(Dân trí) - Bài văn lạ của cậu học trò nghèo
Trường THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam được đăng trên báo Dân trí đã làm
rung động bao trái tim bạn đọc. Nhưng, điều bất ngờ hơn nữa khi cậu học
trò nghèo này có tấm lòng rất quảng đại, luôn làm việc thiện.
>> Độc giả đồng cảm với cậu học trò nghèo viết bài văn lạ
>> Bài văn lạ của học trò nghèo gây “sốc” với giáo viên trường Ams
Chúng tôi đến nhà
Nguyễn Trung Hiếu vào chiều qua 6/11 nhưng chờ mãi đến 7h tối mới gặp
được, bởi em tham gia CLB tình nguyện đóng đồ tiếp tế cho “Chương trình
thắp sáng bản em” ở huyện Mường Tè (Lai Châu) cả ngày.
Cám cảnh thay khi nhìn bề ngoài ngôi nhà 2 tầng khang trang nằm
trong khu phố Vĩnh Phúc (quận Ba Đình, Hà Nội), nhiều người sẽ nghĩ rằng
gia đình đó thuộc loại khá giả. Nhưng, những người trong căn nhà đó đều
sống lay lắt, bệnh tật và không còn khả năng lao động để kiếm sống và
thuộc vào hộ nghèo của phường. Niềm hy vọng nhất trong ngôi nhà đó là
cậu học trò nghèo Nguyễn Trung Hiếu.
Đọc bài văn lạ của cậu học trò nghèo trường Ams
Bà nội Đỗ Thị Lạp của Hiếu năm nay 73 tuổi, nhỏ thó và gầy yếu đang
cố gắng đưa người chồng bệnh tật 90 tuổi từ dưới đất lên giường, nếu
không có sự hỗ trợ của chúng tôi thì khó lòng bà đưa nổi.
Tâm sự về hoàn cảnh gia đình, bà Lạp nghẹn ngào: “Hôm nay Hiếu đi
tình nguyện cả ngày, mẹ nó cũng đi vắng nên một mình tôi hơi vất vả. Tôi
cố gắng sống và chăm sóc ông ấy vì mức lương hơn 3 triệu/tháng quân đội
về hưu cùng đồng lương ít ỏi hơn 1,4 triệu/ tháng của tôi là chỗ dựa
cho cả gia đình Hiếu. Mỗi lần mẹ Hiếu chạy thận, tôi lo lắm vì mẹ cháu
đã có lần suýt chết trong lúc đang chạy”.
Ông bà nội của Nguyễn Trung Hiếu.
Theo bà Lạp, bố Hiếu bị viêm tai giữa biến chứng não từ khi 3 tuổi
nên rất chậm chạp và không ổn định về tinh thần, không thể làm thêm được
việc gì. Mẹ của Hiếu - chị Nguyễn Thị Hạnh thì sức khỏe yếu ngay từ lúc
còn trẻ nên sinh Hiếu chỉ được 2,1 kg. Sau khi chị sinh con, sức khỏe
ngày càng giảm sút và chị đến bệnh viện phát hiện bị suy thận độ 4 và
phải chạy thận tuần 3 lần.
Ngày đầu chưa có bảo hiểm nên việc chạy thận rất tốn kém, bố mẹ bên
gia đình nội ngoại đã dồn hết số tiền tiết kiệm để duy trì sự sống cho
chị nên tài sản cũng đã khánh kiệt. Cách đây 4 năm, bố chồng chị lại ngã
bệnh và nằm liệt giường, gánh nặng lại tiếp tục đè nặng lên gia đình
vốn nghèo và bệnh tật.
“Nghèo thì nghèo rồi nhưng tôi quyết tâm giữ ngôi nhà này vì đây là
món quà cuối cùng của chúng tôi để lại cho cháu đích tôn duy nhất của
gia đình” - bà Lạp nghẹn ngào nói.
Ở chung cùng ông bà nội nhưng gia đình Hiếu lại ăn riêng. Mỗi tháng
ông bà nội chu cấp cho gia đình hơn 1 triệu nên việc ăn thịt và cá hàng
tuần rất hiếm khi có trong bữa ăn của Hiếu bởi còn dành tiền chữa trị
bệnh tật cho mẹ em.
