(Minh họa: Vũ Toản)
Câu chuyện bắt đầu từ
một lần Nhà báo Trần Đăng Tuấn (nguyên là Phó Tổng giám đốc Đài Truyền
hình Việt Nam) chứng kiến học sinh trong khu nội trú dân nuôi tại một
trường ở xã vùng cao Suối Giàng, Văn Chấn, Yên Bái ăn cơm chỉ toàn canh
loãng. Thương các cháu quá, ông Tuấn cùng bạn bè góp tiền, hằng tháng
gửi lên cho các em, mong sao mỗi bữa ăn các cháu có thêm một, hai lát
thịt.
Việc làm của ông Tuấn
và bạn bè đã động lòng trắc ẩn, nhiều cá nhân, tổ chức có lòng hảo tâm
đã nhiệt tình tham gia. Để cho bữa cơm của các cháu có thịt ăn dài hơi
hơn, đồng thời chấp hành quy định của Nhà nước, nên ông Tuấn đã xin
thành lập Quỹ “Cơm có thịt”, hồ sơ được gửi lên Bộ Nội vụ và “bi kịch”
của những tấm lòng bác ái xảy ra bắt đầu từ đây.
Hồ sơ bị ngâm, những
người sáng lập Quỹ nhận được câu trả lời lạnh lùng “lãnh đạo đi công
tác”. Không chỉ một lần mà nhiều lần như thế, dẫu cho những người xót
thương các em có sốt ruột đến đâu thì người có trách nhiệm vẫn “hồn
nhiên” vứt hồ sơ vào ngăn kéo. Chẳng lẽ xin cấp phép cho lòng từ thiện
mà cũng phải “chạy” như chạy chức, chạy quyền, chạy ghế…
Xin hỏi, cơ quan công
quyền hoạt động như thế nào mà tất cả lãnh đạo đều đi công tác suốt
nhiều tháng đến nỗi không có người duyệt hồ sơ, để cho công việc liên
quan của xã hội bị ách tắc? Quản lý hoạt động từ thiện xã hội là việc
cần phải làm ngay, không thể cửa quyền vô trách nhiệm. Trong trường hợp
này, có thể thấy thói quan liêu đã ăn quá sâu trong một bộ phận cán bộ
công chức, quan liêu ngay cả với lòng nhân ái.
Đất nước nghèo, trẻ em
nhiều nơi còn quá cơ cực, câu thơ Nguyễn Duy viết năm nào vẫn còn đó như
một lời nhắc nhở: “Xứ sở thông minh sao thật lắm trẻ con thất học, lắm
ngôi trường xơ xác đến tang thương. Tuổi thơ oằn vai mồ hôi nước mắt,
tuổi thơ còng lưng xuống chiếc bơm xe đạp, tuổi thơ bay như lá ngã tư
đường… Bài Nhìn từ xa… Tổ quốc!”.
Tuổi thơ oằn vai mồ hôi
nước mắt bởi vì còn có những kẻ phá tiền bạc của đất nước này hàng
chục, hàng trăm nghìn tỉ đồng, bởi vì có những kẻ làm giàu bằng vô số
mánh khoe đục khoét tài sản quốc gia và bởi vì có nhiều trái tim “hồn
nhiên” thờ ơ với nỗi đau của biết bao thân phận con người.
Lê Chân Nhân-dantri.com.vn
Nhà báo Trần Đăng Tuấn viết thư gửi Bộ trưởng Bộ Nội vụ về “Cơm có thịt”
Mới đây, ông Trần Đăng Tuấn (nguyên Phó tổng GĐ Đài Truyền hình Việt
Nam) đã gửi thư tới Bộ trưởng Bộ Nội vụ về việc dự án từ thiện “Cơm có
thịt” hiện chưa được cấp phép để hoạt động.
Bức thư đã làm dấy lên nỗi băn khoăn: Không lẽ lòng từ thiện cũng cần cấp phép!
