Những ngày qua, cả thế giới chấn động trước thông tin
cựu lãnh đạo Lybia- M. Gaddafi, người được mệnh danh "vua của các vị
vua" bị bắt sống, bị chết thê thảm và bị kéo lê ngay trên chính thị trấn
quê hương Sirte, giữa sự hỗn loạn của giao tranh, một bên là quân nổi
dậy, và một bên là đám tàn quân trung thành.
Một con người suốt 42 năm cai trị độc đoán, khát máu và "đồng bóng"
đã tàn sát 20 vạn người dân lương thiện, 52 ngàn tù nhân, và 6 tháng
qua, giết 20 ngàn người dân nổi dậy. Ra lệnh giết đồng bào, đồng loại
không ghê tay, vậy mà khi bị nòng súng chĩa thẳng vào đầu đã van xin
hoảng sợ: "Xin đừng bắn". Nhưng ông ta cũng đã không thoát khỏi cái
chết.
Kinh khủng và cũng thật hiếm có, hàng trăm người Libya đã xếp hàng,
mặt bịt khẩu trang chờ xem thi thể vấy máu của M.Gaddafi được đặt trong
một máy giữ lạnh, vốn để trữ thịt, tại một trung tâm mua sắm. Đó là sự
chờ đợi suốt 42 năm nhọc nhằn, khổ ải của họ.
Sinh ra trong sự hoan hỉ của ruột thịt, họ hàng. Chết đi trong sự
hoan hỉ, mừng vui của đồng bào mình. Có gì bi thảm hơn thế cho số phận
một quân vương?
Người
dân Libya tập trung tại quảng trường Martyrs tại thủ đô Tripoli ngay
sau khi nghe tin nhà lãnh đạo Mummar Gaddafi đã bị giết tại Sirte, quê
hương ông. Ảnh: Reuters |
Số phận những nhân vật lịch sử
M.Gaddafi không phải người đầu tiên.
Trước đó, vào ngày 30/12/2006, cả thế giới chấn động và căng thẳng chứng kiến số phận của cựu tổng thống Iraq- S. Hussein.
Bị bắt khi đang ẩn náu trong một chiếc hầm tại Ad Dawr, cách phía nam
Baghdad khoảng 30km, sau 250 ngày chạy trốn, cuối cùng S. Hussein cũng
phải bước lên giá treo cổ.
|
Chợt nhớ câu của Hoàng đế Pháp Napoléon: Từ chỗ tuyệt vời đến chỗ lố bịch chỉ có một bước!
|
Con người hùng một thời lẫy lừng, có gương mặt rất đàn ông, với
bộ ria mép cũng mang vẻ "đầy quyền lực" như chủ nó, khi đó, gầy gò trong
chiếc sơ mi trắng, tay cầm chặt cuốn kinh Koran. Nhưng Chúa Trời cũng
đã không cứu thoát được S. Hussein trước tội ác chống lại loài người.
Chỉ ngay trong thập kỳ đầu tiên của thế kỷ 21, nhân loại đã chứng
kiến hai bậc quân vương- S. Hussein, và M. Gaddafi, từ ngai vàng bước
lên giá treo cổ, hoặc chết thảm, hệt những câu chuyện lịch sử cổ đại,
hay cổ tích "ngày xửa, ngày xưa...". Còn những ai ai nữa tiếp theo?
Nhìn ngược thời gian, chợt nhận ra, đã có không ít nhân vật lịch sử
có chung một số phận như S. Hussein, M. Gaddafi cho dù sự kết thúc có
thể rất khác biệt, tùy tính cách, hoàn cảnh và cả số phận.
Đó là Adolf Hitler, mà tên tuổi luôn gắn liền với một khái
niệm khiến cả nhân loại ghê sợ - phát xít. Tháng 4/1945, biết rõ "ngày
tàn của bạo chúa" đến gần, trùm phát xít A. Hitler chuẩn bị rất kỹ cho
cái chết của mình. Hệt như khi tính toán kỹ càng để ra lệnh lùa sáu
triệu người dân Do Thái vô tội vào các lò thiêu. Kỹ càng đến mức- trước
đó chỉ hai ngày, ông ta kết hôn với Eva Braun, người bạn gái, người đàn
bà trung thành và tận tụy. Và kỹ càng cho cả cái chết, khi tiêm thử
thuốc độc cho một con chó.
Từng sống sót qua vô vàn những vụ ám sát, nhưng cuối cùng A. Hitler
phải tự bắn vào đầu mình bằng khẩu súng ngắn Walther. Từng thiếu hàng
triệu người dân Do Thái vô tội, nhưng cho đến những năm tháng này, ông
ta vẫn bị cả nhân loại "thiêu" trong sự căm phẫn và kinh tởm vì man rợ
tột cùng.
Đó là Benito Mussolini, Thủ tướng của chế độ độc tài và phát
xít Ý (Italia), thân hữu và là đồng minh của A.Hitler. Khi A.Hitler tự
sát cùng vợ (ngày 30/4/1945), trước đó hai ngày, 28/4/1945, B. Mussolini
cùng nhân tình Clara Petacci toan bỏ trốn sang Thụy Sĩ nhưng bị quân
cộng sản kháng chiến Ý bắt, và bị bắn tại làng Giulino di Mezzegra, cùng
Clara Petacci và những người tùy tùng.
Quá căm giận kẻ độc tài, những người dân Ý giẫm đạp, đấm đá, làm tan
nát thi thể đã đầm đìa máu của ông ta. Và họ treo trên những chiếc móc
thịt. Kẻ phát xít đã phải trả giá bằng những đòn thù kiểu... phát xít,
mà người ta không chút ân hận, day dứt lương tâm. Âu đó cũng là cái giá
khủng khiếp phải trả cho sự độc tài và vô nhân tính.
