nhưng chỉ tìm thấy những đồ gốm vẽ
nơi đây, và sau đó biến mất. xem ra loại đồ gốm này phát xuất từ miền Cận Đông,
khi sang tới đây thì gặp nền văn minh khác thuộc đồ gốm lịch, nên biến
dần.
Ta có thể coi
đây là văn minh Hoa tộc vừa manh nha hoặc là phát xuất từ Mésopotanie nhưng khi
tiếp xúc với văn minh tam biên của Viêm tộc mạnh hơn, nên đã tiêu trầm. Nền văn
minh tam biên khác hẳn với văn minh Mésopotanie và ta gọi được là văn minh Đông
Á của Viêm tộc mang nhiều dấu tích chung với dân bản thổ Mỹ Châu Astèque và
Maya, đáng chú ý nhất là loại dao có hình chữ nhật và hình bán nguyệt. Do đó
nhiều học giả kết luận là có một lò phát xuất văn minh khác với Tây Âu và đã lan
tỏa khắp cõi Đông Á và Mỹ Châu, cùng đã trải qua nhiều đợt tiến, đến lượt thứ ba
thời xuất hiện với nồi tam biên, và khi tam biên lan tỏa về phía Tây (Cam Túc)
thì bóp chết văn minh đồ gốm vẽ Ngưỡng Thiều.
Tuy nhiên đó
cũng chỉ là một ý kiến của giáo sư Creel, nhiều người không theo nên coi Ngưỡng
Thiều với tam biên cùng thuộc một gốc, và như vậy thì Ngưỡng Thiều cùng một
ngành của văn minh tam biên, thay vì nói Ngưỡng Thiều là do
Mésopotanie.
Sau đó đến
giai đoạn Long Sơn gồm những đồ sứ đen làm bằng bánh xe, loại này xuất hiện sau
thời tam biên, đi trước nhà Thương và đã có được một số nét đặc trưng không gặp
trong các đợt trước. Kinh đô của họ ở Thành tự Nhai (Hà Nam), họ tiến bộ hơn
người các đợt trước, xem ra hiếu chiến hơn, và đã biết nuôi bò và ngựa, có bói
mu rùa. Hầu chắc là phát xuất từ Đông Bắc, rồi truyền bá đến miền
Tây.
Sau cùng đến văn minh nhà Thương được phát
giác do những miếng xương, hay mu rùa dùng để bói đào được ở An Dương do hàn lâm
viện Tàu thâu lượm từ năm 1929 đến 1933. Các xương này cũng như các đồ đồng tìm
ra được thuộc cùng một thời kỳ, đều có khắc một lối chữ rất xưa, các chuyên viên
phải làm việc cả hàng chục năm mới đọc ra được, nên có người ví với công trình
đọc ra được chữ Nêm Ai Cập của ông Champolion. Việc khám phá này đã đem lại một
hình ảnh mới về Trung Hoa cổ đại, vì có tài liệu chắc chắn hơn quan niệm cổ
truyền, nhưng đồng thời cũng đánh đổ nhiều quan niệm của các nhà tân học nghi
ngờ những thuyết xưa quá đáng. Đây là giai đoạn bắt đầu có lịch sử xưa nhất đối
với Tàu. Văn minh đồ đồng này có liên hệ với đồ sứ đen chăng, hay là do Tây
phương đưa tới. Đó là vấn đề chưa giải quyết được, nhưng chắc một điều là nếu có
do Tây đưa vào thì cũng đã được cải biến mau lẹ và vượt xa kỹ thuật Tây phương.
Đồ đồng được đúc theo mẫu tam biên và trang trí hoàn toàn kiểu Đông Á nên có thể
nói đồ sứ nhà Thương tiếp nối đồ sứ đen Long Sơn (Creel 49), và ta có thể tạm
rút ra kết luận như sau: đây là một nền văn minh độc lập cả về nhân chủng lẫn
văn hóa. Tuy có những cuộc xâm nhập và pha dòng máu, nhưng đó chỉ là truyện ít
và từng thời, cũng giống như văn hóa tuy có vay mượn nhưng về nền móng thì kể là
một nền văn hóa độc lập, đã có những yếu tố riêng biệt vững chắc trước khi vay
mượn.
Giáo sư Creel kết luận về trục Tây Đông rằng
“văn minh Trung Hoa đã không phải nhập cảng toàn bộ từ Tây, nó cũng không phát
triển trong một phía Đông khép kín. Thực ra nguồn gốc của nó phức tạp hơn nhiều,
một số yếu tố nền móng như lúa gạo xem ra phát xuất từ một góc văn hóa khác ở
phía Nam” (p.50). Đó cũng là điểm được các
học giả khác chú trọng đến. Maspéro ghi chú hai nước Ngô, Việt chuyên trồng lúa
và ưa các loại lúa Chiêm Mễ với Hòa 占,米,禾
(281, Maspéro). Điểm này có thể coi là
kiện chứng cho chủ trương Viêm tộc Việt tộc (cấy lúa nông nghiệp) đã chiếm cứ
Dương Tử Giang rồi tràn lên phía Bắc như sẽ nói ở bài
dưới.
Theo An Việt toàn cầu
|