|
Gặp cậu bé 11 tuổi lập 2 kỷ lục Việt Nam
Ước mơ thành… mật mã viên
Sau khi được trao kỷ lục dịch giả nhỏ tuổi nhất khi 7 tuổi, Đỗ Nhật
Nam (SN 2001) lại vừa lập kỷ lục là người viết tự truyện nhỏ nhất Việt
Nam cho cuốn sách “Tớ đã học tiếng Anh như thế nào?”. Những tưởng việc
học và công việc hiệu quả, cậu bé này sẽ "không có thời gian để thở”
nhưng thật bất ngờ vì thời gian biểu một ngày của Nam lại rất nhẹ nhàng.

Đỗ Nhật Nam cùng bố mẹ trong ngày lập thêm kỷ lục người viết tự truyện nhỏ tuổi nhất Việt Nam.
Ngoài việc học ở trường, mỗi ngày Nam đều ưu tiên hai việc là trò
chuyện cùng bố mẹ và chơi thể thao. Cậu chơi thể thao cả sáng lần chiều,
thích nhất là môn cầu lông. Buổi tối, Nam kết thúc việc học trước lúc 9
giờ và sau đó có khoảng 1 giờ đồng hồ trò chuyện cùng bố mẹ trước khi
đi ngủ.
Cũng như bao đứa trẻ khác, ước mơ của Nam thay đổi xoành xoạch. Năm 6
tuổi, cậu mong muốn làm... Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ để giải quyết
các vấn đề lớn của thế giới thì năm 9 tuổi, Nam lại muốn trở thành nhà
sinh vật học. Hiện tại, Nam tiết lộ: “Em muốn trở thành mật mã viên”.
11 tuổi với những thành tích “khủng” nhưng người đối diện luôn cảm
nhận được trong vẻ tự tin của Nam là sự khiêm nhường đến lạ. Bây giờ, em
đi đến đâu cũng có rất nhiều người xin chữ ký nhưng Nam không cho rằng
vì mình nổi tiếng mà hy vọng là do mọi người thật sự yêu quý mình. “Ai
trong mỗi chúng ta cũng có một sự nổi tiếng nào đó. Sự nổi tiếng mà em
hướng tới là con đường học thuật", Nam nhấn mạnh.
Khi có người hỏi, Nam thích làm gà rừng hay gà nhà, Nam trả lời mình
thích làm gà rừng với lý lẽ: “Làm gà nhà có thể được rất nhiều thức ăn
ngon nhưng phải sống trong cảnh tù túng, mất tự do. Còn gà rừng có thể
vất vả hơn để kiếm sống nhưng lại được tự do để phát huy tối đa sáng
tạo, ý tưởng của mình".
Bố dạy con 3T
Anh Đỗ Xuân Thảo, bố Nhật Nam chia sẻ, với vai trò làm bố, anh dạy
con trai 3 chữ T gồm tự lập, tự tin và tự trọng. Những việc chăm sóc bản
thân, các sinh hoạt hàng ngày, bố mẹ không làm thay mà để con tự làm
nên dần dần thành sự tự giác, không bao giờ phải nhắc nhở. Có chăng chỉ
phải nhắc khi con say đọc sách hay say học quên giờ giấc.

Bố mẹ luôn là hai khán giả cho Nam rất nhiều lời góp ý rất bổ ích.
Để Nam tự tin hơn trước những buổi thuyết trình, ở nhà bố mẹ thường
vào vai… khán giả để góp ý, chỉnh sửa. Nam đánh giá, hai “khán giả tại
gia” của mình rất trung tính, không quá khắt khe nhưng cũng không xuề
xòa. Tuy nhiên, nhiều khi cả hai bên cũng diễn ra những cuộc tranh luận
khá cam go nhưng rất bổ ích.
“Lúc này tiếng Anh của Nam đã vượt bố mẹ, mình không dạy Ngoại ngữ
cho cháu được nữa nhưng cho con thấy rằng, bố mẹ dạy lối sống. Để làm
được điều đó, không cách nào hiệu quả hơn là bố mẹ phải làm gương”, anh
Đỗ Xuân Thảo nhấn mạnh.
Tự hào vì con sống tình cảm
Với chị Phan Thị Hồ Điệp, mẹ của bé Đỗ Nhật Nam, niềm vui chị được
cảm nhận hàng ngày là thấy được tình cảm của con dành cho mình và cho
mọi người xung quanh.
Năm Nam hơn 2 tuổi, khi còn ở bên Nhật, có lần chị hỏi con cái rốn
để làm gì, cháu bì bõm trả lời: “Cái rốn để nhắc con sinh ra trong bụng
mẹ, là sợi dây kết nối tình cảm mẹ và con”.
Chị Điệp kể rằng, vào ngày đông, ngày nào cũng vậy, mỗi khi Nam
tắm xong, đến lượt chị vào nhà tắm thì luôn nhìn thấy trên chiếc gương
bị mờ vì hơi nước nóng hiện ra dòng chữ: “Con yêu mẹ!” cùng hình trái
tim, cái hôn chụt chụt ngộ nghĩnh của con làm chị xúc động vô cùng.
Ngoài ra, Nam sống rất tình cảm với ông bà, người thân, bạn bè. Em
biết tự lòng chia sẻ với những người kém may mắn. “Những tình cảm đó là
điều tôi tự hào về con hơn bất cứ thành tích nào của cháu”, người mẹ bày
tỏ hạnh phúc lớn nhất của mình về cậu con trai "kỷ lục gia".
Hoài Nam- Báo Dân trí
|