Chúng tôi xin đăng nguyên văn bức thư của ông Trần Đăng Tuấn:
Năm ngoái, chứng kiến
bữa ăn chỉ có cơm trắng và canh loãng của các cháu học sinh trong khu
nội trú dân nuôi tại một trường ở xã vùng cao Suối Giàng, Văn Chấn, Yên
Bái, tôi và vài người bạn rủ nhau góp tiền gửi lên hằng tháng để mua
thêm thức ăn, mong sao mỗi bữa ăn mỗi cháu có thêm một, hai miếng thịt.
Chúng tôi có viết về
chuyện đó trên các blog cá nhân của mình, khi đó không phải là kêu gọi
ủng hộ mà chỉ là những dòng tâm sự. Nhưng rồi hàng trăm người đã qua
mạng thúc giục lập ra một địa chỉ để cùng chung tay “gắp thịt” vào bát
cơm cho các bé học sinh vùng cao, và rồi chúng tôi tạm lập một tài khoản
để nhận và chuyển những đóng góp đó lên các trường thuộc các khu vực
khó khăn nhất ở Tây Bắc.
Dự án "Cơm có thịt" được nhiều cá nhân, tổ chức trong và ngoài nước ủng hộ
Sau một thời gian,
rất nhiều bạn chưa từng quen biết đã đăng ký ủng hộ thường xuyên hằng
tháng. Và chúng tôi cũng quyết tâm sẽ theo đuổi dự án “Cơm có thịt cho
học sinh vùng cao” dài hơi hơn. Do đó đã lập hồ sơ xin thành lập quỹ từ
thiện “Cơm có thịt” gửi Bộ Nội vụ vào cuối tháng 5/2012. Trong những
ngày đầu, người đại diện cho tôi và nhóm sáng lập viên được chuyên viên
của bộ hướng dẫn bổ sung vào hồ sơ. Sau đó mỗi khi liên lạc hỏi kết quả,
chuyên viên đó đều nói rằng sẽ trình khi lãnh đạo đi công tác về.
Cuối tháng 10/2012, tức
là tròn năm tháng sau khi nộp hồ sơ, sốt ruột quá, qua điện thoại tôi
đã đề nghị chuyên viên thụ lý hồ sơ giải thích tại sao hồ sơ chưa được
xem xét và không có một thông báo văn bản nào về kết quả xem xét. Theo
chuyên viên này thì chẳng có vướng mắc gì, chẳng qua lãnh đạo đi công
tác suốt nên chưa trình được. Cũng có một điều nữa là chuyên viên có vẻ
không thích cái tên quỹ “Cơm có thịt”.
Có vậy thôi mà năm
tháng trôi qua không có một hồi âm, dù chúng tôi hàng chục lần hỏi. Nghị
định 30/2012/NĐ-CP ngày 12/4/2012 ghi rõ thời gian tối đa để trả lời
chấp nhận hay không chấp nhận hồ sơ xin phép lập quỹ xã hội - từ thiện
là 45 ngày.
Tôi sẽ không nói gì về
chuyện có hay không có việc lãnh đạo vụ và bộ bận đến mức suốt năm tháng
chỉ có đi hết chuyến công tác này đến chuyến khác, đến mức chuyên viên
chẳng thể trình được hồ sơ. Chuyện đó ông bộ trưởng biết hơn tôi.
Còn về chuyện thứ hai
là cái tên quỹ “Cơm có thịt”, dù chưa nhận được đề nghị bằng văn bản nào
từ quý bộ đề nghị giải trình, tôi cũng xin giải thích: Nhóm tham gia từ
đầu của hoạt động này chủ yếu là những nhà văn, nhà báo. Họ chắc không
thiếu chữ nghĩa để đưa ra những cái tên sang trọng. Nhưng rồi chúng tôi
đã quyết định để nguyên cái tên ban đầu đó, vì hai lẽ: Một là, nó đúng
là mục tiêu, nguyện vọng mà chúng tôi muốn góp phần nhỏ bé để hiện thực
hóa nó trong cuộc sống học sinh nội trú vùng cao. Hai là: nhiều ngàn
người góp tiền cho hoạt động này đã chẳng thấy cái tên ấy có gì không
hay, không tốt.
