Đề xuất phương án mới về tên nước: Việt Nam Dân chủ Cộng hòa
(Dân trí) – Lấy lại tên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, “lược” quy định
về bản chất, nền tưởng tư tưởng của Đảng, đặt yêu cầu lực lượng vũ
trang tuyệt đối trung thành với Tổ quốc, nhân dân lên trước Đảng… Đó là
những phương án mới về dự thảo Hiến pháp 1992 sửa đổi.
Với hơn 26 triệu ý kiến góp ý của cơ quan, tổ chức, cá nhân về Dự
thảo Hiến pháp sửa đổi được tập hợp, tất cả những nội dung cơ bản cũng
như chi tiết, từ Lời nói đầu tới các chương, từng điều khoản cụ thể đã
được UB Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 nghiên cứu, tiếp thu và giải
trình cặn kẽ. Tinh thần dân chủ thể hiện rõ nét, gần như là nguyên tắc
“tối thượng” khi bản dự thảo Hiến pháp mới được soạn lại với nhiều
phương án khác nhau trên cơ sở tiếp thu những ý kiến góp ý, những vấn đề
được đưa ra tranh luận sôi nổi thời gian qua, bên cạnh phương án cơ bản
giữ nguyên như bản dự thảo đã được công bố để lấy ý kiến hơn 3 tháng
trước.
Trong 3 tháng qua, có hơn 26 triệu lượt ý kiến góp ý dự thảo Hiến pháp được tập hợp.
Lấy lại tên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa
Đối với chương I – quy định về chế độ chính trị, nội dung quy định về
tên nước tại Điều 1 được người dân quan tâm góp nhiều ý kiến. Loại ý
kiến thứ nhất tán thành tiếp tục quy định tên nước là Cộng hòa xã hội
chủ nghĩa Việt Nam.
Đây là tên gọi đã được sử dụng ổn định từ tháng 7/1976 đến nay. UB Dự
thảo lập luận, tên gọi này đã trở nên quen thuộc với người dân và bạn
bè quốc tế, thể hiện rõ mục tiêu phấn đấu về con đường đi lên chủ nghĩa
xã hội. Việc giữ tên nước, theo đó, có mặt lợi là tiếp tục khẳng định
mục tiêu, định hướng… đồng thời giữ được tính ổn định, tránh việc phải
thay đổi về quốc huy, con dấu, quốc hiệu...
Loại ý kiến thứ 2 đề nghị lấy lại tên gọi Việt Nam Dân chủ Cộng hòa
vì tên này gắn liền với sự ra đời của chính thể cộng hòa đầu tiên, được
long trọng công bố qua Bản tuyên ngôn độc lập của Bác, được thể hiện qua
2 bản Hiến pháp (1946 và 1980).
Tên gọi này cũng được cho là phản ánh đúng trình độ phát triển của
Việt Nam trong giai đoạn hiện nay, phù hợp với tính chất của nền kinh tế
định hướng XHCN. Tên gọi này có khả năng lôi cuốn, tập hợp đoàn kết
toàn dân tộc, tạo sự đồng thuận chung trong xã hội, đồng thời thuận lợi
hơn trong quan hệ hợp tác với các nước khác trên thế giới…
Việc lựa chọn tên nước theo phương án này, UB dự thảo nhận định,
không làm ảnh hưởng đến việc tiếp tục phát triển đất nước theo định
hướng XHCN bởi chủ trương, đường lối, pháp luật của nhà nước cũng như
bản thân các quy định của Hiến pháp vẫn đang khẳng định mục tiêu này.
Thực tế, trong giai đoạn từ 1954 đến 1976, với tên gọi Việt Nam Dân chủ
Cộng hòa, nhà nước vẫn khẳng định và thực hiện công cuộc xây dựng CNXH.
Từ những lập luận đó, UB Dự thảo thể hiện lại Điều 1 để làm rõ hơn
hình thức chính thể và chủ quyền của Nhà nước, đồng thời đề xuất phương
án quy định tên nước là Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Điều 2, nội dung xác định nền tảng quyền lực nhà nước trên cơ sở liên
minh giữa giai cấp công nhân với giai cấp nông dân và đội ngũ trí thức”
cũng có rất nhiều ý kiến góp ý khác nhau. Ngoài đề xuất giữ nguyên có
nhiều ý kiến đề nghị xác định nền tảng này là khối đại đoàn kết toàn dân
tộc để đảm bảo bản chất của nhà nước pháp quyền và đề xuất chỉ quy định
một cách tổng quát “tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân”, không
thể hiện về “nền tảng”.
