Nếu chọn nghề là việc đơn phương của người học thì rèn nghề lại là
chuyện của cả 2 phía: Người dạy và người học. Bốn năm học trong trường
SP mà sinh viên SP không chữa được tật nói ngọng thì sự rèn nghề coi như
bằng... không. Bằng không, không phải chỉ về phía người học mà còn cả
về phía người thầy.
Người viết tình cờ dự 1 bữa liên hoan gia đình, mâm cơm có gần chục
người trong đó có 4 cô giáo. Cô giáo trẻ nhất xếp bát và đặt trên miệng
mỗi bát 1 đôi đũa. Khi góp ý không đặt đũa trên miệng bát mọi người đếu
hết sức ngạc nhiên. Chỉ đến khi giải thích rằng đũa xếp trên miệng bát
là để ở mâm cơm cúng người đã khuất, mọi người mới "à hóa ra là thế".
Bắt đầu ăn, 1 cô cầm đôi đũa... khua vào bát canh 1 cái rồi mới gắp
thức ăn. Nhìn động tác "rửa đũa" ấy, mà thấy ... ngượng. Mọi người đều
im lặng không ai nói gì. Trong cái im lặng ấy, mỗi người theo đuổi 1 cảm
nhận riêng. Còn người viết nghĩ, nên chăng trong trường sư phạm cần có
cả 1 môn học dạy cho giáo sinh "học ăn, học nói, học gói, học mở"?
Có một thời báo chí nói nhiều đến "văn hóa ri- đô" trong ký túc xá
trường SP. Ngày nay từ "văn hóa ri- đô" được thay bằng "văn hóa nhà
trọ", "văn hóa sống thử". Có những ý kiến cho rằng đối với sinh viên,
học giỏi là tiêu chí cao nhất. Điều này có thể đúng với nhiều ngành
nhưng chưa đúng với ngành SP.
Kiến thức uyên bác về chuyên môn chỉ là điều kiện cần nhưng chưa đủ
để tạo nên một thầy giáo giỏi. Có 1 chuyện người viết đã phải trực tiếp
giải quyết.
Đang giờ lên lớp 1 cô giáo vào văn phòng khoa đặt lên bàn 1 chiếc
điện thoại di động, cô yêu cầu chuyển sang lớp khác không dạy lớp hiện
tại. Khi hỏi vì sao thì cô nói: "Sinh viên đặt chiếc điện thoại trên mũi
giày và mở chế độ quay video". Hóa ra cô mặc 1 chiếc váy... cao trên
đầu gối.
|
Sẽ là tốt cho đất nước và cũng là tốt cho các cá nhân nếu ai
đó không yêu nghề dạy học hãy tìm việc khác, đừng bấu víu vào nghề SP,
đừng reo rắc nỗi buồn của mình cho con trẻ.
|
Nếu được rèn nghề một cách nghiêm túc chắc chắn người thầy tương lai
phải biết trang phục như thế nào là phù hợp khi lên lớp. Trang phục đẹp
trong đêm dạ hội không có nghĩa là cũng đẹp trên giảng đường.
Người xưa có câu: Đi qua ruộng dưa không cúi xuống sửa giày, đứng dưới gốc cây ăn quả không đưa tay sửa mũ"
để dạy về hành vi của người quân tử. Ngày nay điều ấy đã không còn được
nhắc đến nữa, mà nếu có ai nhắc đến thì chắc sẽ được chụp cho cái mũ...
"cổ hủ".
Rèn nghề đối với người thầy không chỉ là kiến thức chuyên môn. Một
nửa sự thành công của thầy trên bục giảng là trang phục, là phong cách
truyền thụ, là chữ viết. Không biết trong các trường SP có cuộc thi vở
sạch, chữ đẹp?
Thứ ba, lỗi khi hành nghề.
Báo chí thống kê hàng ngàn tiến sĩ không viết nổi 1 cuốn sách, không
có nổi 1 bài báo khoa học. Năng lực của những tiến sĩ ấy quả thật là yếu
kém, nhưng nhờ ai mà họ thành tiến sĩ? Đó chính là nhờ các thầy.
Các thầy hướng dẫn luận án, các thầy chấm phản biện, các thầy ngồi
trong hội đồng bảo vệ luận án, các thầy cho họ thành tiến sĩ. Các thầy
có biết năng lực của nghiên cứu sinh mình hướng dẫn không? Câu trả lời
là vừa có, vừa không.
Có- là với các thầy được đào tạo nghiêm túc, có trình độ, năng lực thực sự, có lòng tự trọng của người thầy.
Không- là với những người được đào tạo bởi cơ chế xin - cho, họ đi dạy người khác bằng cái cách mà chính họ đã trải nghiệm.
Sự kiện "Đồi Ngô" Bắc Giang cho thấy lỗi chủ yếu là của thầy cô giáo,
của những người chỉ đạo. Cầm bài đưa vào phòng thi cho thí sinh chép,
đương nhiên họ không làm công không. Họ rất "dũng cảm" khi biết rằng
hành động của họ cũng chỉ mang lại cái phong bì vài trăm nghìn đồng.
Phải chăng đối với họ có bị đuổi khỏi ngành cũng chẳng có gì đáng tiếc?
Bác sĩ khi hành nghề gây lỗi có thể làm chết bệnh nhân. Thợ điện khi
hành nghề gây lỗi có thể làm thiệt mạng chính bản thân mình. Thầy giáo
khi hành nghề gây lỗi không làm chết ai cả. Nó chỉ làm cho đất nước
nghèo dần đi, xấu dần đi mà thôi. Hình thành nên đội ngũ quan tham, cung
cấp cho xã hội một lớp trẻ vô cảm, có 1 phần lỗi của người thầy.
Sẽ là tốt cho đất nước và cũng là tốt cho các cá nhân nếu ai đó không
yêu nghề dạy học hãy tìm việc khác, đừng bấu víu vào nghề SP, đừng reo
rắc nỗi buồn của mình cho con trẻ.
Còn với những ai đó vẫn tâm huyết với nghề, hy vọng rằng chúng ta sẽ
cố tìm trong cái biển buồn mênh mông ấy 1 niềm vui nho nhỏ, 1 khoảng
lặng bình yên để vui với nghề, để sống với nghề và nếu có thể, để tự
hào về nghề.
Theo tuanvietnam.net