|
LẠI CẢI CÁCH GIÁO DỤC- KÍNH CỤ- CÒN BAO NHIÊU LẦN NỮA
Mình đã vinh dự được qua
hai lần cải cách giáo dục. Và có khả năng được tham dự lần cải cách thứ ba, vì
nghe đâu đang có cái dự án giáo dục 70 nghìn tỷ. Xấp xỉ bằng vụ VINASIN.
Bé được xem cải cách ruông đất, nhớn đi bộ đội
đánh nhau được xem cải tạo tư bản miền Nam, vào nghề dạy học được tham dự
ba lần cải cách giáo dục. Đời người mà được tham dự những năm lần cải cách lớn
quy mô toàn quốc (chưa kể những cái cải cách lặt vặt)… vậy cũng đáng tự hào… ta lớn
lên cùng đất nước.
Kể về cải cách giáo dục
một tí tị cho vui. Chỉ dám kể ở bậc phổ thông thôi chứ bậc nhớn hơn mình không
biết nên không dám nói.
Cải cách giáo dục lần
thứ nhất đầu thập kỉ tám mươi: Bọn mình lúc bấy giờ là giáo viên gầy giơ xương, có cô giáo
ngất xỉu khi nghe giảng viên trình bày nội dung cải cách. Ngất vì hai nhẽ; nhẽ
thứ nhất: nghe mà sợ đến ngất đi bởi nhiệm vụ nặng nề vì cải cách đặt ra mục
đích cao vòi vọi, nhà trường phải đào tạo ra các… Thánh. Con người được đào
tạo ra phải giỏi hết mọi nhẽ mà lại còn có lí tưởng Cộng sản chủ nghĩa. Nhẽ thứ
hai: ngất vì đói. Thời bao cấp giáo viên là tầng lớp hạ đẳng trong xã hội, cửa hàng mậu dịch
ghi rõ rành rành “phân phối từ giáo viên trở lên mỗi người… nửa mét vải màn.”
Hạ đẳng nhất trong giới công chức viên chức mà lại làm nhiệm vụ đào tạo
các Thánh. Vậy ra chức năng của giáo viên tự dưng được nâng ngang hàng
Chúa Giê su và Đức Phật Thích ca(!) Kể cũng hay. Đấy là suy diễn về mặt
chức năng thôi chứ mình không có ý dám xúc phạm đến các bậc tối linh.
Kết quả là nước ta đã
đào tạo được một lớp người viết thư pháp đông đảo nhất trong lịch sử.
Khả năng này bộc lộ ngay từ trong nhà trường. “Thầy giáo” biến thành “Thần Gió”. Bọn trẻ viết “lòi phi củi thần gió”, phải có
nghề mới dịch được sau khi đã suy luận chán chê. Thì ra nó viết “Lời phê của
thầy giáo”. Nếu ai không tin hãy thử xem các văn bản viết tay.
Và học phép cộng ở lớp một phải theo quan điểm tập hợp. Một bé giai
tính "năm cộng năm bằng mười một". Tìm hiểu ra thằng bé không sao nhận
ra được Phép Cộng là Tập Hợp là Hợp của hai Tập Hợp không Giao nhau mà
mỗi Tập Hợp có năm phần tử. (Chắc các bạn cũng mụ mị vì mớ lí thuyết
phức tạp này mà mãi bậc Đại học mới sờ đến. Bây giờ phải nhét vào đầu
thằng trẻ con sáu tuổi ngủ còn đái dầm, nửa đêm mở mắt ra thấy bố với mẹ
mất đoàn kết cởi hết quần áo vật nhau chí tử, mà không dám nói, không
giải thích được tại sao lại thế? trong khi người lớn thì bảo đó
là...Giao Hợp. Mình phải giải thích theo quan điểm tập hợp của Toán học hiện đại bởi chương trình cũng quy định phải dạy như thế)...
Nhưng nó lại sợ cô giáo nên đành phải cho tay vào túi quần, tay nọ đếm
số ngón tay của tay kia theo phép đếm thông thường. Và...đếm luôn cái
của quý, nên năm cộng năm bằng mười một.
