Hướng về những con số dối gian
Tuy nhiên, nhìn ở góc độ đạo đức, nhà trường đang đánh mất dần niềm
tin ở nhân dân. Thực tế cho thấy rằng, giáo dục đã có những lỗ hổng lớn
không chỉ trong kiến thức mà cả trong đạo đức. Điều này, không chỉ những
người tâm huyết trong ngành đang rất lo lắng và trăn trở suy nghĩ.
Năm 2006, khi Bộ GD - ĐT phát động phong trào "Hai không" từ sự kiện
tố giác tiêu cực trong thi cử của thầy giáo Đỗ Việt Khoa, chưa bao giờ
chống tiêu cực trong thi cử mạnh mẽ như năm 2007.
Thế nhưng, khi hiện trạng chất lượng đỗ tốt nghiệp của cả nước thể
hiện qua tỉ lệ năm 2007 chỉ đạt 66,72%, thì ngay sau đó, và tiếp theo
đến tận năm này, tỉ lệ đỗ tốt nghiệp THPT hàng năm cao ngất ngưỡng tới
... 98,97%.
Người ta phải đặt ra câu hỏi, điều gì đã diễn ra trong kỳ thi này?
Khi dư luận xã hội còn xôn xao về vụ Đồi Ngô, một câu hỏi lớn hơn nữa
đặt ra cho mỗi nhà trường, thầy cô và những nhà quản lý, là giáo dục
nước nhà đang hướng về điều gì? Tôi xin phép trả lời rằng, nền giáo dục
của chúng ta đang hướng về những con số dối gian.
Có lẽ hơi nặng lời một chút nếu tôi nói rằng chỉ những người không
còn biết xấu hổ mới vui sướng khi nhìn thấy tỷ lệ đỗ tốt nghiệp năm nay.
Đó là sự kỳ lạ trong giáo dục của nước ta hiện nay. Điều kỳ lạ này tạo
nên nghịch lý của cảm xúc, khi thấy đỗ cao mà chẳng ai dám vui mừng (vì
còn biết xấu hổ).
Lạ lùng về những con số trống rỗng nhưng đầy sức mạnh có thể giết
chết sự trung thực, sự tự trọng của nhiều con người trẻ tuổi, thế hệ
quyết định mọi sự tồn vong của đất nước sau này. Nghĩ về câu "hiền tài
là nguyên khí của quốc gia" của cha ông xưa mà hổ thẹn.
 |
| Ảnh minh họa |
Dạy người nhưng quên mất...con người
Nhìn vào những con số của các trường, các địa phương năm nào còn thấp
lè tè, có trường không đỗ nổi ... 1 học sinh thì năm nay đơn vị nào
cũng trên 90%. "Niềm tự hào" này cứ gieo rắc vào đầu chúng ta những hoài
nghi, biết đâu vài năm tới sẽ nảy ra một vài hay vài chục "Đồi Ngô"
nữa? Ăn nói sao với tổ tiên của chúng ta khi "đầu ra" của nhà trường
toàn là "Đồi Ngô" chứ tìm không thấy hiền tài.
Điều đáng buồn nhất của ngành giáo dục, là ngành dạy người nhưng lại
đã thả nổi, đã quên mất... con người trong quá trình tổ chức giáo dục.
Đã quên những giá trị đạo đức làm nên phẩm cách người
Người ta đã bỏ qua câu hỏi các em có được những phẩm chất gì khi rời
mái trường phổ thông? Các em sẽ đứng ở vị trí nào trong xã hội này khi
kiến thức phổ thông thì hổng một cách "hệ thống", và lối sống thì nhanh
chóng nhập vào lề thói gian dối, dối trá đang hủy hoại không thương tiếc
những giá trị đạo lý văn hóa xã hội.
Trí không có, đức cũng không. Vậy, những "người chủ" này làm gì để xây dựng và bảo vệ đất nước?