Sống trong hoàn cảnh như vậy nhưng suốt những năm học tiểu học và
THCS, Hiếu luôn là học sinh giỏi của trường. Thi vào cấp ba, Hiếu đã đỗ
cả 2 trường THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam và THPT Chu Văn An. Do sợ học
trường Ams phải đóng nhiều tiền, gia đình đã bắt Hiếu học ở trường Chu
Văn An. Hiếu đã nài nỉ gia đình cho học tại trường Ams và đã nhịn ăn gần
1 tuần để mong bà và mẹ chấp thuận cho ước nguyện của mình.
May mắn thay, ngay đầu năm nhập học, biết được hoàn cảnh gia đình
Hiếu, thầy giáo chủ nhiệm năm lớp 10 Bùi Văn Phúc đã kiến nghị lên nhà
trường miễn giảm các khoản đóng góp cho em. Để tiết kiệm, hàng ngày tới
trường Hiếu mang theo âu cơm nhỏ với muối vừng để ăn bữa trưa.
Mẹ Hiếu gầy gò với gương mặt xanh xao, sau nhiều năm chạy thận chỉ
còn 35 kg, tâm sự: “Gia đình tôi sống hoàn toàn phụ thuộc vào đồng lương
của ông bà nội. Hàng tháng, gia đình có thêm trợ cấp 250.000 đ/tháng
của phường theo chế độ hộ nghèo. Thương mẹ, Hiếu nhiều lần xin phép tôi
cho đi làm thêm nhưng tôi không muốn để cháu tập trung vào học tập. Tiết
kiệm, Hiếu chỉ ăn cơm muối vừng và nhiều lần lén tôi nhịn ăn sáng nên
nó gầy lắm. Bị mẹ mắng, Hiếu bảo với tôi: phải ăn dè mẹ ạ, phải tiết
kiệm thì bữa sau mới có. Khi Hiếu học lớp 3, tôi chạy thận trong bệnh
viện, Hiếu đã kêu gào bác sĩ cứu mẹ cháu với. Hiếu là động lực cuối cùng
để tôi cố gắng sống, làm chỗ dựa động viên cho con học tập”.
Sau bài Văn Hiếu viết, cô giáo dạy văn Đặng Nguyệt Anh đã không cầm
nổi nước mắt vì không nghĩ Hiếu lại khó khăn đến như vậy. Cô và các bạn
học sinh trong lớp đã làm ruốc để giúp đỡ Hiếu trong bữa ăn hàng ngày.
Đồng thời cô đã kiến nghị Hội đồng trường cùng quyên góp hỗ trợ Hiếu.
Cậu học trò Nguyễn Trung Hiếu.
Mặc dù hoàn cảnh như vậy nhưng Hiếu vẫn lạc quan và tham gia nhiều
chương trình tình nguyện như “Chương trình Thắp sáng bản em”, “Nhịp đập
mùa thu”... giúp đỡ trẻ em nghèo lang thang cơ nhỡ, trẻ em là nạn nhân
của chất độc màu da cam, dioxin, nhặt rác tình nguyện…
Hiếu tâm sự: “Khi cô giáo ra đề đề văn nghị luận Nêu quan điểm của anh (chị) về vai trò của đồng tiền trong cuộc sống”, em
viết những gì luôn thường trực, ám ảnh trong đầu em. Em đã từng nghĩ
đến việc bỏ học để đi làm thêm nhưng em lại nghĩ phải có kiến thức thì
mới làm được việc. Có buổi tình nguyện, chúng em chỉ ăn bánh quy và uống
nước để tranh thủ làm việc nhưng em thấy rất thú vị và em yêu thích
công việc này vì nó rất cần thiết. Tuy nghèo nhưng em còn may mắn hơn
rất nhiều người, nhiều em bé bất hạnh khác vì em còn bố mẹ, ông bà”.
“Chính việc làm từ thiện được gần với những người nghèo khó miếng ăn
cũng không có, em thấy cuộc sống nhiều khi quá bất công và tăm tối nên
bắt buộc em phải hành động và hành động. Em phải sống, phải cố gắng học
tập, phải chấp nhận cuộc sống để giúp đỡ gia đình và những người có hoàn
cảnh nghèo khó hơn mình” - Hiếu quả quyết.