Kết quả thứ hai là có
thêm một cái tên: Phổ thông Cơ sở. (Dĩ nhiên phải có hệ thống kéo theo cái tên
ấy) nhập cấp một vào cấp hai, thòi ra một lớp gọi là “lớp tám nhô” sau đó vào lớp mười. Bởi cấp hai cũ là lớp
5,6,7 bây giờ lại là 6,7,8…mất một năm sau nữa mới có lớp 9. Bắt đầu trường lớp
bỗng khắc nhập khắc xuất y như các tỉnh cũng khắc nhập khắc xuất…
Về nội dung kiến thức
cũng bắt đầu phức tạp. Môn Toán cấp hai thì một số định lí biến thành định nghĩa và
ngược lại, các kiến thức đã học của giáo viên buộc phải bỏ ra sắp xếp biện giải
lại nhưng vẫn mắc phải tình trạng cầm đèn chạy trước ô tô ví như hình vuông có
phải là hình thoi không vân vân… Môn văn thì ngoài thơ Tố Hữu ra chẳng có mấy
bài thơ khác. Dạy văn mà chọn cóc nhảy từng đoạn của tác phẩm. Giáo viên chả
biết lối nào mà lần. Mình đã từng hỏi hàng trăm giáo viên: Tên bố thằng thiếu
tá Xăm trong Hòn Đất (của Anh Đức) là gì. Nhất loạt không biết… tất cả đều bảo
đọc lâu quên rồi. Nhưng có người táo tợn hơn bảo bố thằng Xăm tên là Lốp. Điên
hết cả người! Vì có đoạn bà Cà Xợi là mẹ đẻ Xăm đã vung dao định chém đầu con
mình lúc đang ngủ, rồi nghĩ thế nào lại gọi du kích vào chém. Một hành động phi
nhân tính như vậy mà học sinh phải học để minh họa cho ý chí cách mạng trên
hết. Mình không dám trách nhà văn nhưng cũng cố tìm nguyên cớ để thanh minh cho
hành động ấy. Nhưng giáo viên văn có mấy người đọc hết tác phẩm mà lí giải.
Còn thi cử mới khốn khổ
khốn nạn. Trước khi vào thi tốt nghiệp phổ thông cơ sở, Hiệu trưởng phải cắn rơm
cắn cỏ lạy ông Hợp tác xã cho tạ lợn, lạy ông Ủy ban cho mấy trăm. Có Hội đồng
coi thi thì có Hội đồng bảo thi. Coi thi mà tiệc tùng ê hề. Thi bốn môn mà kéo
dài ba bốn ngày. Hai ngày đầu học quy chế và kiểm tra hồ sơ. Khi giám thị có
mặt đầy đủ thì tiếng lợn bị chọc tiết vang lên hòa cùng tiếng chủ tịch Hội đồng
sang sảng đọc quy chế. Các lãnh đạo Đảng, Chính quyền, Đoàn thể, Hội phụ huynh
nô nức kéo đến chúc mừng…Sau những bài phát biểu chào mừng… mà
chả ai biết chào mừng vì cái gì, tiếp theo là đại biểu và hội đồng hoan hỉ tiết
canh lòng lợn. Đến ngày thi chính thức thì tập trung khai mạc chào cờ. Tiếng
lợn bị chọc tiết một lần nữa lại hòa cùng tiếng hát Quốc ca vang lên hoành
tráng… hứa hẹn trưa lại chào cờ… lòng lợn tiết canh.
Năm tám hai mình làm thư
ký hội đồng ở ngay cái trường mà mình hiện giờ mới chuyển đến (vì lí do
luân chuyển và ghét của nào trời trao của ấy. Cho chết!). Sau buổi thi
đầu
tiên, mười tám trong tổng số hai bốn giám thị cùng với bốn thanh tra cấp tỉnh bị Tào Tháo
đuổi. Thanh tra cấp tỉnh được mười hai ông dân quân khênh đi cấp cứu tại Bệnh
viện huyện. Còn mười tám giám thị cắt cử nhau vừa coi thi vừa lần lượt chạy ra nhà
vệ sinh. Rồi kì thi ấy cũng qua. Vẫn đỗ trăm phần trăm. Vừa rồi gặp lại ông chủ
tịch hội đồng coi thi ngày ấy (đã nghỉ hưu được mười năm) nhắc lại kỉ niệm ông
bảo hú hồn. May không thằng nào chết chứ không thì hai thằng mình đi tù. Mà sao
chú không việc gì? Ông hỏi. Mình mới bảo em phải thủ trước một ít Bê một và Suyn- pha Ga-
ni- đăng rồi, với lại trước khi đi coi thi phải nhịn ăn gần một ngày chứ không
có cũng toi. Ông lại hỏi: Nó cho ăn cái đếch gì mà nên nông nỗi ấy? Mình bảo: họ lấy tóp
mỡ ngày hôm trước đem làm nhân tiết canh, em vừa đưa vào mồm thấy kinh quá nên
không ăn. Vậy mới thoát!