Hiện nay không chỉ
trong nước mà sinh viên Việt Nam ở nhiều nước, bắt đầu từ Úc, cho đến
Mỹ, Phần Lan, Thụy Điển, Nhật Bản, Singapore... đang gọi nhau đến với
“Cơm có thịt”, và chưa thấy ai không hài lòng với cái tên đó. Khi cái
tên (dẫu hay, dẫu chưa hay) nhiều người ủng hộ đã biết, việc thay đổi sẽ
không tốt cho hiệu quả hoạt động.
Tôi viết thư ngỏ này
không nhằm mục đích đề nghị ông bộ trưởng đôn đốc việc cấp phép cho quỹ
“Cơm có thịt”. Bộ trưởng dẫu có đích thân làm thay nhân viên thì cũng
chỉ được một vài lần. Chúng tôi sẽ có cách làm phù hợp luật pháp để tiếp
tục giúp các em vùng cao mà không cần thành lập quỹ như nhiều, rất
nhiều người Việt Nam đang làm. Tôi viết thư này là mong bộ trưởng bỏ thời gian để xem xét hai việc.
Thứ nhất, mong bộ
trưởng cho rà soát lại có bao nhiêu hồ sơ đề nghị thành lập quỹ xã hội -
từ thiện còn đang nằm tắc đâu đó ở bộ. Nguyên do ở đâu, có phải là sự
chậm trễ quan liêu đơn thuần, hay có sự e ngại nào với việc quản lý hoạt
động thiện nguyện?
Thứ hai: trước khi làm
hồ sơ xin cấp phép thành lập quỹ, chúng tôi đã vất vả để tìm cách có
nguồn tiền ở mức 2 tỉ đồng để sau này được Bộ Nội vụ công nhận có đủ
điều kiện hoạt động. Nhưng sau khi chúng tôi nộp hồ sơ, theo quy định
mới mức tiền mà quỹ nhất định phải có từ ban đầu đã cao hơn gấp vài lần
(theo nghị định 30/2012-NĐ/CP đã nói ở trên là 5 tỉ đồng trở lên). Quy
định này tất nhiên xuất phát từ những điều hợp lý, nhưng không phải cho
mọi trường hợp.
Thành lập quỹ không
phải lúc nào cũng là người hay đơn vị nhiều tiền. Quan trọng là quỹ có
vận động được nhiều người ủng hộ không. Nếu cứ phải có nhiều tiền mới
lập được quỹ thì mới chỉ là “Lá lành đùm lá rách”. Thậm chí không phải
lá lành, mà lá rất lớn mới được quyền đùm lá rách. Nhưng chúng ta chẳng
vẫn thường hay nói tiếp nữa là: “Lá rách ít đùm lá rách nhiều” đó sao.
Đây là quy định của
Chính phủ, nhưng ta đều biết các nghị định dẫu do Thủ tướng hay Phó thủ
tướng ký đều được soạn thảo và đề xuất từ các bộ, ngành. Hi vọng ông bộ
trưởng nghiên cứu và nếu thấy điều kiện mức tiền góp để được lập quỹ từ
thiện có cái chưa hợp lý, ông hãy tham mưu, đề xuất sửa đổi cho hợp lý
hơn.
Chúc ông bộ trưởng sức khỏe.
Trân trọng!
|
Dự
án “Cơm có thịt” được khởi động từ tháng 9/2011, dự án “Cơm có thịt” đã
được lập ra để giúp trẻ em các trường mầm non vùng cao không phải triền
miên ăn những bữa cơm chỉ với muối và canh loãng. Đến nay đã có 5.841
học sinh ở 46 trường thuộc các tỉnh Yên Bái, Lai Châu, Điện Biên, Hà
Giang, Lào Cai được hỗ trợ với tổng số tiền hơn 5,4 tỉ đồng.
|
Theo Petrotimes