Ngày
27 tháng 2 hàng năm là ngày Thầy thuốc Việt Nam, Vào ngày này hàng năm
các thấy thuốc, bác sĩ được vinh danh và ngợi ca trong cả nước.
Những người có tâm, có tài luôn được vinh danh trong ngày này và ngày
27-2. Nhân ngày Thầy thuốc
Việt Nam chúng tôi xin giới thiệu về một số bài viết của nhiều tác giả
về GS Đỗ Doãn Đại, một người con ưu tú của họ Đỗ Việt Nam
Người bác sĩ già và ký ức 40 năm
|
|
11:38
|
24/12/2012
|
|
|
 |
|
PGS.BS Đỗ Doãn Đại nhớ lại những ngày cuối năm 1972
đau thương và anh hùng của bệnh viện Bạch Mai
|
(ĐCSVN)- Khu
vườn hoa Bệnh viện Bạch Mai, có tượng đài người phụ nữ - bên tay đỡ một
người ngã xuống, tay kia nắm chặt, chỉ lên trời - bên cạnh viết tên
những người đã chết trong trận bom hủy diệt đêm 22/12/1972. Ký ức những
ngày cuối năm 1972 bi hùng ấy, với nhiều người, luôn hằn sâu trong ký ức
và không thể nào quên.
Tiếp
chúng tôi trên căn gác nhỏ cũ kỹ với những đồ vật giản dị ở phố Yết
Kiêu, PGS, BS. Đỗ Doãn Đại toát lên vẻ tinh anh, hóm hỉnh và uyên thâm,
dù đã 87 tuổi. Vui vẻ kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện xa xưa lắm,
từ ngày đầu mới tham gia cách mạng - năm 1944, rành rẽ từng chi tiết,
từng sự việc như vừa mới hôm qua. Ông khiến người đối diện cảm giác cuộc
sống thật nhẹ nhàng và đầy ý nghĩa. Ông bảo, tự hào nhất là 87 tuổi đời
thì ông có 67 năm tuổi Đảng, lần đầu tiên giác ngộ cách mạng khi còn là
cậu học sinh xếp hàng mua vé tàu bị Tây đánh, bừng tỉnh và hiểu thế nào
là nô lệ…
Nhắc
đến sự kiện Bệnh viện Bạch Mai trong trận ném bom hủy diệt năm 1972,
mắt người bác sĩ già cả đời tận tâm với người bệnh chợt có khoảng tối và
giọng lắng xuống. Chúng tôi hiểu, khi 40 năm sau, những người nghe kể
lại thôi, đã phải chịu một sức ép tâm lý nặng nề về một ký ức đau
thương, thì ông, người đã trực tiếp chứng kiến, trực tiếp đào bới lấy ra
thi thể của từng nạn nhân vừa mới đó còn là đồng nghiệp, thì điều đó
thật khó khăn…
PGS,
BS Đỗ Doãn Đại kể: Là Hiệu phó trường Đại học Y khoa Hà Nội, từng là
người đầu tiên phụ mổ tim cho GS. Tôn Thất Tùng, năm 1969, ông được giao
trọng trách làm Giám đốc Bệnh viện Bạch Mai. Lúc đó, bệnh viện vừa
chuyển từ nơi sơ tán về, mất mấy năm xây dựng lại cơ sở vật chất, mở mới
các khoa, phòng, ổn định đội ngũ cán bộ… Công việc vừa tạm ổn thì giặc
Mỹ trở mặt, ném bom miền Bắc, bệnh viện lại phân làm 2 nơi, một nửa sơ
tán về Hà Tây, một nửa ở lại làm nhiệm vụ cấp cứu chiến thương phía Nam.