Rôi vào
cái năm tám sáu, tám bảy gì đó, trên hô hào phải thi nghiêm túc và giao cho
các nhà trường tự coi, chấm thi tốt nghiệp. Mình sướng quá! Phải thế chứ! Bởi
vì ở giáo dục bệnh thành tích nặng lắm. Chính quyền cũng vậy: người ta bắt bằng
mọi giá phải phổ cập nên thành thử chẳng có trẻ lưu ban bao giờ. Bọn ra trường
bảo bọn đang học: “Học làm đếch gì, chả ai dám bắt mày học lại đâu, thế nào mà
chả lên lớp, chả tốt nghiệp…” Phụ huynh tự hào con mình mỗi năm lên một lớp,
năm nào cũng có giấy khen…
Năm ấy mình tổ chức một kỳ thi nghiêm túc thật sự.
Kết quả: bốn tám phần trăm học sinh trượt tốt nghiệp.
Dân tình ngao ngán. Có người đến tận
nhà chửi mình… Lãnh đạo xã cho gọi lên làm kiểm điểm để xử lý kỷ luật. Trong
hội nghị, mình cãi: “Kỳ thi vừa rồi không có học sinh nào trượt oan”. Ông bí
thư chỉ tay vào mặt mình: “Thầy là loại người vô nhân đạo. Các xã khác con em
người ta đỗ trăm phần trăm. Tại sao xã ta lại chỉ có năm hai…Khẩu hiệu tất cả vì
tương lai con em chúng ta thầy không nhớ à. Thầy… thầy… giết tương lai con em
xã ta…”.
Mình
lục được bài diễn văn mình đã viết cho Bí thư phát biểu hôm 26-3 trước toàn thể
đoàn viên học sinh nhà trường (Chả là mình còn có thêm nghề viết diễn văn thuê
cho lãnh đạo xã. Mỗi mùa cũng được trả hơn trăm cân thóc) đại thể bài diễn văn yêu
cầu phải học thật thi thật để có chất lượng thật. May sao đài truyền thanh còn
giữ cuốn băng ghi lại ý kiến quý báu của đồng chí bí thư. Mình mở cuốn băng.
Tất cả đều cười… rồi giải tán… sau khi lĩnh tiêu chuẩn hội nghị!
Vụ ấy mình không việc gì,
nhưng cái nghiệp viết thuê diễn văn thì mất đứt. Người ta ngại, bảo là mình xỏ
lá... Sau vụ ấy mình thành ra người nổi tiếng, trở thành một hung thần “giết
tương lai con em xã ta”. Đến nỗi vài năm sau người ta định cho mình về làm Hiệu
trưởng ở thị trấn quê hương yêu dấu của mình thì lãnh đạo thị trấn chối đây
đẩy: Họ không muốn có một hung thần “giết tương lai con em thị trấn ta”.
(Kể dài rồi, cho mình tạm dừng. Kì sau kể tiếp )
Cải cách Giáo dục
lần hai từ năm 2001-2002 có vẻ quy mô hơn hoành tráng hơn nhưng khủng khiếp hơn.
Khủng khiếp trước hết là nghe các cụ cấp cao tít trên giời cãi nhau ỏm tỏi. Chả
biết cãi nhau về cái gì mà một cụ Giáo sư Vụ trưởng tức quá đã xin từ chức. Một
sự lạ trong giới quan chức Việt Nam ta vốn chỉ có lên mà không có xuống. Nhưng cải
cách Giáo dục vẫn được tiến hành mở đầu bằng việc lớp một bắt đầu bằng chữ E
chứ không phải O,A như ngày xưa. Thành phố thì chả sao vì ở đấy trẻ con mẫu
giáo đã thuộc lòng chữ cái, ghép vần, đọc báo rau ráu. Chả vậy mà có cả những
lò luyện thi vào... lớp một(!). Còn ở nông thôn thì mọi sự vất vả đổ lên đầu
giáo viên. Kết quả nhiều giáo viên bị phụ huynh chửi cho là ngu mà chả biết
than thở cùng ai.