Tiếp thu nội dung này, UB Dự thảo đưa ra dự kiến 2 phương án giữ
nguyên như dự thảo cũ và đổi quy định “nền tảng là khối đại đoàn kết
toàn dân tộc”.
Cô đọng quy định về Đảng
Về Điều 4, báo cáo tiếp thu giải trình nêu rõ, tuyệt đại đa số ý kiến
người dân tán thành việc khẳng định vai trò lãnh đạo của Đảng đối với
nhà nước và xã hội, tán thành bổ sung quy định Đảng gắn bó mật thiết với
nhân dân, chịu sự giám sát của nhân dân, chịu sự lãnh đạo của nhân dân
về sự lãnh đạo của mình.
Các ý kiến góp ý tập trung nhiều về cách thể hiện khoản 1 của Điều
này. Loại ý kiến thứ nhất tán thành quy định “Đảng Cộng sản Việt Nam,
đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của
nhân dân lao động và của cả dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi
ích của giải cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ
nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng”.
Loại ý kiến thứ 2 đề nghị viết lại một cách khái quát, cô đọng, chỉ
cần khẳng định Đảng là lực lượng lãnh đạo nhà nước, lãnh đạo xã hội.
Phương án mới được UB Dự thảo đưa ra là viết khái quát theo hướng này.
Ngoài ra, có ý kiến đề nghị làm rõ hơn cơ chế lãnh đạo của Đảng đối
với nhà nước và xã hội, cơ chế chịu trách nhiệm của Đảng và cơ chế để
nhân dân giám sát Đảng. Ý kiến này đề nghị cần có luật về Đảng nhằm tạo
cơ sở pháp lý cho Đảng thực thi vai trò, sứ mệnh lịch sử của mình đối
với nhà nước và xã hội, tạo sự minh bạch trong hoạt động của Đảng, tạo
cơ sở cho nhân dân giám sát hoạt động của tổ chức Đảng và Đảng viên.
Vấn đề này, UB Dự thảo nhận định, Đảng là lãnh đạo về mặt chính trị
thông qua cương lĩnh, chiến lược, các định hướng và chính sách, chủ
trương lớn của mình. Cách thức, nội dung lãnh đạo cần có sự uyển chuyển
đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ của từng giai đoạn, từng thời kỳ. Hiện tại,
việc đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng cũng là vấn đề đang được tổng
kết, nghiên cứu. Bên cạnh đó, quy định mọi tổ chức Đảng, Đảng viên hoạt
động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật là một bảo đảm quan trọng
để nhân dân có điều kiện giám sát Đảng. Vì vậy, cơ quan biên tập không
đưa vấn đề ban hành luật về Đảng vào Hiến pháp.
Trong chương này, Điều 9 quy định về MTTQ Việt Nam, cũng có 2 phương
án được đưa ra. Phương án thứ nhất, bổ sung Điều 9 quy định “Đại đoàn
kết dân tộc là động lực phát triển của Nhà nước và xã hội”; sửa khoản 2
quy định về MTTQ theo đề xuất của UB TƯ MTTQ và bổ sung khoản 3 quy định
về vai trò của các tổ chức chính trị xã hội và các thành viên khác của
mặt trận. Nếu chấp nhận phương án này, Điều 10 về vai trò của tổ chức
Công đoàn được bãi bỏ.
Phương án thứ 2, các nội dung sửa đổi, bổ sung cũng tương tự nhưng
không bổ sung khoản 3. Theo phương án này, dự thảo luật vấn duy trì Điều
10.
|
Chương IV về bảo
vệ tổ quốc, vấn đề quy định “lực lượng vũ trang phải tuyệt đối trung
thành với Đảng” có 2 loại ý kiến. Có ý kiến thành thành hướng sửa đổi
của dự thảo được xây dựng 3 tháng trước nhưng đề nghị đảo cụm từ “lực
lượng vũ trang phải tuyệt đối trung thành với Tổ quốc, nhân dân” lên
trước. Ý kiến này cho rằng, lực lượng vũ trang của Việt Nam do Đảng
thành lập và rèn luyện. Do đó, để khẳng định bản chất của lực lượng vũ
trang, cần quy định rõ trong Hiến pháp nghĩa vụ trung thành với Đảng của
lực lượng vũ trang.