Những ngày cuối tháng 12 rét căm căm, cả bệnh viện căng thẳng với nhiệm
vụ vừa củng cố hầm, vừa cứu chữa bệnh nhân. Các ca mổ đều thực hiện
dưới hầm, bệnh nhân nặng đều nằm dưới hầm. Dù trời mưa là hầm lõng bõng
nước, nhưng bất cứ khi nào có báo động là bác sĩ, y tá đều phải cõng,
khiêng bệnh nhân vào sâu trong hầm rất vất vả…
Đêm
21, rạng sáng ngày 22/12, ba giờ sáng, còi báo động, tiếng B.52 gầm rú,
bom nổ và khu vực Kim Kiên, Bạch Mai đỏ rực. Cả Bệnh viện phút chốc
hoang tàn. Khu nhà 2 tầng, nơi có phòng Thường trực của lãnh đạo và
Phòng mổ cấp cứu đổ sập. Tiếp đó là khu nhà B, tầng trên là Khoa Da
liễu, tầng dưới là Viện Tai - Mũi - Họng trúng bom sập cả 2 tầng. Bom
khoan sâu đổ sập tường và các tảng bê tông chặn cửa xuống tầng hầm - nơi
các bác sĩ Khoa Da liễu đang trú ẩn. Bom rải sâu vào phía trong khu C
của Khoa Nội, hàng tấn thuốc nổ đã làm đổ sập 2 tầng nhà và cầu thang
nhà C1, khoan sâu xuống tận móng nhà, lấp kín lối xuống đường hầm. Các
khoa Dược, Sản, Ngoại, Thận nhân tạo, Nhi, Phòng hậu phẫu… đều bị phá
hủy. Ba khu nhà cao tầng kiên cố bị đổ sập, nhiều nhà khác bị hư hại;
các máy móc, trang thiết bị tan nát, văng vật, vùi lấp. Toàn bộ hệ thống
đường hầm dài, rộng hàng trăm mét vuông bị cày xới. Đau thương nhất xảy
ra ở tầng hầm khu B, vì nơi đây cửa hầm đã bị lấp kín. Nhiều y, bác sĩ
bị kẹt lại bên trong.
PGS, BS Đỗ Doãn Đại đau xót: Ở phía ngoài,
chúng tôi nghe tiếng la hét, kêu cứu của anh em phía trong mà lòng như
lửa đốt. Đào bới tới đầu ngách hầm, thấy tấm bê tông đè chết hộ lý Hoàng
Thị Thoa, 39 tuổi, mẹ của 4 đứa con nhỏ, đứa bé nhất mới lên 2. Thi thể
chị Thoa chắn ngang lối vào hầm, phía trong còn nhiều người kêu cứu.
Các bác sĩ và lực lượng cứu hộ đành nghiến răng chọn phương án cắt thi
thể chị Thoa đưa ra ngoài để lấy lối vào cứu được 30 người đang gào thét
kêu cứu và cả hấp hối phía trong. Khi bác sĩ Đại và đồng nghiệp đưa
được hộ lý Thoa ra, kéo được chị Nguyễn Thị Hợi, khoa Da Liễu trong tình
trạng dập nát. Mặc dù được cứu chữa, nhưng quá muộn, chị đã bỏ lại 5
đứa con nhỏ mồ côi...
Tiếp
đó là 17 nạn nhân dưới tầng hầm nhà B, bác sĩ Đại nhớ tên từng người:
Chị Đặng Thị Hồng Diên, kỹ thuật viên mới cưới, đang mang thai 2 tháng,
chị Đào Thị Khuyến, 24 tuổi và chị Đỗ Thị Ngọc Thạch, 2 cô phù dâu cho
đám cưới chị Diên, 3 người cùng ôm nhau chết. Chị Nguyễn Thị Kim Liên,
34 tuổi cùng đứa con gái 8 tuổi, BS. Nguyễn Thị Giỏi, vừa nhận tin chồng
hy sinh ngoài mặt trận, giờ cũng ra đi...
Tại
Khoa Nội, bom xuyên sâu xuống móng nhà. Ngay ngày đầu cứu hộ, tại hầm ở
đây đã cứu được cô sinh viên Y6 Đinh Thị Thúy. Khi được đưa ra, Thúy
còn mở mắt thều thào: thầy Đại… nhưng sau 30 phút cứu chữa, em đã trút
hơi thở cuối cùng. PGS, BS Đại nói không bao giờ quên hình ảnh người nữ
thợ điện tên Mai Thị Tuyết có chồng đang đi B, vui tính và đầy trách
nhiệm. Mỗi khi có báo động, thay vì xuống hầm thì Tuyết đi kiểm tra khắp
các cầu dao, đường điện, đảm bảo điện cho toàn bệnh viện. Trong trận
bom này, Tuyết đã nằm xuống, để lại 3 con nhỏ trên đời… Còn đây, bác sĩ
Lâm Duy Kế, mới ra trường, đã có quyết định chi viện cho Vĩnh Linh, đến
bệnh viện trú cùng anh em, cũng đã bị vùi lấp cùng đồng nghiệp đêm ấy…
Trận bom còn giết hại cả bệnh nhân Đàm Văn Miến, 29 tuổi, vừa mới bị
thương trận bom chùa Sét hôm trước đó.