Nghe các cụ trình bày nội dung thấy
khoa học lắm. Giáo viên phấn khởi lắm nhưng thực tế lại không phải như vậy. Vì
để theo kịp khoa học thế giới và để đào tạo con người phát triển toàn diện thì
chương trình phải nâng cao nhưng... thời lượng không được nâng lên. Thằng học
sinh Trung học cơ sở phải gánh 13 bộ môn chưa kể tự chọn và học nghề. Thập toàn
đại bổ! Và như vậy thì các bộ môn cơ bản từ năm, sáu tiết trên tuần nay chỉ còn
bốn tiết. Cũng mừng vì đã bớt hàn lâm một chút nhưng kiến thức nặng nề lên,
kiến thức cấp ba ngày xưa được đưa về cho cấp 2, thời gian ít đi thành thử vắt
chân cổ mà theo chương trình nên cái gì cũng chàng màng. Vậy nên học trò lo,
phụ huynh lo, nên phải học thêm, học ngoài trường. Dư luận gào lên tình trạng dạy
thêm, học thêm tràn lan. Các cấp hoảng hốt trước dư luận đến nỗi có nơi cử cả
công an nội chính vào cuộc theo dõi giáo viên có dạy thêm hay không cứ như theo
dõi tội phạm hình sự. Kết quả ở nông thôn việc này tạm yên vì nhà trường và
giáo viên bảo mình bỏ sức ra dạy thu vài đồng bạc bọt bèo cốt là đẩy chất lượng
lên chứ có ăn cắp ăn trộm tham nhũng gì đâu mà bắt bớ theo dõi. Hiện nay vùng
mình có phân công dạy thêm, dạy phụ đạo cũng chẳng có giáo viên nào chịu làm vì
người ta bảo vắt kiệt hơi sức, phát ho hen cả buổi mà thù lao không bằng người
phu hồ, lại còn bị săm soi đe nẹt. Làm việc khác khỏe người mà lại đàng hoàng
thu nhập cao hơn. Đấy là nói ở nông thôn chứ còn ở thành phố có giời mà cấm
được!
Chương trình Hình học
THCS hệ tiên đề cũ không được sử dụng mà thay bằng hệ tiên đề mới kéo theo
những phức tạp mới. Giáo viên lẫn lộn linh tinh…việc cầm đèn chạy trước ô tô
xảy ra thường xuyên. Đã thế việc soạn bài lại rất vớ vẩn. Vớ vẩn bởi vì cái anh
internet. Tự dưng lòi ra cái anh thư viện giáo án. Thế là lấy ra thoải mái hoặc
coppy của bạn. Nếu bảo kiểm tra giáo án chỉ việc đút cái USB vào máy là tuôn ra
hàng tệp giáo án rất chỉn chu. Không hiếm trường hợp người có giáo án vi tính
lại chưa bao giờ sờ đến máy tính. Nực cười như vậy nhưng cũng rất khó bắt bẻ.
Chương trình vừa mới vừa nặng lại không soạn thì làm sao dậy tốt được.
Bây giờ mình mới nói đến
bộ môn văn. Nghe nói nội dung thì hay lắm. Nhưng một truyện ngắn dài dằng dặc
chỉ dạy trong một tiết. Giáo viên gọi học sinh đứng lên đọc văn bản, nó ngắc
ngứ một tý thì ngay cả việc đọc văn bản cũng không thể đủ thời gian. Vậy là
giáo án cháy đùng đùng. Bù lại vào lúc nào khi chương trình là pháp lệnh?
Chuyện dạy đọc chép là khó tránh khỏi. Các cụ ở trên có biết cho cái nỗi khổ ấy
đâu. Chỉ mạnh mồm phê phán. Chỉ béo mấy ông thấy tình hình vậy bèn ra sách bài
tập, bán sách ôn tập, bán sách các kiến thức cơ bản, học văn như thế nào cho
tốt… toàn là đưa các bài mẫu chứ chưa một cuốn sách nào dạy cho học sinh cách
học văn cho tốt. Mình dám đảm bảo trăm phần trăm như vậy, ai không tin cứ ra
hiệu sách mà thử xem các sách “để học tốt bộ môn văn lớp…”
Chưa hết các cụ bảo dạy
văn học phải giữ bản sắc dân tộc nhưng rặt chữ Hán đến nỗi một số cụ Giáo sư
nổi tiếng đã đề nghị cần phải đưa chữ Hán vào dạy cho học sinh THCS. Một bài
thơ có bốn câu mà thầy trò đánh vật với nhau đến cả một tiết học. Đầu tiên phải
biết tác giả là ai tên khai sinh là gì sinh năm nào, ở đâu, đã viết bao nhiêu
quyển sách, làm bao nhiêu bài thơ, thơ của cụ có nội dung tư tưởng gì… có nghĩa
là phải thẩm tra đầy đủ lí lịch. Sau đó là bài thơ có hoàn cảnh sáng tác vào
năm nào đất nước lúc ấy như thế nào, tác dụng gì, tác phẩm ở trong quyển nào…
bằng ấy thứ trong dăm phút phải nhét vào được cái đầu thằng trẻ con chưa đầy
mười ba tuổi thì không mụ mị mới là sự lạ. Rồi đọc phiên âm: kim dạ nguyên tiêu
nguyệt chính viên… sau đó giải nghĩa: Kim dạ là gì? Đêm nay ạ! Nguyên tiêu là
gì? Rằm tháng giêng ạ! Nguyệt chính viên là gì?... Thực ra là đọc giải nghĩa
trong Sách Giáo khoa chứ ngay người dạy cũng chẳng biết là gì, vì có học chữ
Hán đâu mà biết. Giải nghĩa một thôi một hồi và tự dưng vọt ra câu: “Rằm xuân
lồng lộng trăng soi”. Nào ai đã thấy “lồng lộng” nó nằm ở chỗ nào mà bảo nó
cảm, nó hiểu. Bí quá đành bịa ra thế nào là dịch thơ, thế nào là ý tại ngôn ngoại…
rất vớ vẩn. Thơ Đỗ Phủ, Lý Bạch cũng vậy… Mà bắt thằng trẻ con bắt mũi chưa
sạch học thơ Đường luật dịch sang… lục bát thì nó bảo: chả hay, thua ca dao. Đỗ
Phủ Lí Bạch thua ông bà nông dân nhà ta(!)