Nhiều ý kiến khác
lại đề nghị thể hiện nội dung điều khoản này như Hiến pháp hiện hành,
không quy định “lực lượng vũ trang phải tuyệt đối trung thành với Đảng
Cộng sản Việt Nam”. Ý kiến này cho rằng, qua trải nghiệm thực tế cho
thấy vẫn đảm bảo nguyên tắc Đảng lãnh đạo toàn diện với lực lượng vũ
trang.
UB Dự thảo sửa đổi Hiến pháp xây dựng 2 phương án theo các hướng kiến nghị trên để trình UB Thường vụ QH.
|
P.Thảo
____________
'Muốn đổi tên nước phải nhận diện toàn cục'
"Để có một Quốc hiệu mới phải nhận diện lại toàn bộ vấn
đề của đất nước chứ không đơn giản là hôm nay đặt tên này, mai đặt tên
khác. Tuy nhiên, nếu nhân dân đặt vấn đề về tên nước thì phải nghiêm túc
xem xét lại".
>'Đổi lại tên nước là trở về đúng bản chất chế độ'
GS.TSKH Phan Xuân
Sơn, nguyên Phó viện trưởng Viện Chính trị học, Ủy viên hội đồng lý luận
Trung ương trao đổi với VnExpress xung quanh vấn đề có nên đặt lại tên
nước.
- Ông nghĩ gì về việc Ủy ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp đưa ra hai phương án về tên nước?
- Tôi cảm thấy khá đột ngột khi nội dung này được Ủy
ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp đề cập tới. Điều đó có nghĩa việc đổi tên
nước đã được nhiều người dân quan tâm. Tôi tham gia nhiều cuộc hội thảo,
hội nghị về tổng kết Hiến pháp 1992, góp nhiều ý kiến về bản Dự thảo
Hiến pháp mới. Nhưng trong các cuộc góp ý, đây là vấn đề chưa được đặt
ra như là một nội dung chính của sửa đổi Hiến pháp lần này. Chúng ta
cũng thấy vấn đề này ít được đăng tải trên các phương tiện truyền thông.
Tôi cảm nhận rằng, lúc này ta chưa chuẩn bị đầy đủ lập
luận, cơ sở dữ liệu, đặc biệt là về tâm lý, thông tin, các văn bản liên
quan đến tên nước. Vì vậy, vẫn nên sử dụng tên nước hiện tại: Cộng hòa
Xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Tên nước là vấn đề thiêng liêng, liên quan đến mọi
người dân. Phải làm sao để mọi người đều có cơ hội suy nghĩ, cân nhắc,
lựa chọn, nói lên tiếng nói của mình. Vì vậy, nếu đặt vấn đề đổi tên
nước, phải có tổ chức thảo luận chu đáo, bàn bạc kỹ, đồng thời phải
chuẩn bị tốt công tác tư tưởng, thông tin, tránh đảo lộn tâm lý.
 |
| Giáo sư Phan Xuân Sơn (Học viện Chính trị Hành chính
quốc gia Hồ Chí Minh): "Vấn đề đặt ra không phải là sử dụng tính từ xã
hội chủ nghĩa trong tên nước nữa hay không mà chính là việc giải quyết,
tìm ra một mô hình CNXH của Việt Nam thực sự tốt đẹp như kỳ vọng ban
đầu". Ảnh: Nguyễn Hưng. |
- Ông nghĩ sao trước ý kiến tên nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam không còn phù hợp với thực tế ?
- Tên nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam quyết
định bởi Quốc hội khóa VI (Quốc hội Việt Nam thống nhất) ngày 2/7/1976.
Trong tên này có hai thành tố quan trọng: Thứ nhất là Việt Nam, ta tạm
goi là “tên nước lịch sử”, chỉ quốc gia của người Việt phương Nam (so
với Trung Quốc); thứ hai Cộng hòa xã hội chủ nghĩa, là hình thức chính
thể.
Tên Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam sau đó được đưa
vào Hiến pháp 1980, nhưng chưa được trưng cầu dân ý. Cũng chính vì chưa
trưng cầu dân ý nên bây giờ có bàn tán này nọ. Quan điểm của tôi là
phải trưng cầu dân ý về Hiến pháp. Việc này phải làm trung thực, vì vận
mệnh đất nước là do nhân dân quyết định. Như thế thì Hiến pháp mới bền
vững, có sức sống lâu dài.