Trận
bom hủy diệt kinh hoàng ấy, giặc Mỹ đã cướp đi sinh mạng 28 y, bác sỹ
của Bệnh viện Bạch Mai. Đau thương bao trùm bệnh viện, tuy vậy, công tác
cứu chữa bệnh nhân vẫn diễn ra tích cực. Là người đứng đầu bệnh viện,
lúc đó, bác sĩ Đại đã hết sức bình tĩnh, tỉnh táo chỉ đạo anh em kéo lại
đường dây điện để thắp sáng phục vụ công tác cứu chữa và khoan tìm hầm
sập, chỉ đạo cấp dưỡng đảm bảo phục vụ anh em còn sống đang làm việc;
lập tức tổ chức lại các phòng mổ, kíp trực để tiếp tục cứu chữa bệnh
nhân… Và bệnh viện đã không có một ngày ngưng hoạt động...
Sau 5
ngày đào bới, tìm kiếm nạn nhân tại bệnh viện, khi Khâm Thiên bị bom,
bác sĩ Đại đã có một quyết đoán sáng suốt: Đồng ý để đội cứu sập của
thành phố sang ứng cứu Khâm Thiên, bởi lúc đó, ông cho rằng, khả năng
không còn nạn nhân nào dưới hầm sập, và nếu còn, thì đã 5 ngày trôi qua,
trong khi Khâm Thiên đang rất cần cứu trợ…
PGS,
BS Đỗ Doãn Đại kể lại: Ngay ngày 23/12, Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã
xuống bệnh viện Bạch Mai kiểm tra tình hình và động viên cán bộ, nhân
viên của bệnh viện. Sau đó, trước nguy cơ giặc Mỹ tiếp tục đánh phá,
bệnh viện được lệnh phải chuyển về nơi sơ tán. Đồng nghiệp dưới hầm sập
chưa đưa lên hết, nạn nhân và bệnh nhân vẫn chuyển về cần cứu chữa, bác
sĩ Đại quyết định: Phải ở lại! Đây là một quyết định khó khăn. PGS,
BS Đỗ Doãn Đại nhớ lại: Mỗi chiều xuống, khi có một cán bộ rời bệnh viện
về nhà là ông mừng, mà một người ở lại ông cũng mừng. Về, nghĩa là đêm
đó thêm một đồng nghiệp của ông an toàn. Còn ở lại, nghĩa là có thêm một
người chung vai sát cánh với ông…
 |
|
Đại tướng Võ Nguyên Giáp kiểm tra tại Bệnh viện Bạch Mai sau trận bom hủy diệt ngày 22/12/1972
( BS. Đỗ Doãn Đại đứng bên phải, đội mũ trắng - ảnh tư liệu gia đình)
|
PGS,
BS Đỗ Doãn Đại bồi hồi: Sự kiện Bạch Mai làm rung chuyển cả thế giới
lúc đó. Phong trào biểu tình phản đối Mỹ, ủng hộ Việt Nam diễn ra khắp
nơi. Ngay tại bệnh viện Bạch Mai, một nữ giáo sư người Pháp đã kêu lên
bên đống hoang tàn: Tôi là bác sĩ, nhưng tôi sẽ nghỉ làm chuyên môn một
thời gian để đi tố cáo tội ác man rợ này cho cả nhân loại biết đến… Năm
1972, Thủ tướng Thụy Điển Olop Palmer đã tình nguyện xuống đường biểu
tình phản đối chiến tranh của Mỹ đối với nhân dân Việt Nam, đồng thời
vận động nhân dân Thuỵ Điển hãy cùng với chính phủ Thuỵ Điển quyên góp
tiền của để giúp đỡ nhân dân Việt Nam xây dựng lại Bệnh viện Bạch Mai.
