...Tổ tiên từng chịu đắng cay/ Mới lưu truyền lại, đêm ngày cho ta/ Là
con cháu muôn nhà gìn giữ/ Đùm bọc nhau, sinh tử cùng nhau...."
"Đùm bọc nhau, sinh tử cùng nhau". Câu thơ của bậc tiền
nhân như dặn dò như tiên đoán, vì từng trải nghiệm cả những thăng
trầm khổ đau, những bi thảm của lịch sử dân tộc trong quá khứ bị xâm
lược, đâu phải lúc nào cũng chỉ thăng hoa.
Sự "sinh tử cùng nhau" - những ngày này, thấm đẫm trong"Lòng yêu nước"
đăng trên Tuần Việt Nam, 11/6/2011. Yêu nước không chỉ là tình cảm
thiêng liêng. Nó còn là trách nhiệm của cả người lãnh đạo trước nhân dân
mình.
Trả lời phỏng vấn của VietNamNet, TS Hồ Trọng Ngũ (Ủy viên thường trực Ủy ban Quốc phòng An ninh QH) có một phát ngôn ấn tượng: "Cần
công khai rất nhiều vấn đề để nhân dân hiểu tình hình. Kinh nghiệm cho
thấy, triều đại nào tập trung và thống nhất được lòng dân thì đều hùng
mạnh và chiến thắng được ngoại bang".
Tập trung và thống nhất được lòng dân là bài học xương máu. Nhưng
phải có "công khai, công luận và công pháp". Công thức 3C này chính là
giải pháp hữu hiệu nhất, trong lúc "biển sôi, đất bỏng" để dẫn dắt lòng
dân về cùng một chí hướng.
Biết tập trung và thống nhất được lòng dân, họa lớn sẽ thành phúc lớn.
Khi đó, lòng dân không chỉ là nước, mà sẽ là sóng thần nơi Biển Đông!
Vina...sach
Xin được mượn từ của nhà văn Nguyễn Quang Lập, khi ông ví với Đề án
đổi mới chương trình, sách giáo khoa sau năm 2015, với số tiền đầu tư 70
ngàn tỷ đồng của Bộ Giáo dục, vì nó quá chính xác. Đây cũng là thông tinnổi bật của tuần, vừa đưa ra đã khiến cả xã hội sốc nặng.
Người dân sốc nặng vì quá chán ngán giáo dục với những chủ trương
"không lối thoát". Nay lại chất ngất con số hàng ngàn tỷ đồng tiền
thuế họ sẽ phải đóng.
Còn những nhà khoa học, những chuyên gia, những người am hiểu giáo
dục, sốc vì nhiều lẽ. Cái lẽ lớn nhất là tư duy giáo dục xơ cứng chai
lì, cũ kỹ, cho dù đề án mang tên Đổi mới!
Không biết vì sao, ngành giáo dục rất hay làm ngược. Nó phải được coi
là nét "bản sắc" truyền thống của ngành, từ cái nhỏ nhất đến cái lớn
nhất:
Nhỏ nhất, như tên gọi đề án. Mới ở mức dự thảo, đã được gọi là đề
án.Nhỏ vừa, là chưa xây dựng chuẩn kiến thức, đã lại xây dựng chương
trình. Đây là cách làm thuận tay nhiều năm của ngành giáo dục.
Lớn nhất, như chiến lược giáo dục. Dự thảo văn bản chiến lược giáo
dục (2008-2020) xây dựng tới 20 lần vẫn chưa được thông qua. Từ chiến
lược giáo dục này, mới triển khai Đổi mới giáo dục toàn diện theo kết
luận của ĐH Đảng lần thứ XI. Trong cuộc đổi mới đó, chương trình, sách
giáo khoa mới được tung ra. Chưa có chiến lược,chưa có đổi mới, chương
trình, sách giáo khoa đã cầm đèn chạy trước. Phải chăng, vì nhân danh
chương trình, sách giáo khoa thì sẽ dễ tiêu tiền hơn?
Còn nếu nói như ai đó, là phải làm sớm cho kịp với triển khai đổi
mới giáo dục sau 2015, thì cũng là tư duy ...ngược. Hơn nữa, phải rất
tài năng, mới xây dựng được chương trình, sách giáo khoa theo kiểu "tiên
đoán" gắn với con người của thế kỷ 21 hiện đại và hội nhập. Còn nếu
không vẫn là viết chương trình, sách giáo khoa kiểu "thầy giáo... sờ
voi".
Không đề cập đến sự sơ sài (32 trang giấy), sự đánh tráo khái niệm
(tiếng là đề án chương trình, sách giáo khoa nhưng thực chất tiền cho
chương trình, sách giáo khoa chỉ chiếm 1/70 tổng số đầu tư), hay khái
niệm tưởng mới "tiếp cận năng lực" mà thật ra nội dung chẳng có gì mới,
người viết bài chỉ xin nêu những cái phi khoa học, và cách tư duy cũ
kỹ khi chủ trương chọn viết chương trình, sách giáo khoa mới.