Cho đến cuối thế kỷ 20 có khoảng 100 nước hoặc tuyên
bố phát triển theo con đường xã hội chủ nghĩa, hoặc tự nhận là đi theo
con đường xã hội chủ nghĩa, hoặc gắn tính từ xã hội chủ nghĩa vào tên
nước lịch sử. Chúng ta biết rằng xu hướng đó gắn liền với sự lớn mạnh
cũng như những thành tựu phát triển của Liên Xô và hệ thống các nước xã
hội chủ nghĩa. Tuy nhiên sau khi chủ nghĩa xã hội ở Liên Xô và Đông Âu
rơi vào khủng hoảng và sụp đổ, mô hình chủ nghĩa xã hội kiểu Liên Xô,
Đông Âu không còn hấp dẫn nữa. Đây không phải lỗi ở định hướng XHCN và
khái niệm CNXH mà lỗi ở sự vận dụng và xây dựng một mô hình cực đoan về
CNXH, dẫn đến nhiều hệ lụy tiêu cực. Điều này khiến không ít người muốn
chối bỏ danh từ CNXH, thậm chí sợ hãi, nghi ngờ nó. Hiện nay, trên thế
giới chỉ còn Sri Lanka và Việt Nam là còn tính từ xã hội chủ nghĩa trong
tên nước.
Cũng cần khẳng định rằng, tính từ xã hội chủ nghĩa
trong tên nước không cản trở sự phát triển của một đất nước. Nước Cộng
hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam là một nước được công nhận trên trường
quốc tế. Thế giới công nhận chính thể này, vai trò và bản sắc dân tộc
này, trách nhiệm của dân tộc này với cộng đồng quốc tế. Sự hội nhập
thành công của Việt Nam dù chưa đạt được hoàn toàn như mong muốn, nhưng
đã chứng tỏ được khả năng hòa đồng với thế giới. Tên nước hiện tại vì
thế không cản trở, không mâu thuẫn với mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân
chủ, công bằng, văn minh. Vấn đề đặt ra có chăng là vấn đề xây dựng
CNXH thì phải giàu mạnh hơn, phải dân chủ hơn, công bằng hơn các mô hình
xã hội khác. Theo tinh thần đó, Đảng phải lãnh đạo như thế nào, Nhà
nước quản lý như thế nào và nhân dân làm chủ như thế nào. Các nước Bắc
Âu dù không công khai phô trương nhưng cũng đang xây dựng một mô hình
CNXH của họ. Họ không coi tên nước “Vương quốc” của họ đe dọa đến sự
phát triển, văn minh. Vậy, vấn đề cốt lõi là chúng ta ứng xử với bản
thân và cộng đồng quốc tế như thế nào. Chúng ta đặt ra mục tiêu và phát
triển đất nước ra sao.
| "Khi chủ nghĩa xã hội ở Liên Xô và Đông Âu rơi
vào khủng hoảng và sụp đổ, mô hình chủ nghĩa xã hội kiểu Liên Xô, Đông
Âu không còn hấp dẫn nữa. Đây không phải lỗi ở định hướng XHCN và khái
niệm CNXH mà lỗi ở sự vận dụng và xây dựng một mô hình cực đoan về CNXH,
dẫn đến nhiều hệ lụy tiêu cực. Điều này khiến không ít người muốn chối
bỏ danh từ CNXH, thậm chí sợ hãi, nghi ngờ nó". |
Sự sụp đổ của Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa
Đông Âu là sự sụp đổ của một mô hình chủ nghĩa xã hội cụ thể, đã bị biến
tướng thành chủ nghĩa xã hội quan liêu. Tư tưởng xã hội chủ nghĩa có từ
rất sớm trong lịch sử nhân loại và nó vẫn đồng hành cùng nhân loại
trong quá trình tìm kiếm một mô hình nhà nước có thể đáp ứng được sự kỳ
vọng của nhân dân các nước và cộng đồng nhân loại về một xã hội phồn
vinh, dân chủ, công bằng, bình đẳng, bác ái, văn minh. Như vậy, vấn đề
đặt ra không phải là sử dụng tính từ XHCN trong tên nước nữa hay không,
mà chính là việc giải quyết, tìm ra một mô hình CNXH của Việt Nam thực
sự tốt đẹp như sự kỳ vọng ban đầu.