PGS,
BS Đại khẳng định, đây chính là hành động của lương tri, của tình yêu
thương đồng loại và khát vọng hoà bình của bạn bè quốc tế đối với nhân
dân Việt Nam. Trước khi bị oanh tạc, bệnh viện Bạch Mai là trung tâm cứu
chữa bệnh lớn nhất miền Bắc (cùng với Việt - Đức), là bệnh viện có
trang thiết bị tốt, đội ngũ y, bác sĩ giỏi, có lực lượng sinh viên đông.
Vì vậy, khi bị bom Mỹ lần thứ nhất, nhiều đoàn khách quốc tế đến đã đặt
câu hỏi: Phải chăng bệnh viện đã bị bom lạc? Nhưng 4 lần bị đánh phá,
bom chồng hố bom đã chứng minh rằng, Bạch Mai là mục tiêu chính của giặc
Mỹ, nhằm làm tê liệt một cơ sở y tế cứu thương cho một khu vực rộng lớn
phía Nam, uy hiếp tinh thần của nhân dân Việt Nam và nhân dân Hà Nội.
Cũng chính vì vậy mà sự kiên cường, vươn lên của Bạch Mai đã tiếp thêm
sức mạnh cho chiến sĩ, đồng bào cả nước, đưa đến chiến thắng vĩ đại của
toàn dân tộc.
40
năm qua, ngày 22/12, không năm nào PGS, BS Đỗ Doãn Đại không nán lại ở
khu tưởng niệm sau khi cùng đồng nghiệp thắp hương. Một mình lặng lẽ,
từng gương mặt đồng nghiệp, anh em lần lượt hiện ra trước ông. Thương
các em, ra đi khi chỉ 22, 23 tuổi với hình hài không còn nguyên vẹn, bao
giờ trong ông cũng là câu hỏi: Cũng là con người, sao lại có thể dã man
đến thế?...
Bạch
Mai hôm nay đã đàng hoàng vươn lên, trở thành bệnh viện hàng đầu miền
Bắc và của cả nước, ngẫm lại, PGS, BS Đại càng tin, một phần như vậy
cũng là từ đau thương đã tạo nên sức mạnh. Ông nhớ lại, những ngày đau
thương ấy chính là những ngày cả bệnh viện toàn tâm toàn ý, trăm người
như một, đoàn kết bên nhau, chưa bao giờ có một tập thể vững vàng đến
thế tại bệnh viện này. Mặc báo động, mỗi ngày bệnh viện vẫn cứu chữa,
phẫu thuật cho hàng trăm bệnh nhân. Khu vực Bạch Mai lúc đó, thậm chí
dân thường không dám qua vì sợ bom Mỹ tiếp tục oanh tạc, nhưng anh em
vẫn làm việc, có báo động cũng không chịu xuống hầm. Vững vàng như vậy,
bởi bên cạnh họ có ông, người lãnh đạo biết ép nước mắt chảy vào trong
để làm những việc có ý nghĩa, kể cả cho việc trả thù. Đồng nghiệp ví ông
như gốc si già, rễ vươn sâu mạnh mẽ, ngẩng cao đầu trong gian khổ, vượt
qua khó khăn, chứng tỏ bản lĩnh người Việt Nam, khiến cho bạn bè quốc
tế thời điểm đó đến thăm bệnh viện vô cùng cảm phục. Nhắc đến điều này,
bác sĩ Đại nhỏ nhẹ: Đứng vững là nhờ tập thể, không có anh em trong bệnh
viện thời điểm đó, không có sự đoàn kết nhất trí trong ban lãnh đạo,
thì một cá nhân mình không thể làm được... Nghe nói vậy, nhưng đứng
trước ông, chúng tôi tin, những ngày lịch sử ấy của Bạch Mai, như có sự
sắp đặt không lý giải nổi để có ông ở đó…
Trong
lịch sử bệnh viện Bạch Mai, có lẽ không ai giữ cương vị Giám đốc lâu
như PGS, BS Đỗ Doãn Đại. Ông làm Giám đốc từ năm 1969 đến năm 1983, cả
một chặng đường dài đầy biến cố, có cả đau thương, mất mát, bám trụ và
vươn lên của Bệnh viện. Một đời theo cách mạng, hết lòng vì bệnh nhân,
lấy chữ Tâm làm đầu, cuộc sống của ông giản dị đến bất ngờ. Thừa hưởng
từ cha, những người con kế nghiệp của PGS, BS Đỗ Doãn Đại cũng để lại
cho bệnh nhân những ấn tượng vô cùng sâu sắc về sự tận tình, chu đáo, vô
điều kiện đối với người bệnh, bất kể ngày đêm, bất kể sang hèn…
Chúng
tôi đã may mắn được gặp một trong những người con của PGS. Đỗ Doãn Đại
khi đến Bệnh viện Bạch Mai những ngày kỷ niệm 40 năm Hà Nội - Điện Biên
Phủ trên không này. Trước cửa phòng làm việc của PGS.TS Đỗ Doãn Lợi, Phó
Giám đốc Bệnh viện Bạch Mai, chuyên gia tim mạch hàng đầu của Việt Nam -
là gian sảnh của toà nhà, nơi trưng bày gần 100 bức ảnh tư liệu sống
động về quá trình đấu tranh và bảo vệ bệnh viện trong hai cuộc kháng
chiến chống Pháp và chống Mỹ, trong đó có những tấm ảnh về đợt tàn phá
của B.52 Mỹ năm 1972 vào bệnh viện. Hàng ngày, PGS. TS Đỗ Doãn Lợi luôn
thấy hình ảnh người cha thân yêu của mình trong những tấm ảnh lịch sử.
