|
Kỳ lạ kiệu rước 'bay' và cổ vật 'không thể bị mất trộm'
Người
làng Xuân Đỗ (phường Cự Khối, quận Long Biên, Hà Nội) từ nhiều năm nay
vẫn truyền tai nhau những câu chuyện lạ lùng về ngôi đình làng “nổi
tiếng thiêng nhất vùng”. Nhiều vụ trộm đã xảy ra tại đây nhưng kỳ lạ
thay, cứ vài bữa sau khi mất thì đồ bị trộm thế nào cũng được những đối
tượng hành nghề “hai ngón” trả lại vì sợ hãi.
>> Lại xôn xao chuyện yểm long mạch ở giếng chợ Bà Cô
Lạ lùng “kiệu bay”
Sử làng còn chép, cách đây đã 2.000 năm, thưở xưa làng Xuân Đỗ có sáu
giáp nhỏ heo hắt nằm dọc bờ sông Hồng. Năm ấy có vị tướng giỏi của Hai
Bà Trưng là Đào Khỏa Ba Sơn (SN 27 sau công nguyên) chỉ huy 500 binh sĩ
trên đường tiến đánh thành Luy Lâu (tỉnh Hà Bắc cũ nay là tỉnh Bắc Ninh)
đã dừng chân nghỉ lại bên miếu thờ công chúa con gái Lạc Long Quân) Đêm
đó, điềm lạ đã đến khi công chúa hiển linh báo mộng với vị tướng rằng:
“Nếu đánh thắng quân giặc thì sẽ cùng cho về trời”. Sớm ngày hôm sau, vị
tướng tài xuất quân đầy khí thế và chẳng mấy chốc thành giặc đã “tan
tành xác pháo”.
Nhớ lời báo mộng của công chúa đêm hôm trước, vị tướng lệnh lui quân về bên miếu báo tin vui cho dân làng và mở tiệc
khao quân tại một cánh đồng. Liền đêm hôm đó, trước sự chứng kiến của
mọi người, vị tướng từ từ biến thành đám mây màu hồng thác lên trời. Từ
đó cánh đồng xưa có tên gọi là “vườn hồng”, còn nhớ ơn công lao vị tướng
tài đã có công diệt giặc, dân làng đã xây đình Xuân Đỗ, tôn ngài làm
Thành hoàng làng.
Hàng ngàn năm, ngôi đình thờ vị tướng năm nào vẫn sừng sững dù đã trải
qua bao thăng trầm biến cố. Ghé chân quán ven đường trước cửa đình,
người phụ nữ bán quán không chút ngần ngại khẳng định chắc chắn: "Đã 50
tuổi đời, cũng đi nhiều nơi nhưng tôi không thấy đâu có ngôi đình thiêng
như làng tôi". Trước tiên, chị chứng minh sự linh thiêng của đình bằng
dẫn chứng “kiệu bay” trong hội làng mùng 9-10/2 âm lịch hằng năm.
Theo sự mô tả của người phụ nữ này, chiếc kiệu bát cống nặng cả ngàn
cân, thế mà chỉ cần "ngài" nhập vào thì sẽ nhẹ chẳng khác như kiệu giấy,
bốn thanh niên lúc đó chân tay cứ dẻo như kẹo, “múa may xoay tít như
ngựa phi trên đường làng”. “Khối lần cả người cả kiệu xoay xuống ao
đình; thế nhưng dù trời lạnh cắt da cắt thịt, nước ngập tới cổ mà bỗng
chốc cả người cả kiệu lại nhảy phốc từ dưới ao qua bức tường bao cao cả
hai mét lên đường mà không ai hề hấn gì, cũng không đồ cúng lễ nào rơi
vãi”, chị cho biết.
 |
| Ngôi đình “không thể bị mất trộm”. |
Người dân trong làng cho biết, sợ nhất là ai trong đoàn lễ vô tình hoặc
cố ý báng bổ sẽ cũng đều bị “thánh vật”, bị "ngài hành” làm chiếc kiệu
bỗng nặng cả ngàn cân, trĩu người không lê chân được trong khi người bên
cạnh thì vẫn… chạy như bay.
Kiểm chứng câu chuyện, chúng tôi tìm gặp ông Nguyễn Khắc Chứ (60 tuổi,
Trưởng tiểu ban quản lý di tích đình) thì cũng được khẳng định “đó là
câu chuyện thật”. Ông Chứ cho biết, từ xưa tục làng đã vậy, mỗi năm một
lần trước ngày hội 10 ngày, làng sẽ lựa chọn những thanh niên ưu tú để
tham gia rước kiệu "ngài". Trong thời gian này, tất cả những người rước
kiệu đều không được ăn tỏi, hành, đồ ăn mặn và tuyệt nhiên kiêng kị
chuyện "tình cảm".
Ngôi đình “bất khả xâm phạm”
Thế nhưng những câu chuyện đặc sắc nhất về ngôi đình, theo ông Chứ phải
là chuyện những món đồ tại đây không thể bị mất, dù tương đối quý hiếm
và đình cũng không canh phòng cẩn mật.