Ước mơ của Hiếu là theo học ngành có ứng dụng thực tế và điều đó thôi
thúc em học tập để đi du học và đó là cách để em đạt được ước nguyện
của mình.
Cao 1m7 mà chỉ nặng 43 kg, Hiếu gầy và xanh nhưng nghị lực sống của
em luôn mãnh liệt và luôn hy vọng vào cuộc sống có nhiều điều tốt đẹp và
luôn giúp đỡ người khác.
Tâm sự với chúng tôi, cô Đào Phương Thảo - cô giáo chủ nhiệm lớp của
Hiếu cho biết: “Hoàn cảnh của em Hiếu rất đáng thương, nghèo, trong gia
đình không còn ai có sức lực để lao động. Tuy vậy, nhưng Hiếu rất chăm
ngoan, học giỏi và giàu ý chí. Chúng tôi giúp đỡ em cũng rất tế nhị vì
sợ ảnh hưởng tới tâm lý của em. Tôi luôn căn dặn các em học sinh, lớp là
nhà, bạn bè là anh em nên cần giúp đỡ nhau nên Hiếu cũng không bị mặc
cảm ở lớp”.
Hồng Hạnh
_______________
Có sẻ chia, đồng tiền sẽ mang giá trị mới
(TT&VH) -
Bài văn dưới dạng bức thư gửi mẹ của Nguyễn Trung Hiếu, học sinh lớp 11
trường THPT Amsterdam Hà Nội đã làm xôn xao dư luận. Với đề bài “Quan
điểm về vai trò của đồng tiền trong cuộc sống”, Hiếu đã trải lòng mình
trên trang viết với những xúc cảm về chính hoàn cảnh thực của bản thân.
Những
quan niệm “ghét”, “sợ” rồi lại “quý” và “tôn trọng” đồng tiền của Hiếu
đã khiến nhiều người, nhất là những người trẻ khi đọc bài văn phải ngồi
lại và suy ngẫm về giá trị của đồng tiền đối với cuộc sống của mình.
TT&VH
đã trao đổi về vấn đề này với TS Đỗ Thu Hằng - Chuyên gia tâm lí học,
giảng viên môn Tâm lý học Báo chí - Học viện Báo chí và Tuyên truyền.
Tiến sĩ Đỗ Thu Hằng - Chuyên gia tâm lý, giảng viên tâm lý học
*
Theo TS, bài văn này có những ảnh hưởng tâm lý như thế nào đối với các
em học sinh đồng trang lứa với Hiếu trong cách nhìn nhận đồng tiền?
-
Bài văn này có tác động đến các em học sinh tích cực nhiều hơn là tiêu
cực. Các em hiểu được thực tế cuộc sống, giá trị lao động, học cách yêu
thương trong một xã hội thị trường, cũng học cách trân trọng những đóng
góp tiền bạc của mọi người dành cho người khác.
Nó
giúp cho các em có một cái nhìn thực tế hơn, nhân văn hơn với chuyện
đồng tiền và tình cảm. Những bạn học sinh nhìn thấy mình trong câu
chuyện của Hiếu sẽ khẳng định một cách chắc chắn hơn về sự đúng đắn
trong suy nghĩ, tình cảm của mình. Có những em nhà có điều kiện tiêu
dùng không cân nhắc, nhiều bạn cha mẹ người thân chắt chiu cho con học
hành mà con cái vẫn phí phạm và vô ơn. Nếu đọc được bài văn này, chắc
chắn sẽ khiến các em học sinh đó suy nghĩ và thay đổi.
|
Đoạn trích “Bức thư gửi mẹ” của Hiếu:
“Con
đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố
mẹ phải hằng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho
từng ca lọc máu cho mẹ tại Bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm
đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe
không cho phép...
Hôm
trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý
viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường
đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn
thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã
ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ: con cũng ghét
tiền.
Con
sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ.
Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm
đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối
tuần, những cô bác ở Hội Chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình
mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật
chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ... Nhờ họ mà
con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn”.
|
*
Có một số bạn sinh viên cho rằng, cách suy nghĩ của Hiếu về đồng tiền
có phần hơi tiêu cực. TS đánh giá thế nào về nhận định này?