Chương trình, sách giáo khoa mới phải được viết trên nền tảng một cơ cấu, hệ thống
giáo dục rõ ràng về quan điểm.Ngành giáo dục cần trả lời cho xã hội
biết loại hình THPT có phân ban nữa hay không? Bậc tiểu học 5 hay 6 năm,
khi mà hiện nay các bé mẫu giáo 5 tuổi đã học chữ?
Chương trình, sách giáo khoa mới phải triển khai đồng bộ với đổi mới
cách đánh giá, thi cử. Vậy chủ trương đổi mới cách đánh giá, thi cử sẽ
ra sao? Trong khi tư tưởng đổi mới cách đánh giá, thi cử của ngành vẫn
mập mờ, không rõ ràng.
Chương trình, sách giáo khoa mới phải gắn với nâng cao chất lượng
người thầy. Vậy các trường sư phạm cần chính sách ưu tiên, và phải đổi
mới thế nào để thật sự tạo ra sức đột phá trong đổi mới phương pháp?
Tất cả điều này, về cơ bản, liệu có phải vẫn là một số 0 tròn trĩnh?
Người viết bài gắn bó với giáo dục quá nhiều năm. Theo dõi các cuộc
cải cách,đổi mới giáo dục (1981, 2001), và lịch sử cải cách giáo dục,
thấy rằng các cuộc cải cách giáo dục hoặc đổi mới giáo dục, ngành đều
chọn khâu xây dựng chương trình, sách giáo khoa mới- coi như yếu tố
quyết định đầu tiên, và tập trung toàn lực cho khâu này. Tuy nhiên, đáng
tiếc, chưa cuộc cải cách giáo dục, hoặc đổi mới giáo dục nào được
coi thành công. Nay, ngành lại tiếp tục "con đường mòn ấy". Tư duy ấy
chắc chắn một lần nữa, hứa hẹn sự... thất bại cũ!
Trong khi đó, một thực tiễn hiển nhiên: Đất nước ta, nếu không có
công cuộc đổi mới cơ chế quản lý, hẳn sẽ không thể có sự thay đổi diện
mạo hôm nay, cho dù còn đứng trước nhiều thách thức và nguy cơ.
Một xã hội rộng lớn, nếu quyết tâm còn thay đổi được. Không lý gì
ngành GD vẫn giữ mãi cơ chế ban phát xin- cho, cầm tay chỉ việc các
trường. Sự đổi mới cơ chế quản lý giáo dục mới cần được coi là giải
pháp đột phá. Để từ đó, các chính sách GD mới nảy sinh, điều chỉnh phù
hợp thực tiễn và quy luật, khai thác tính tự chủ, sáng tạo, tự chịu
trách nhiệm cơ sở.
Trong môi trường đó, từ trường đến cá thể giáo dục được tôn trọng,
sức sáng tạo mới giải phóng. Khi đó, "vòng kim- cô bệnh thành tích",
thực chất là dối trá triền miên, cũng sẽ dần bị vô hiệu hóa.
Con tàu vina...sách, với 70 nghìn tỉ đồng dự kiến đầu tư, mới phác
thảo trên giấy, đã bộc lộ những khuyết tật mang tính hệ thống, liệu có
sẽ là con số nợ dân trong sự thất vọng tràn trề tiếp theo?
Đã đi với nhân dân, viết không thể khác!
Một sự kiện nổi bật trong tuần nữa là kỷ niệm Ngày báo chí Việt Nam 21/6. Cũng ngay sáng 21/6, có một bài thơ "Sự thật với nhà báo", đăng trên Tuần Việt Nam lập tức được bạn đọc quan tâm:
Khi nhà báo cúi đầu/ khúm núm.../ ngòi bút run/ nhân cách đê
hèn/ sẽ sẵn sàng bán cả lương tri/ trước bạo quyền và đồng tiền nhơ
nhớp/ quên dân oan/ yếu thế/ mong cầu
là ngoảnh mặt với nỗi đau đồng loại...
.... Khi nhà báo cúi đầu/ khúm núm.../là niềm tin/ minh bạch/ lụi tàn/ Cả sự thật cũng cúi đầu... vĩnh biệt.
Nhưng chắc chắn những người cầm bút quan tâm nhất. Bởi đây là nói về
họ, về nhân cách cầm bút của họ trước quyền lực, đồng tiền và trước nỗi
đau con người. Họ sẽ chọn cái gì?
Và bởi bài thơ cũng nói một điều cốt tử nhất của nghề báo, mong đợi nhất của bạn đọc, đó là sự thật. Và chỉ sự thật mà thôi!
Nhưng sự thật cũng vô cùng đỏng đảnh và nghiệt ngã. Ai đó có câu: "Một nửa cái bánh mì là một cái bánh mì. Một nửa sự thật đã không còn là sự thật."
Sự thật, trở thành tiêu chí giản dị, mà khắc nghiệt với bản lĩnh, trí
tuệ và nhân tâm nhà báo, giữa cuộc đời còn đầy bất ổn này. Nếu chỉ viết
nửa sự thật, nửa kia là sự lập lờ đánh lận con đen... thì sao đây? Bạn
đọc tinh tường sẽ không còn tin vào họ.