Thằng bé mười một mười
hai tuổi mới lớp bảy thò lò mũi xanh đã biết gì về cái sự yêu đương và
nỗi nhớ nhung chờ đợi trong tình cảm vợ chồng mà đã được được các cụ cho
học Chinh phụ ngâm. “Trống
Trường thành lung lay bóng nguyệt, khói Cam
tuyền mờ mịt thức mây” thì ngớ ra, rồi có đứa còn hỏi “Cô Thiếp là cô
nào? Mà
làm sao cô ấy phải đi về buôn chuối?” Ấy là vì nó đọc chưa thạo, lại
không biết
cái từ thiếp nên hỏi thế… sau khi đọc “Thiếp thì về buồng cũ chiếu chăn”
thành "Thiếp thì về buôn cả chuối chanh". Có lẽ
soạn chương trình để sướng các cụ là được rồi, chả để ý gì đến tâm lí
lứa tuổi
của đối tượng mà các cụ ban cho.
Các môn học cạnh tranh nhau
như chạy đua giành giải thể thao. Mạnh cụ nào cụ ấy chạy, rồi nhét vào chương
trình. Vật lí lớp 9 mới dạy Từ trường
dòng điện nhưng dạy nghề Điện dân dụng lớp 8 đã học cuốn biến thế(!) Cuối năm
lớp 9 mới học hình không gian nhưng Công nghệ đầu năm đã học vẽ kĩ thuật mặt
cắt mặt chiếu(!) Lạy cụ! Giáo viên lấy cơ sở nào mà dạy, học sinh nghe giảng
như vịt nghe sấm. Nhưng rồi cũng làm được điểm chín điểm mười. Thế mới biết học
trò nhà mình nó giỏi. Nhưng đưa cái bảng điện của nó làm cắm vào ổ điện thì
cháy khét lẹt. Lạy giời không chết người là vạn phúc!
Vậy cho nên người ta cứ
phải chỉnh lí giảm tải liên tục. Năm nào cũng chỉnh lí, cái năm trước bảo là
đúng nhưng sang năm sau lại là sai và ngược lại. Giáo viên buộc phải có thói
quen nói nước đôi. Còn giảm tải nhiều đến nỗi có ông Sở Giáo dục ra đề thi vào
cấp ba vào đúng cái bài bị bỏ đi mặc dù nó có trong SGK. Thí sinh cả một tỉnh ngẩn
ngơ cắn bút, về mách với bố mẹ là thi đúng vào cái bài thầy cô không dạy.
Kết quả là thầy cô bị phụ huynh cho ăn các thứ bẩn nhất trên đời. Có người còn
dọa kiện! Rồi cũng ỉm đi. Cũng mấy ông Chuyên viên Sở ra đề thi khảo sát kì Một
chạy quá đà đâm sầm vào nội dung chương trình kì Hai. Học sinh đã học đâu mà
thi. Lại một phen thầy trò hoảng tam tinh, phụ huynh lại tiếp tục bêu riếu, tiếp
tục tặng thầy cô những của lạ không thể xơi. Kết quả điểm cao chót vót vì phải
bỏ bài ấy đi, chia số điểm cho các bài còn lại. Còn nữa, nhiều câu hỏi trắc
nghiệm trong sách GK: ví dụ như hãy chọn tên nước ta thời nhà Lí trong các tên
sau: Vạn Xuân, Đại Cồ Việt, Đại Việt, Việt Nam. Đáp án đưa ra phải chọn Đại
Việt. Học sinh nào điền không đúng bị trừ điểm nhưng người ra đề cố tình lờ
nước ta có hai triều đại Lí: Lí Bí và Lí Công Uẩn. Thời Lí Bí nước ta tên là Vạn
Xuân, Thời Lí Công Uẩn nước ta vẫn là Đại Cồ Việt mãi đến đời vua cháu năm 1054
mới đổi thành Đại Việt. Cái thằng học trò thông minh nhất tự dưng bỗng khóc hu
hu điểm kém vì cả gan dám điền tới ba đáp án. Lập lờ như vậy thì tại cụ cải
cách, tại người dạy hay tại học sinh?