Thời xưa, đình làng có đôi quạt ngà một không ai rất quý giá, được xem
là “bảo vật” của cả làng nhưng không may một lần đạo chích viếng thăm đã
cuỗm đi khiến cả dân làng tiếc ngẩn ngơ. Bẵng đi một thời gian, tự dưng
người từ một ngôi chùa cách làng 5-6 cây số bắn tin về báo đến nhận lại
đôi quạt ngà của đình làng đang thất lạc ở đó. Tin lạ loang nhanh cả
làng, các cụ bô lão liền tất tưởi tới xem thì được sư thầy ở chùa đó cho
biết có người tự dưng mang đôi quạt ngà đến để ở chùa nhờ trả hộ.
Rồi vào những năm 1970, trong một lần tu sửa đình có một kẻ gian tự mang
nộp chiếc đỉnh đồng mà hắn đã ăn trộm trước đó. Ông Chứ cười khà: "Tôi
đoán chắc do kẻ gian đã lấy trộm nhưng rồi rốt cuộc cũng gặp không ít
những chuyện chẳng lành nên sợ quá mà đem trả lại thôi. Thành làng tôi
“thiêng” lắm, không để kẻ gian toại ý đâu".
Rồi lần mất trộm gần đây nhất cách đây 3 năm, ông Chứ vẫn nhớ buổi sáng
hôm đó khi cụ từ trông đình mở cửa đền thờ thì phát hiện toàn bộ đồ đồng
gồm đỉnh đồng, chuông, khánh... “không cánh mà bay”. Tin động trời ấy
chẳng chốc loang khắp cả làng xóm, ai cũng hoang mang nhưng rồi lại một
lần nữa chuyện đồ đạc bị mất “tự nhiên quay lại” lại xảy ra: Gần một năm
sau cụ từ bỗng phát hiện một bao tải lạ được đặt ngay ngắn ở sân đình.
Gọi các cụ trong làng đến xem thì quả thực toàn bộ đồ lễ đã mất nay được
trả lại đầy đủ trước sự vui mừng khôn tả của cả làng. Ông Chứ tự hào:
“Trong đình cũng còn rất nhiều vật dụng quý giá, thậm chí có cả dát vàng
nhưng mảy may chẳng kẻ trộm nào đủ gan để lấy đi”.
Theo dân làng, "ngài hiển linh” còn… xua đuổi được quân thù. Những năm
giặc Pháp xâm lược, một ngày cuối năm 1946 một nhóm giặc Pháp kéo đến
chiếm đóng trong đình bất chấp sự phản đối của dân làng. Đêm hôm đó,
trong đình không biết đã xảy ra điều lạ gì người trong làng chỉ thấy đám
lính cứ nhộn nhạo, kẻ thì la hét, người ngã méo xẹo mồm miệng, đến sáng
hôm sau ra thì đã thấy chúng cuốn xéo đi hết không còn một tên. Thấy
vậy, người trong làng khấp khởi mừng đồn đại ““ngài” đã hiển linh đuổi
lũ giặc bảo vệ dân làng”.
Nói về sự lạ của đình làng, ông Chứ cũng không thể nhớ hết có bao nhiêu
chuyện nữa. Mới đây, chẳng hiểu sao có cháu bé người làng khác đến chơi,
xuống ao trước đình nghịch ngợm rồi không hiểu sao thằng bé khốn khổ cứ
nổi bồng bềnh ở giữa ao không tài nào bơi được vào bờ. Hoảng quá, người
nhà cháu bé đến phải vào đình làm lễ vái van xin thì đứa bé mới bơi vào
bờ được. Còn có những chuyện cách đây ít năm, có người trong làng trèo
cây doi trong đình hái quả không may làm gãy cành, thế là người cứ dính
tịt trên cây không thể xuống được, người nhà lại phải vào đình vái xin
"ngài" tha cho.
Kể là vậy, nhưng ông Chứ cười xòa cho biết thêm: “Thánh thiêng” là vậy
nhưng từ trước đến nay cũng không hành ai đến mức thập tử nhất sinh bao
giờ, biết mà vào xin khấn tội thì ngài ắt sẽ xá cho".
Điều lạ là dù những câu chuyện nhuốm màu tâm linh ly kỳ đến mấy thì từ
hàng trăm năm nay, không ai bảo ai người làng Xuân Đỗ cứ truyền từ đời
này sang đời khác. Dân làng Xuân Đỗ vẫn tin đó là chuyện có thực, người
ta cho rằng những câu chuyện đó trước tiên để thể hiện lòng tôn kính với
thành hoàng, sau nữ để cảm hóa, giáo dục con cháu phải biết thờ tụng
tôn kính những bậc cha ông ngày xưa đã dựng làng giữ nước để con cháu có
những miền quê bình yên, trù phú như ngày nay.
Theo Báo Đất Việt
|