Bị chối bỏ, bị khinh khi vì giả trá, có nỗi tủi nhục nào hơn thế
cho người cầm bút? Cây bút đó, có thể sắc sảo đó, dày dạn đó, mà vẫn là
cây bút...mọt! Vì đằng sau họ, có thể là đồng tiền, có thể là bả danh
lợi. Chỉ nỗi đau đồng loại là không tồn tại. Khi đó, không chỉ "Cả sự thật cũng cúi đầu...vĩnh biệt", mà bạn đọc cũng sẽ phải nói lời ai điếu.
Cũng khác với nhà văn có thể sống tự do bằng tác phẩm, nhà báo
thường phải gắn mình với một cơ quan báo chí nhất định. Thì họ phải viết
theo tư tưởng, tôn chỉ, định hướng của tờ báo đó. Nếu cứ một mình một
chợ, sớm muộn họ buộc phải rời xa.
Nhưng còn một sự thật khắc nghiệt nữa: Nhà báo cũng là con người. Họ
cũng phải mưu sinh, phải có trách nhiệm gia đình trước khi có trách
nhiệm xã hội. Và thế là nghiễm nhiên, chọn lựa lối đi, cách sống, cách
cầm bút thế nào còn tùy thuộc vào ý thức và quan niệm chân giá trị của
mỗi cá nhân nhà báo. Vì thế mà có nhà báo thứ thiệt, cũng có nhà báo
công chức. Có nhà báo chính luận cũng có nhà báo quảng cáo, nhà báo lá
cải....
Xã hội Việt Nam lại cũng đang chuyển mình. Có những điều, "hôm nay
đúng, mai đã lại sai rồi" bởi những thang giá trị cũng đã thay đổi.
Người cầm bút không tỉnh táo chọn lựa rất có thể phạm luật, thậm chí bị
quy kết, chụp mũ. Đó là một thực tế hiển nhiên và cay đắng mà tai nạn
nghề nghiệp chẳng tha ai.
Và cái khái niệm "viết lách"- viết mà phải lách, không ở đâu lại trần
trụi như nghề báo. Con đường thẳng, phải được đi bằng ...con đường
vòng!
Trong khi bạn đọc ngày càng có trình độ, ngày càng đòi hỏi thông tin
chính xác, bản chất vấn đề. Dễ hiểu bây giờ nhiều người không thỏa mãn
với báo chí, họ quay sang tìm đọc những blog cá nhân, nơi họ cho rằng nó
đáp ứng đầy đủ nhu cầu thông tin của họ. Những trang web cá nhân nổi
tiếng, đa chiều, những blogger tên tuổi giờ đang trở thành một thứ quyền
lực thứ 5 hấp dẫn, thách thức ngang ngửa với báo chí- vốn được coi là
quyền lực thứ 4 của xã hội.
Nhà báo trước sự thật, trước trách nhiệm xã hội được bảo hiểm bằng cái gì nếu không phải bằng cái tâm?
Một cái tâm thiện trong sáng, vì lợi ích chung, hiểu biết quy luật
phát triển, chắc chắn sẽ là cái ô che chở tốt nhất cho họ viết về sự
thật- "chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài". Dĩ nhiên, để viết
về sự thật truyền cảm đến bạn đọc, cái tâm nhà báo chỉ có thể thể hiện
bằng câu chữ chân thành, bằng chính nỗi đau của họ trước nỗi đau con
người.
Bỗng nhớ tới một người đã "dạy" tôi về nghề báo. Ông tên là Diễm,
nguyên Trưởng Ty GD Tây Ninh (nay đã mất), là cán bộ ở R. Năm 1977, đang
có chiến tranh biên giới Tây Nam, tôi theo ông về Tây Ninh công tác,
giữa lúc nơi này đang bị Khơ Me câu pháo dữ dội. Trước lúc tôi trở về
TP, chợt ông hỏi: "Cô có mấy năm trong nghề rồi?". Hoảng quá, mình có gì
thất thố chăng: "Dạ, 4 năm ạ". "Làm nhà báo là phải thế. Phải đi với
nhân dân!". Câu nói nhẹ nhàng, mà như một hành trang thật nặng nhọc ám
ảnh...
Lại nhớ tới câu của nhà thơ Ngô Minh: "Đã đi với nhân dân thì thơ không thể khác"
Vâng, đã đi với nhân dân, viết không thể khác!
Nhưng cái "không thể khác" đó, với nhà báo nhiều lúc cay cực làm sao?
Chỉ để sự thật không bao giờ phải cúi đầu...vĩnh biệt!
Theo tuanvietnam.net
LBT: hồi 11h40′, bổ sung thêm: “Họ còn là TS Nguyễn Nhã, đã dành cả đời mình để nghiên cứu biển đảo, khẳng định chủ quyền của Tổ quốc, là nhà nghiên cứu Nguyễn Đình Đầu,
người dày công sưu tầm các bản đồ cổ để chứng minh chủ quyền của Việt
Nam đối với hai quần đảo Trường Sa – Hoàng Sa, là các nhà nghiên cứu Dương Danh Huy, Đinh Kim Phúc, Từ Đặng Minh Thu…. “