Điều ấy như một sự thôi thúc, một lời nhắc nhở anh và đồng nghiệp, hãy
sống và làm việc xứng đáng với cha ông - những người đã góp phần làm nên
lịch sử của dân tộc./.
|
|
Các từ khóa theo tin:
|
Thu Hiên- Website ĐCSVN
|
09/12/2012 - 07:05
Chiến sĩ áo trắng trong Điện Biên Phủ trên không
Thúy, cô sinh viên Y6, được đưa ra sau 20 tiếng đồng
hồ bị vùi sâu trong hầm khoa Nội, cô mở mắt nhìn tôi chỉ kịp kêu được
hai tiếng: “Thầy Đại”, sau đó vĩnh viễn ra đi.
12 ngày đêm “Điện
Biên Phủ trên không” (từ 18 đến 29-12-1972), quân và dân thủ đô Hà Nội
cùng các địa phương miền Bắc đã đập tan cuộc tập kích đường không của
Mỹ, dẫn đến việc Mỹ chấm dứt hoàn toàn việc ném bom miền Bắc, ký kết
Hiệp định Paris (27-1-1973), theo đó Mỹ và đồng minh chấp nhận rút quân
hoàn toàn khỏi Việt Nam.
1. Những ngày pháo đài bay B-52 vần vũ trên không phận miền Bắc, tôi về làm phóng viên báo Phụ Nữ Việt Nam
ở Hà Nội. Tôi được chứng kiến nhiều sự kiện, để lại ấn tượng không thể
nào quên. Đó là cả dãy phố Khâm Thiên đổ nát tan hoang và BV Bạch Mai cơ
ngơi đồ sộ, tòa ngang dãy dọc khang trang bị đánh phá hủy diệt.
Tôi đến thăm nhà GS-BS Đỗ Doãn Đại, năm nay đã 87
tuổi, nguyên Phó Hiệu trưởng ĐH Y khoa Hà Nội kiêm Giám đốc BV Bạch Mai
từ năm 1969 đến 1983. 40 năm đã qua nhưng trong ký ức ông vẫn còn nhớ rõ
những cảnh đau thương, tan nát.
Bằng chất giọng nhỏ nhẹ, GS Đại kể lại…
2. “Năm
1972, BV Bạch Mai hứng chịu bốn đợt ném bom của máy bay B-52, nặng nhất
là vào 4 giờ sáng 22-12, tất cả các khoa đều bị hư hại.