Hình như cải cách, thay
sách là nơi để các cụ tít trên cao phô phang cái sự uyên thâm của mình. Từ
trước đến giờ giáo viên vẫn gọi cái bài soạn chuẩn bị cho một tiết học là Giáo
án, nay các cụ bắt phải gọi là Thiết kế Giảng dạy, rồi các bước lên lớp thì gọi
là Thao tác. Nghe cũng oai thêm một tí nhưng bản chất có khác gì nhau? Rồi tên
bài thơ chữ Hán “Tĩnh dạ tư” thành “Tĩnh
dạ tứ”, tra từ điển Hán Việt thì Tư
với Tứ là hai cách đọc khác nhau nhưng hoàn toàn không khác nghĩa. Truyện Kiều
có câu “Giờ lâu ngã giá vàng ngoài
bốn trăm” tự dưng các cụ đổi thành “Giờ lâu ngã giá vâng ngoài bốn trăm” cái từ Vâng nghe ngang phè phè như đấm vào lỗ
tai, mà ai Vâng? rồi giải thích làm gì mà có giá cô Kiều cao ngất
ngưởng
đến bốn trăm lạng vàng, chả nhẽ sau khi nộp quan ba trăm lạng chuộc tội
cho cha rồi lại còn vàng gửi
tiết kiệm. Mà làm gì có ông quan nào tham đến thế, ăn một phát ba trăm
lạng
vàng(!)
Thôi mình chả nói đến
cái nội dung nữa. Mà có nói thì chả biết bao giờ mới hết!
(Kể cũng hơi dài rồi- kì sau xin kể tiếp)
Thực ra cải cách giáo
dục là nói đến cải cách nội dung và cách thức giải quyết cái nội dung ấy. Nhưng
là các phương pháp ở tận tít trên giời. Vì điều kiện không thể đảm bảo cho các
phương pháp được khả thi. Rút cục cải cách lần hai trên hô mạnh mồm nhưng dưới không
thay đổi được phương thức. Như anh nông dân đang cày bằng cái cày chìa vôi bằng
gỗ, cải cách thì cho anh ta cũng cày cái cày chìa vôi nhưng làm bằng… inox. Thế
thôi, vẫn là anh nông dân theo đít con trâu. Mà cái cày i nốc đây là thiết bị
đồ dùng dạy học. Nếu như viết sách đổi mới nội dung, béo mấy ông vụ viện, các
giáo sư khả kính và các vị viết sách ăn theo kiểu sách “bài tập” và sách “Để
học cho tốt bộ môn…”; thì khoản thiết bị đồ dùng dạy học chắc chắn là miếng mồi
béo bở của các vị quản lí ngành. Bởi khoản đầu tư này không phải là nhỏ: sáu
bảy chục triệu với mỗi trường cấp THCS. Nếu cứ tính chia chác theo tỷ lệ đầu tư
thông thường ở nước ta thì chắc bên A (Quản lí từ cấp Sở trở lên- vì Sở GD cấp
thiết bị xuống tận nhà trường) cũng được khoản kha khá.