Đó là Ion Antonescu, từng là lãnh đạo thời chiến của Romania
và bị đổ trách nhiệm cho cái chết của 400.000 người. Cuối cùng, năm 1946
ông ta bị khởi tố về tội ác chiến tranh, tội ác chống lại hoà bình và
mưu phản. Bị xử bắn trên chính cánh đồng, mảnh đất đã nuôi dưỡng ông ta
bằng hạt lúa mì mọng sữa, nhưng ông ta đã trả cho đời bằng sự tàn nhẫn
sát sinh. Để nhận lại, cuối cùng, là những phát súng bắn thẳng cũng lạnh
lùng không kém của những người lính. Lúc đó là ngày 1/6/1946.
Đó là Rafael Trujillo, nhà độc tài của Cộng hoà Dominican.
Trujillo, thường được gọi là El Jefe (Ông chủ). R. Trujillo đã cai trị
đúng tính cách Ông chủ, tạo ra một chế độ tàn bạo nhất trong suốt 30 năm
(1930 -1961), với tra tấn và giết chóc.
R. Trujillo bị tố cáo về hành vi diệt chủng, khi năm 1937, ra lệnh
sát hại 20 nghìn người dân Haiti làm việc tại các đồn điền trồng mía ở
hai bên bờ sông Thảm Sát (Massacre). Tổng cộng đã có hơn 50.000 người
thiệt mạng trong thời kỳ R. Trujillo cai trị.
Và rồi đến lượt R. Trujillo bị diệt, vào đêm 30/5/1961, hệt cảnh
tượng trong một bộ phim cao bồi Mỹ, khi ông ta đang trên đường từ thủ đô
tới San Cristobal, nơi cô bồ trẻ đang chờ, theo đúng triết lý nhân
sinh: Có ân báo ân, có oán báo oán!
Và đó là Nicolae Ceausescu, Tổng Thư ký Đảng Lao động Romania,
sau này là Đảng CS Romania- từ năm 1965 đến năm 1989. Cái chết của vợ
chồng N. Ceausescu đã làm chấn động cả thế giới những năm tháng đó.
N. Ceauşescu đạt tới đỉnh cao của sự độc tài, gắn với một đời sống
gia đình cực kỳ xa hoa. Tự trao cho mình các danh hiệu "Conducător"
(lãnh tụ) và "Geniul din Carpaţi" (Thiên tài của người Carpathian), đưa
vợ mình là Elena cùng các thành viên trong gia đình vào các chức vụ
trong chính phủ, ông ta không nghĩ rằng một kết cục khác đang chờ đợi
phía trước.
Tháng 12/ 1989, Chính phủ ông N. Ceausescu bị lật đổ bởi một cuộc đảo
chính quân sự. Hai vợ chồng N. Ceausescu đã bị toà án quân sự xử tử
hình, chỉ sau 90 phút xét xử, vì các tội làm giàu trái phép, diệt chủng
và bị hành quyết tại chính nơi lẩn trốn của họ. Đó là ngày 25/12/1989,
đúng ngày Chúa Phục sinh. Cũng là ngày N. Ceauşescu xuống địa ngục.
Từ chỗ "tuyệt vời" đến chỗ lố bịch
Số phận của những nhân vật lịch sử trong quá khứ, nay lại gặp số phận
những nhân vật lịch sử trong hiện tại. Chen chúc gặp nhau dưới địa
ngục, những nhà độc tài, những trùm phát xít ấy nói với nhau điều gì
nhỉ?
Như M. Gaddafi, 27 tuổi đã bước lên ngai vàng trị vì, được tung hô
như một vị anh hùng, để 42 năm sau, chết thê thảm trên con đường đầy cát
bụi, trộn lẫn máu của ông ta và thuốc súng của phiến quân.
Liệu M. Gaddafi và họ- những nhân vật lịch sử tàn bạo- có ngộ ra một
điều- sự độc tài, tham lam và thù hằn dân chủ cũng đồng thời là con
đường dẫn đến kết thúc của họ một cách nhanh nhất? Nhưng chắc chắn sẽ có
nhiều quân vương của các quốc gia độc đoán, độc tài run sợ, khi nhìn
vào số phận của M.Gaddafi, của S. Hussein.
Sống có thể được muôn nghìn lời tung hô. Nhưng chết đi cũng vẫn nhận
được muôn nghìn lời nguyền rủa. Sự nguyền rủa, đau đớn thay, có khi còn
đến sớm hơn, khi họ vẫn ngự trị và chưa kịp nằm xuống. Đó là vinh hạnh
và bất hạnh của các bậc quân vương, tùy tài năng, đức độ, phẩm cách của
họ.
Quyền lực là đỉnh cao tham vọng của con người. Nhưng quyền lực cũng
là nơi tha hóa con người, đẩy con người vào bi kịch thê thảm. Đó là hai
mặt của một cái ghế- quyền lực.
Nó có khoảng cách của 42 năm trị vì, như với M.Gaddafi, hay 24 năm
như với S. Hussein. Nhưng có khi nó rất mong manh- chỉ là đường kính
tính bằng xăng ti mét của một sợi dây thòng lọng. Hay một tiếng "đoàng"
cụt lủn, lạnh tanh vang lên.
Chợt nhớ câu của Hoàng đế Pháp Napoléon: Từ chỗ tuyệt vời đến chỗ lố bịch chỉ có một bước!
Theo tuanvetnam.vn
Cùng chủ đề