Khi đi một vòng ghé qua nhà bếp, thấy chị em cấp
dưỡng đang trực, tôi nói chị em nổi lửa lên nấu mấy nồi cháo để có cái
ăn cho những người làm công việc cứu sập và cứu thương. Việc này được
anh em sau đó hoan nghênh vì có cháo chống đói để làm nhiệm vụ. Nguy
hiểm nhất là căn hầm khoa Da liễu, khoa Nội và hầm Hành chính bị đánh
sập. Một số anh chị em ở phía ngoài thoát ra được nhưng ở khoa Da liễu,
những chỗ bị sập ngay từ cửa hầm đã bịt các lối vào, hàng trăm bác sĩ,
nhân viên y tế và sinh viên cùng các bệnh nhân bị kẹt trong các khối bê
tông. Đi đến đâu cũng lạo xạo kính vỡ tan hoang. Khoa Ngoại được củng cố
ngay lực lượng để làm công tác cấp cứu, khoa Dược chuẩn bị các chai
sêrum ngay để dùng. Cũng may là các máy nổ không bị suy suyển, tôi nói
anh chị em tổ điện cho chạy ngay các máy nổ và dòng dây điện đem ánh
sáng đến các hầm đang bị hư hỏng. Đội cứu sập khu Đống Đa đã đem cần
cẩu, cưa máy đến ứng cứu ngay từ đầu, họ không muốn chúng tôi vào sâu
cùng họ, sợ lỡ sập hầm song tôi nói nhiệm vụ của giới y tế chúng tôi là
cứu người, chúng tôi biết rõ ngóc ngách đi lại và kịp thời xử lý tình
huống.
Bom B-52 trút xuống BV Bạch Mai ngày 22-12 đã cướp đi sinh mạng của 28 người và làm 22 người khác bị thương.
Quả như dự đoán, ở hầm Da liễu, tôi nghe thấy tiếng
BS Ninh kêu cứu, một tay chị đã thò ra khỏi đống đổ nát động đậy. Trong
khi đội cứu sập cưa các thanh sắt, tháo các mảng bê tông kiên cố, tôi
cầm tay chị Ninh nói to để động viên và trấn an chị cùng những người bị
nạn bên trong: “Đại đây, Đại đây! Anh chị em có nghe thấy không?”. Chúng
tôi cứu được khoảng năm, bảy người. Ở ngách khác, chị Thoa (khoa Da
liễu) đã chết cứng đang ngáng lối đi. Anh em nhìn tôi dò hỏi. Tôi nghĩ
phải kịp thời cứu những người bị thương đang kẹt ở trong, tôi đành nói
anh em thắp hương khấn chị Thoa để anh em phẫu thuật xin cưa rời các bộ
phận mở lối ra thì mới cứu được anh chị em bên trong. Sau đó ngách
thông, đưa ra được gần 30 người bị kẹt. Chúng tôi khâu lại hình hài của
chị Thoa trước khi đưa ra ngoài.
Trong mấy ngày liên tục cứu sập, có một trường hợp hi
hữu là ba chị y tá Diên, Khuyến, Thạch cùng khoa Da liễu ôm chặt nhau
lúc chết do một khối bê tông đè phải. Thật thương tâm, cách đó mới hai
tháng, chị Diên làm đám cưới, hai chị Khuyến và Thạch đã cùng đi phù
dâu. Các chị đã sống chết bên nhau, lúc vui cũng như lúc gặp nạn… Khi
chúng tôi phát hiện thi thể của ba chị, tất cả đã cứng và trương to.
Chúng tôi phải buộc dây chắc và giằng giật mạnh từng người như kéo co
nhưng lại phải khéo léo để tránh rung động mạnh có thể làm sập khối bê
tông bên trên thì người đi cứu cũng có khi mất mạng.
Sau năm ngày liên tục, chúng tôi đã đưa được mọi
người ra khỏi những căn hầm đổ nát. Tôi không thể quên được hình ảnh
Thúy - cô sinh viên Y6 được đưa ra sau 20 tiếng đồng hồ bị vùi sâu trong
hầm khoa Nội, cô mở mắt nhìn tôi chỉ kịp kêu được hai tiếng: “Thầy
Đại”, sau đó vĩnh viễn ra đi. Chị Tuyết - công nhân điện có chồng đi B
lúc nào cũng vui vẻ, sẵn sàng đảm bảo điện sáng trong mọi tình huống đã
hy sinh đợt ấy, để lại ba cháu nhỏ 4-9 tuổi. GS sử học Trần Quốc Vượng
đã mất người em gái là dược sĩ Kim Tuyến ở hầm bệnh viện.
Sau năm ngày khẩn trương khắc phục hậu quả và ổn định
tổ chức, sáng 27-12, chúng tôi tiếp tục công tác cấp cứu nạn nhân bị
thương tại khu Khâm Thiên và các khu vực khác. Riêng ở Khâm Thiên đã
điều trị được 50-60 nạn nhân…”.