Nhưng cái cày trông bên
ngoài là inox thực ra chỉ là đất sét mạ inox, nó không cày được ruộng. Chỉ
khổ cho anh giáo viên. Giá đừng có thiết bị thì còn dễ, vì nói mồm dẫu không
được kiểm chứng thì cũng có được chức năng thông báo. Còn dùng đồ dùng dạy học
các cụ cấp cho thì phản kiến thức. Bởi nhiệt kế cho thấy nước sôi ở 80 độ C
trong điều kiện áp suất bình thường. Ắc tô mát ghi rõ 250 vôn nhưng có lẽ là ắc
tô mát của đường dây tải điện 500 kilo von vì thầy trò thí nghiệm cho dòng điện
220 vôn đoản mạch mà ắc tô mát vẫn lì ra không thèm động cựa. Học sinh cấp 2
còn lạ gì con gà, con lợn nhưng cũng có mô hình. Giáo viên phải nâng như nâng
trứng, hứng như hứng hoa, luôn mồm nhắc học sinh đừng có mà động đến… kẻo có
ngày đền oan vì gà lợn rất dễ gãy chân bởi nó được làm bằng đất sét nung dơ dở
rồi sơn trắng toát... Khiếp nhất là mô hình bộ xương người được để trong hộp
bằng cái quan tài be bé. Lúc dạy phải lôi ra, treo lên một cái giá, trông như
bộ xương của thằng trẻ con bị treo cổ. Chân tay thõng thượt, rũ rù rù vì các
đốt xương được ngoặc với nhau bằng cái móc dây thép… Chỉ được cái tranh vẽ thì
nhiều vô kể, xếp chồng lên nhau thì cũng phải dày đến nửa mét. Còn giáo viên
chẳng ai dám làm thí nghiệm với các ống nghiệm thủy tinh. Nếu để thí nghiệm
thành công thì cách tốt nhất là mang thêm một ít đất deo dẻo để trát miệng bình
vì chả cái nút nào vừa miệng ống… Nhiều giáo viên khóc dở mếu dở, tự dưng thầy
giáo trở thành anh bốc phét vì thí nghiệm kiểm chứng có đúng đâu. Kết quả: của
đống tiền đành xếp xó chứ động vào thì phức tạp. Nhưng cũng không lo mất mát vì
chả ai lấy những thứ ấy làm gì mà thực ra cũng chẳng làm được gì...
Để đảm bảo giáo dục toàn
diện theo đúng mục tiêu nên phải dạy đủ các bộ môn theo yêu cầu. Nhưng lại
thiếu giáo viên nhất là các bộ môn Nhạc, họa, thể dục, giáo dục công dân và
Ngoại ngữ, tin học… mỗi trường ở quê mình ít nhất thiếu một môn nữa hoặc địa,
hoặc hóa, hoặc sử…Vậy nên sinh ra dạy chéo; tức là dạy cái mà anh không được
học hoặc có được học thì cũng chàng màng. Giáo viên Toán phải dạy thêm môn Thể
dục, giáo viên Sinh dạy thêm môn Hóa… từa tựa như thời bao cấp vào hàng mậu
dịch ăn một bát phở phải mua kèm thêm một cốc xi rô. Có cô giáo dạy tiếng Anh
phải dạy chéo thêm môn Nhạc. Dạy hát cứ như dạy từ mới: “Trèo lên… hai ba” học
sinh đồng thanh hát “Trèo lên”; “Hát lại lần nữa: Trèo lên… hai ba” bọn trẻ gào
“trèo lên…” Rồi cứ trông thấy cô giáo là
bọn trẻ lại gào toáng “Trèo lên…” Cô giáo ngượng chín mặt vì khổ nỗi cô sở hữu
bộ ngực khá đồ sộ. Giáo viên khác chứng kiến mà cười dở mếu dở…
Mình đồ chừng nước mình
nhất thế giới về số lượng các cuộc “Thi đua lập thành tích kỉ niệm ngày…” và các
cuộc vận động (ở đây không nói vận động quyên góp từ thiện). Nếu có sau thì
chắc chỉ sau Trung quốc với Bắc Hàn. Các cụ Giáo dục lại đặt nhiều cuộc vận
động nhất ở nước ta. Ngay bây giờ mỗi giáo viên cũng đang gánh tới dăm sáu cuộc
vận động: nào là Dân chủ- kỉ cương- tình thương- trách nhiệm; nào là Mỗi thầy
cô giáo là tấm gương đạo đức tự học tự bồi dưỡng; nào là Hai không (hai nội
dung rồi bốn nội dung); nào là Xây dựng trường học thân thiện học sinh tích
cực; rồi Học tập và làm theo tấm gương Đạo đức…; nào là… Chưa kể nếu anh tham
gia đoàn thể nào thì phải gánh thêm vài cuộc vận động nữa của đoàn thể ấy. Đồng
lương thì bèo bọt, do lạm phát chỉ còn chưa đầy nửa giá trị trong vòng dăm năm
mà gánh tới hơn chục cuộc vận động. Thế mới biết các cụ ngồi trên bận rộn, chỉ
để nghĩ ra các cuộc vận động cũng đã tối tăm mặt mũi rồi. Đã có cuộc vận động
lại phải có Ban chỉ đạo từ TW tới địa phương, phải có kinh phí cho cuộc vận động
(chí ít cũng phải đủ để họp ban chỉ đạo các cấp, ra chương trình và triển khai lần
lượt cuộc vận động đến cơ sở, kiểm tra, đánh giá, sơ kết, tổng kết báo cáo,
công văn lên xuống…) Cộng tất rĩ thang thang cả nước chắc chắn cũng chẳng dưới chục tỷ đồng.