-
Bạn Hiếu phải trải qua một vật lộn với đồng tiền để giành giật cuộc
sống từng ngày, từng giờ của mẹ bạn ấy. Sức nặng này là quá lớn, nên bạn
ấy nghĩ vậy cũng là điều dễ hiểu. Nhưng chỉ cần đọc những lời tri ân
những người thân hay những người chưa quen biết đã gửi tiền hỗ trợ gia
đình bạn ấy, là có thể thấy được ngay rằng: đồng tiền cũng là phương
tiện để con người sống, chia sẻ, yêu thương. Có yêu thương, có sẻ chia,
đồng tiền mới có một giá trị mới và những người sử dụng đồng tiền ấy
cũng sẽ mang một giá trị khác.
* Theo TS, tâm lý ỷ lại và phụ thuộc vào đồng tiền của những người trẻ, đặc biệt là các học sinh, sinh viên có trầm trọng?
-
Nó không trầm trọng nhưng nó cũng là một vấn đề xã hội cần quan tâm.
Bằng việc lạm dụng tiền bạc, điển hình như việc chạy chọt thi cử, sinh
viên đã làm tha hóa môi trường đào tạo, tha hóa chính bản thân mình và
làm mất các cơ hội cạnh tranh làm mạnh, mất đi sức trẻ, sức sáng tạo của
chính mình. Các bạn trẻ cần phải có cái nhìn đúng đắn hơn về cách thức
sử dụng tiền bạc vào những mục đích chính đáng, để đồng tiền không trở
nên vô nghĩa.
* Xin cảm ơn TS!
|
* Nguyễn Trần Trung, sinh viên khoa Quản trị doanh nghiệp - Học viện Tài Chính:
Là một sinh viên tài chính, tôi được học ở trường những lý thuyết,
những vấn đề về đồng tiền rất nhiều. Tuy nhiên, qua bài văn của Hiếu,
tôi nhận thấy rằng có lẽ mình cũng phải học cách sử dụng đồng tiền ấy
sao cho ý nghĩa không chỉ cho bản thân mà còn cho xã hội. Ở vào địa vị
của Hiếu lúc này, những suy nghĩ nỗi lòng của Hiếu chủ yếu xuất phát từ
yếu tố cảm xúc cá nhân nhiều hơn.
* Nguyễn Ngọc Thu Trang, sinh viên chuyên ngành Quản lý kinh tế - Đại học Kinh tế Quốc dân: Tôi
từng đi làm thêm rất nhiều vừa để có tiền chi tiêu, vừa có thêm kinh
nghiệm sống. Theo tôi, hãy học cách điều khiển đồng tiền chứ đừng đề
đồng tiền điều khiển mình. Tôi mong Hiếu sẽ tiếp tục đi học. Học tập
chính là cách để em tiếp tục nuôi hi vọng cho gia đình mình, tạo cho em
những cơ hội về sau. Em cũng nên chăm lo cho sức khỏe bản thân, không
nên nhịn ăn, để có sức mà tiếp tục học tập và giúp đỡ gia đình.
* Quản Minh Anh, học sinh lớp 10A2 - THPT Chu Văn An: Hiếu
là một học sinh giỏi và những suy nghĩ như vậy ở độ tuổi của bạn là rất
chín chắn. Em đồng tình với việc Hiếu xin mẹ đi làm để có thể giúp bố
mẹ trang trải chi phí trong gia đình. Đối với bản thân em, hiện tại em
cũng chưa phải tự chi trả khoản nào trong cuộc sống, tất cả đều do bố mẹ
chu cấp. Em cho rằng, giá trị của đồng tiền phụ thuộc vào cách sử dụng
của chủ nhân đồng tiền đó. Nó sẽ là đồng tiền xấu, đồng tiền bẩn khi nó
phục vụ cho những mục đích không tốt đẹp và ngược lại, nó sẽ là những
đồng tiền tốt, những đồng tiền ý nghĩa khi con người ta dùng chúng cho
những việc tử tế, ý nghĩa.
|
Kim Anh - Tiến Dũng (thực hiện
|