3. Hồi
đó, cô em dâu sắp cưới của GS Đại là Ngọc Tường, 23 tuổi, cán bộ khoa
Điện quang ở bệnh viện, khấp khởi vui mừng đi đưa thiệp mời dự đám cưới
cho thân quyến, bạn bè. Nào ngờ, tối 18-12, cô bị thương nặng khi nhà bị
trúng bom và mất sau hai ngày điều trị ở BV Việt Đức. GS Đại đưa tang
em dâu hôm 21-12 thì rạng sáng 22-12, ông phải lao ngay vào việc khắc
phục hậu quả trận bom hủy diệt tại BV Bạch Mai.
Tôi đã được thấy di ảnh cô Ngọc Tường trên bàn thờ
tại từ đường đại gia đình của GS Đại ở vùng ven Hà Nội. Nơi vùng quê,
bên này là bến Chương Dương, bên kia sông Hồng có cửa Hàm Tử. Và tôi
chợt nhớ đến câu thơ bất hủ: “Chương Dương, cướp giáo giặc. Hàm Tử, bắt quân thù. Thái bình nên gắng sức. Non nước ấy ngàn thu”…
|
GS-BS Trần Hữu Tước (người đeo kính đứng hàng đầu trong ảnh),
một trong chín vị đầu tiên được Chính phủ phong chức danh giáo sư (vào
năm 1955), được cử làm Viện trưởng Viện Tai Mũi Họng khi viện được thành
lập. Vào thời điểm diễn ra “Điện Biên Phủ trên không”, dù công việc
chuyên môn và giảng dạy bận rộn song BS Tước vẫn nhận viết bài cho báo Phụ Nữ Việt Nam.
Chiều 24-12-1972, PV Đạm Thư đến thăm BS Tước tại nhà nhưng ông đi
vắng. Mấy hôm sau PV nhận được thư ông, trong đó có câu: “Hai cây bạch
đàn chanh chị tặng Viện vẫn hiên ngang đứng vững bất chấp bom B-52”. BS
Tước được phong tặng Anh hùng Lao động, ông mất năm 1983.
Vì đất nước, vì ngành y
Người bạn đời của GS
Đại là BS Hoan, khoa Cấp cứu hồi sức ở A-9 Bạch Mai, vào năm 1971-1972
đã có mặt tại Quảng Bình, ở nơi có đường Trường Sơn chi viện nhân tài
vật lực cho miền Nam.
Con trai cả là Đỗ
Doãn Thắng, Trung đội trưởng bộ đội đặc công, chiến đấu ở chiến trường
miền Nam từ năm 1970 đến 1978 mới ra quân, nay công tác ở ngành giao
thông.
BS
Đỗ Doãn Đại (thứ hai từ phải sang, mặc áo blouse trắng) báo cáo với Đại
tướng Võ Nguyên Giáp về những thiệt hại của BV Bạch Mai sau trận bom
ngày 22-12-1972. (Ảnh tư liệu gia đình)
Con trai út Đỗ Doãn
Thành sau khi đỗ kỹ sư điện tử ở ĐH Bách khoa Hà Nội đã nhập ngũ và trụ ở
tuyến lửa Vị Xuyên (Hà Giang, từ năm 1979 đến 1983), nay công tác ở
Trung tâm Kỹ thuật Bộ GTVT.
Kế tục sự nghiệp trị
bệnh cứu người trong gia đình GS Đại có: Người con trai thứ hai là
PGS-TS Đỗ Doãn Lợi, hiện là Phó Giám đốc BV Bạch Mai kiêm giảng dạy tại
ĐH Y khoa Hà Nội; con gái là PGS Đỗ Thị Khánh Hỉ, Phó Giám đốc Viện Lão
khoa; con dâu là PGS-TS Kim Dung, Trưởng khoa Thận và tiết niệu BV Bạch
Mai.
|
NGUYỄN
HẠC ĐẠM THƯ- phapluattp.vn
PGS BS Đỗ Doãn Đại cùng bà con họ Đỗ Hoà Xã, Ứng Hòa, Hà Nội
Ảnh chụp lại từ Album gia đình
PGS Bác Sĩ Đỗ Doãn Đại và GS Đỗ Đỗ Đình Chiểuở đài tưởng niệm BV Bạch Mai
|