Đã là vận động có nghĩa
là ai thích thì làm, ai không thích thì thôi. Vậy mới nảy ra cái chuyện anh nào
tích cực thì anh ấy chết trước. Đi trước ăn loạt đạn đầu mà! Ngay như hồi năm
2006-2007, thấy cuộc vận động Hai không được Bộ trưởng gân cốt mạnh mẽ ăn to
nói nhớn, báo đài ca ngợi như là một sự kiện khởi sắc nền Giáo dục nước nhà.
Mình hăng hái làm liền. Kết quả hết sức ngoạn mục: mất toi cái Chiến sĩ Thi đua
năm ấy, đồng nghiệp bạn bè và cấp trên nhìn như mình là người trên sao Hỏa
mới xuống trái đất, học sinh thì chửi rầm lên lão già “sát thủ”. Những anh khác
"vưỡn kiểu cũ mà làm" thì thành tích ngời ngời. Thật chả dại nào giống cái dại
nào!
Đời người có dài lắm đâu. Ngành
Lính vài lần “Dũng sĩ”, ngành Giáo những hai lần là kẻ bất nhân: Lần cải cách
trước là “hung thần”, lần cải cách sau là “sát thủ”. Sắc sắc không không, theo đạo
Phật, ngẫm ra bản thân mình nhiều tội quá.
Kính các cụ!
Cải cách là cần thiết! Chỉ có điều các cụ hãy tính cho kỹ. Bởi bao nhiêu hệ lụy kéo
theo. Hôm nay tôi ngồi viết dòng này mà buồn. Buồn vì cái nhẽ nhập nhòa
giá trị khoa học với cái phô phang cá nhân; Đừng vì lợi, danh cá nhân kèm theo
mà lấy con trẻ làm thí nghiệm và lấy người trung thành với các cụ làm vật hy
sinh.
Còn nữa, nghĩ đã đủ thấu
tình đạt lí rồi thì phải xét tới các điều kiện có khả thi không. Nếu không hoặc
còn thiếu hãy từng bước làm cho đủ rồi hãy triển khai.
Và điều này tôi muốn
thỉnh cầu: Hôm nào có cụ Tiến sĩ nói: Nê Pan và Châu Phi năm năm cải cách một
lần. Ta cải cách vậy là còn ít. Lạy Cụ! Người Việt Nam
có câu rằng: “Trông lên chẳng bằng ai, trông xuống không ai bằng mình” là có ý
nhắc nhở phải trông lên để mà phấn đấu.
Cải cách lần ba, sao không học Mỹ, Pháp, Đức,
Nhật…? Xin đừng chụp mũ cho tôi theo tư bản giãy chết, đế quốc sài lang… nhưng
con cháu các cụ đều tu nghiệp ở những nước ấy. Đã có Cụ nào đưa con cháu sang Châu
Phi hay Nê Pan mà học?
Đừng tự phủ nhận mình!
Hãy tổng kết đánh giá thật đúng, thật khách quan 2 lần cải cách vừa qua rồi
hãy tính. Không thể làm cái kiểu mà Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết vừa cảnh báo:
vừa lấy vợ xong đã tính chuyện lấy vợ hai. Nghĩ ra Giáo sư Thuyết chỉ hai cái
dở: thứ nhất vừa lấy vợ đã phải tính chuyện lấy vợ hai do vợ hư hỏng thì đấy là
cái ngu của thằng đàn ông phổi bò không tìm hiểu kĩ mà đã lấy. Thứ hai nếu vợ anh
chưa hư hỏng mà lại tính chuyện vợ hai thì anh là cái thằng mất dạy, đa dâm… Cải
cách lần một, lần hai cũng chính các Cụ khởi xướng, các Cụ làm đấy chứ có phải Liên Xô hay
Mỹ sang làm với các cụ đâu. Có thể tôi bột phát nhưng ít nhất cũng là lời nói
thật: hình như chúng ta còn chưa có… chưa có cái nền tảng cơ bản nhất, quan trọng
nhất, quyết định nhất… để có một nền giáo dục tiên tiến. Đó là cái gì. Chắc các
cụ hiểu hơn ai hết.
Để chúng ta khỏi phải
lùng bùng lôi ra kéo vào vấn đề hôm nay: cải cách Giáo dục- liệu còn bao
nhiêu
lần nữa? Một đất nước nghèo, họa tai luôn rình rập... mà cứ thỉnh thoảng
các cụ lại cho nổ đoành một phát tương tự như VINASIN thì dân tình chịu
sao cho thấu, thưa các cụ!
Tác giả Mai Tiến Nghị- Blog cua rận
|