Năng lực lãnh đạo của các vị quan chức Sở GD- ĐT Bắc Giang chẳng biết
thế nào nhưng khả năng đơn giản hóa vấn đề thì cực kỳ... tài giỏi. Vụ
Đồi Ngô to như con voi thì "vi mô hóa" thành con kiến, củ khoai. Cả một
hội đồng coi thi gian lận có tổ chức rõ ràng, từ khâu giải đề, đưa phao
thi, thu dọn chứng cứ sạch sẽ...
Vậy mà thanh tra Sở GD- ĐT Bắc Giang kết luận người thực hiện tiêu
cực ... chỉ vì động cơ cá nhân (!?). Tội nghiệp cho học sinh tố giác
tiêu cực vừa rồi. Khi tuổi đời của em còn quá nhỏ phải đối mặt với những
thủ đoạn, những trò gian lận những người lớn "xấu xí".
Tội nghiệp cả những người thầy, cô "bị trảm" bởi họ thực chất phải làm theo sự chỉ đạo của ai đó, mà lại không có "ô" để che.
Là thầy cô giáo ai cũng buồn khi nhìn thấy những giọt nước mắt rơi do
thi không đỗ của học trò mình, không những vậy, chính họ mới là người
đau đớn nhất và trách nhiệm nặng nề nhất khi đường đời của học trò quá
chông chênh, không biết các em sẽ đi đâu, về đâu.
|
Điều đáng buồn nhất của ngành giáo dục, là ngành dạy
người nhưng lại đã thả nổi, đã quên mất... con người trong quá trình tổ
chức giáo dục. Đã quên những giá trị đạo đức làm nên phẩm cách người.
|
Thầy cô nào là người đủ bản lĩnh đối diện với ánh mắt của những học
trò đó? Chắc hẳn họ cũng biết nhục khi nhìn thấy con số đỗ tốt nghiệp
cao ngất ngưởng nhưng ...dối trá.
Bi kịch thật sự đối những thầy, cô bị "buộc phải" cho học sinh lên
lớp bởi "ý kiến chỉ đạo của cấp trên", liệu họ có trốn tránh được "nhiệm
vụ sếp giao" trong một hội đồng coi thi tiêu cực có tổ chức hay không?
Trong số những người bị buộc thôi việc ở Đồi Ngô, liệu họ có dễ tìm
được công việc ở một ngôi trường khác hay không khi cả thế giới internet
đều biết về lỗi lầm của họ? Đúng là bi kịch cho cái nghề được mệnh danh
là "cao quý nhất trong những nghề cao quý".
Lỗi thật sự của ai gây ra đây? Vụ "Đồi Ngô" là một hài kịch mà người
xem không thể cười, dù "diễn xuất" của "diễn viên" được đánh giá là xuất
sắc. Không thể cười, vì những vai diễn trong đó hẳn đã phải khóc khi
nghe quyết định xử lý của ngành.
Theo đạo lý từ xa xưa, cái thiện sẽ thắng cái ác. "Khán giả cả nước"
đang chờ xem ở Đồi Ngô (Bắc Giang) và những người có trách nhiệm với
giáo dục nước nhà có "đạo lý" nào khác nữa chăng?
Trách nhiệm thuộc về ai, khi nền giáo dục nước nhà xảy ra những nông
nỗi này? Trách nhiệm thuộc về tất cả đội ngũ nhà giáo, trong đó có cả
người viết bài này- một nhà giáo, nhưng chịu trách nhiệm đứng đầu, phải
là những người làm công tác quản lý giáo dục các cấp.
Nhưng chắc chắn rằng, khi nào còn những can thiệp của các lãnh đạo
tỉnh tham vọng về tỷ lệ tốt nghiệp, về thành tích giáo dục một cách dối
trá, thì người lãnh đạo giáo dục các tỉnh sẽ khó tìm thấy giải pháp.
Trần Thanh Nhựt-tuanvietnam.net