Thứ ba, một khi bắt học sinh học cả chục môn rồi đến cuối năm chọn hú
họa 6 môn cho thi thì chỉ có những người thật sự có tài - thiên bẩm,
mới học nổi.
Ước mơ phổ cập giáo dục sẽ trở thành món hàng xa xỉ một khi chúng ta
bắt 1 đứa trẻ thích học toán suốt ngày phải học thuộc lòng môn sử, môn
địa... Tại sao không học theo các nước tiên tiến khi họ chỉ cho học sinh
THPT học 4- 6 môn học có định hướng theo đam mê, sở thích, nhu cầu của
nghề nghiệp tương lai, chứ không phải nhồi nhét cả hơn chục môn học như ở
ta?
Thứ tư, nếu chất lượng giáo dục không bị ảnh hưởng hoặc chỉ bị ảnh
hưởng rất ít do bỏ thi tốt nghiệp THPT thì tại sao lại không? Đó là chưa
nói rằng cái sự bỏ sẽ đem lại rất nhiều lợi ích về tâm lý, sức khỏe,
tài chính cho nhiều thế hệ, cho hàng triệu gia đình.
Thứ năm, sự kiện Đồi Ngô chỉ là một trong vô vàn ví dụ của cái chuyện
"bị lộ" và "chưa bị lộ", chứ thật ra chừng nào ngành giáo dục còn chạy
theo căn bệnh thành tích; chừng nào việc thi cử chỉ nhằm tạo ra kết
quả...đẹp; và chừng nào mà mỗi mùa thi vẫn là "cơ hội vàng" để dạy thêm,
"hỗ trợ thêm" trong các mùa thi, thì chừng đó, tiêu cực vẫn diễn ra và
bài ca đỗ tốt nghiệp 100% vẫn sẽ tiếp diễn.
Đầu vào thật chặt, đầu ra thật ...rộng?
Trong khi thi tốt nghiệp THPT tạo nên áp lực ghê gớm đến như thế -
khiến cho cả nước mất ăn, mất ngủ hàng tháng trời thì đầu ra - bàn giao sản phẩm giáo dục cho xã hội,
thì lại bị coi nhẹ một cách khó hiểu. Chương trình đào tạo theo tín chỉ
hiện nay (áp dụng năm đầu tiên) rất bất cập (sẽ dành bàn trong dịp
khác), đã đẻ ra 1 trong những cái dở nhất là chấm khóa luận tốt nghiệp
cho sinh viên có trình độ khá giỏi.
Nên lưu ý rằng, chỉ những sinh viên có điểm học trung bình suốt 7
học kỳ là 7,5 điểm trở lên (tùy theo trường), mới được làm khóa luận tốt
nghiệp. Số sinh viên này chiếm khoảng 30-50% tổng số sinh viên.
|
Chừng nào ngành giáo dục còn chạy theo căn bệnh thành
tích; chừng nào việc thi cử chỉ nhằm tạo ra kết quả... đẹp; và chừng nào
mà mỗi mùa thi vẫn là "cơ hội vàng" để dạy thêm, "hỗ trợ thêm" trong
các mùa thi, thì chừng đó, tiêu cực vẫn diễn ra và bài ca đỗ tốt nghiệp
100% vẫn sẽ tiếp diễn.
|
Không biết do đâu (chắc là để tiết kiệm kinh phí, tăng thu) mà ngành
giáo dục cắt giảm số tiết của giảng viên hướng dẫn cũng như bỏ luôn cả
Hội đồng bảo vệ khóa luận tốt nghiệp như mọi năm. Chỉ giao việc định
đoạt cả một công trình nghiên cứu cho 2 cán bộ chấm? Điều vô lý này đã
đẩy chất lượng giáo dục đại học đến chỗ trớ trêu.
Việc chấm thi chứ không tổ chức bảo vệ đã tầm thường hóa công việc
nghiên cứu đầu tiên của sinh viên. Nó không còn là một công trình theo
đúng nghĩa của từ này mà chỉ là một bài thi chẳng cần... giám thị!
Thử hình dung nếu học kém, thi tốt nghiệp còn có 2 cán bộ coi thi,
rọc phách, 2 cán bộ chấm; đằng này, chỉ 2 giáo viên biết rõ đó là ai,
tha hồ "bắt tay" nhau để cho điểm (tất nhiên không phải giảng viên nào
cũng vậy). Mối quan hệ thầy trò, thiên vị là điều chắc chắn sẽ xảy ra.
Trong thực tế, đã có 1 câu chuyện sau: Một sinh viên sau khi tốt
nghiệp xong đã nói thẳng ra rằng suốt 3 tháng làm khóa luận tốt nghiệp,
anh ta không làm mà thuê người viết hộ, đến kỳ hạn về nộp cho thầy, thầy
chẳng biết đó là đâu? 3 tháng rảnh rang đó anh ta tha hồ kiếm tiền, học
cách tiếp cận thị trường bằng đủ kiểu...
Cách học- thi này thực chất đã và đang giết dần giết mòn các ngành
khoa học cơ bản. Nếu khoa học cơ bản mà không nghiên cứu thì đào tạo để
làm gì? Nếu nghiên cứu mà coi đó như là trò chơi thì cái gọi là khoa học
sẽ đi về đâu?...
Đề tài về giáo dục luôn là cả 1 câu chuyện có rất nhiều chương hồi
chua chát. Điều đau lòng của rất nhiều thầy, cô giáo là mọi sự góp ý của
dư luận đã được cơ quan chủ quản tiếp nhận theo cung cách nghe và...
không giải quyết. Đến nhiệm kỳ sau lại có người nghe tiếp rồi... để đó.
Không thể thay đổi sự tụt hậu của đất nước nếu giáo dục trì trệ và
chất lượng yếu kém như hiện nay. "Một trăm phần trăm" là bài ca buồn của
cả đầu vào (tốt nghiệp THPT) và đầu ra (tốt nghiệp ĐH). Bộ GD-ĐT nghĩ
sao khi đang "thành tích hóa" kỳ thi tốt nghiệp THPT và "tầm thường hóa"
kỳ thi tốt nghiệp đại học?