- Việc thay đổi cụm từ “xã hội chủ nghĩa” có thể
làm cho nhiều người suy nghĩ rằng Việt Nam đã thay đổi mục tiêu, đường
lối phát triển. Là người nghiên cứu lâu năm về lĩnh vực chính trị, quan
điểm của ông về vấn đề này?
- Nhiều người cho rằng tên Cộng hòa XHCN Việt Nam quá
khác với thế giới và muốn đặt tên khác. Theo tôi vấn đề đó cũng đáng để
suy nghĩ. Chúng ta có quá “khác” với thế giới hay không? Trên kia chúng
ta đã nói về sự chấp nhận của cộng đồng quốc tế, của khả năng hội nhập.
Nhưng để có một tên nước mới thì cần được bàn bạc một cách nghiêm túc,
công phu, có thời gian. Phải nhận diện lại toàn bộ các vấn đề của đất
nước chứ không đơn giản là hôm nay đặt tên này, mai đặt tên khác. Tuy
nhiên, nếu nhân dân muốn xem xét lại tên nước thì phải nghiêm túc xem
lại. Tất cả đều phải phục tùng ý chí của nhân dân.
- Thời gian lấy ý kiến rộng rãi cho bản dự thảo
Hiến pháp còn kéo dài tới hết tháng 9. Với vấn đề trọng đại này thì cần
làm những gì?
- Trước hết về chủ trương, cần phải đưa vấn đề này ra
thảo luận ngay bây giờ. Phân tích vấn đề đổi tên nước cũng không kém gì
so với phân tích những vấn đề lớn khác của Hiến pháp từng được thảo
luận. Truyền thông phải vào cuộc, các địa phương tổ chức lấy ý kiến, để
người dân nói lên suy nghĩ, lựa chọn.
Vấn đề này chỉ nhạy cảm ở yếu tố tâm lý chứ không liên
quan đến định hướng phát triển đất nước, đến vai trò lãnh đạo của Đảng
và quản lý của Nhà nước, vai trò làm chủ của nhân dân. Về lý luận lẫn
thực tế, để xác định được đầy đủ nội dung trong mục tiêu xây dựng CNXH
và một mô hình chủ nghĩa xã hội của Việt Nam là việc rất khó, nhưng rất
cần thiết.
 |
| Kết quả thăm dò ý kiến bạn đọc VnExpress trong 2 ngày (16-17/4). |
- Hiện có nhiều ý kiến muốn lấy lại tên nước là “Việt Nam Dân chủ Cộng hòa”. Theo ý kiến GS thì thế nào?
- Tên nước “Việt Nam Dân chủ Cộng hòa” rất hay, rất
Việt Nam, thể hiện sự tiến bộ của đất nước là đã lật đổ chế độ nhà nước
phong kiến chuyên chế. Tuy nhiên nó từng tồn tại trong thời kỳ trên dải
đất hình chữ “S”, dù tính chính danh rất khác nhau, nhưng có tới 4 tên
“nước”: Việt Nam dân chủ cộng hòa, Quốc gia Việt Nam (chính quyền Bảo
Đại vùng tạm chiếm), Việt Nam cộng hòa, Cộng hòa miền Nam Việt Nam (vùng
giải phóng ở miền Nam). Trên bản đồ chính trị thế giới lúc bấy giờ,
nước Việt Nam dân chủ cộng hòa là miền Bắc Việt Nam. Lấy lại tên đó,
không tránh khỏi sự hình dung, sự liên tưởng về miền Bắc thực hiện hai
nhiệm vụ chiến lược: Xây dựng miền Bắc xã hội chủ nghĩa và đấu tranh
giải phóng miền Nam.
Theo tôi, về thực chất, bây giờ xã hội ta đã vượt qua
thời kỳ đó. Mặc dù có nhiều chiến công hào hùng trong đấu tranh giải
phóng dân tộc, nhưng tên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa lại gắn liền với
thời kỳ tập trung, quan liêu, bao cấp với nhiều khuyết điểm nóng vội,
duy ý chí. Bản thân tôi không muốn quay trở lại tên này, mặc dù thời kỳ
“Việt nam dân chủ cộng hòa” gắn liền với nhiều kỷ niệm đẹp đẽ của thế hệ
chúng tôi.
Nếu buộc phải đổi tên nước, theo tôi nên lấy tên là “Cộng hòa dân chủ Việt Nam”.
Nguyễn Hưng (thực hiện) -vnexpress.net
|