|
Thư của Tổng Thống Lyndon B. Johnson gửi
Chủ Tịch Hồ Chí Minh và Thư trả lời của Chủ tịch Hồ Chí Minh
GS Lê Xuân Khoa: Đây là một trường hợp mà cả Hoa Kỳ và VNDCCH đều bị chê
trách là đã bỏ lỡ cơ hội hòa bình. Johnson bị trách là đã làm hỏng kế hoạch hòa
bình Wilson-Kosygin chỉ vì ông đã “đổi thì của động từ,” (xem trang 369) nhưng
Johnson đã cho thấy lý do là mỗi lần Mỹ ngưng ném bom thì việc chuyển người và
vũ khí từ Bắc vào Nam tấp nập “như một ngày Chủ Nhật trên xa lộ New Jersey
Turnpike”. Nếu đọc kỹ thư trả lời của Hồ Chí Minh thì không thấy có dấu hiệu
ông phản ứng về chuyện những chuyến thâm nhập này “sẽ ngưng” hay “đã ngưng”.
Lời lẽ cứng rắn trong thư không phản ánh con người Hồ Chí Minh vốn có tài ngoại
giao, uyển chuyển, biết nắm bắt thời cơ. Năm 1954, sau khi thắng Pháp, ông đã
nhắc tổng biên tập báo Nhân Dân là không nên làm Pháp bị mất mặt vì “sau chiến
tranh, chúng ta còn cần Pháp giúp đỡ”. Có thể thái độ cứng rắn này là do sự
điều động của Lê Duẩn, người đã nắm thực quyền từ khi làm Tổng Bí thư năm 1959.
Hồ Chí Minh thường bị đau yếu trong mấy năm cuối đời (ông mất năm 1969).
——
1. Thư của Tổng Thống Lyndon B. Johnson gửi Chủ
Tịch Hồ Chí Minh
Ngày 8 tháng Hai 1967
Kinh gửi Chủ tịch Hồ Chí Minh
Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà
Thưa Ngài,
Tôi viết cho Ngài với niềm hi vọng
là cuộc chiến Việt Nam có thể chấm đứt. Cuộc chiến này đã gây tổn thất nặng nề
— về sinh mạng, về thương tích, về tài sản và tình trạng khốn khổ của con
người. Nếu chúng ta không tìm được một giải pháp hòa bình và công chính, lịch
sử sẽ nghiêm khắc phán xét chúng ta.
Vì vậy, tôi tin rằng cả hai chúng ta
đều có một nghĩa vụ nặng nề là sốt sắng tìm kiếm con đường đưa đến hoà bình.
Chính vì cần đáp ứng nghĩa vụ đó mà tôi trực tiếp viết cho Ngài.
Từ mây năm qua, chúng tôi đã cố gắng
bằng nhiều cách và qua một số đường liên lạc chuyển đến Ngài và các cộng sự
viên của Ngài điều mong muốn của chúng tôi đạt được một giải pháp hòa bình. Vì
những lý do nào đó, những nỗ lực đó đã không đem lại kết quả nào.
Có thể là những ý nghĩ của phía
chúng tôi và của phía Ngài, thái độ của chúng tôi và của phía Ngài, đã bị bóp
méo hay ngộ nhận khi chúng đi ngang những đường liên lạc khác nhau ấy. Quả thật
việc thông tin liên lạc gián tiếp luôn luôn nguy hiểm.
Có một cách vượt qua được khó khăn
này để tiến tới việc tìm kiếm một giải pháp hòa bình. Đó là việc chúng ta thu
xếp những cuộc hội đàm trực tiếp giữa những đại diện được tin cậy trong một
khung cảnh yên ổn và xa cách mọi nguồn quảng bá. Những cuộc hội đàm này sẽ
không được dùng như một hoạt động tuyên truyền mà phải là một nỗ lực nghiêm túc
để tìm kiếm một giải pháp khả thi và có thể được cả hai bên chấp thuận.
Trong hai tuần qua, tôi có ghi nhận
những điều công bố bởi các đại diện chính phủ của Ngài, gợi ý rằng phía Ngài
sẵn sàng thương thuyết song phương trực tiếp với các đại diện của chính phủ Hoa
Kỳ, với điều kiện là chúng tôi ngưng các cuộc oanh tạc “vô điều kiện” và vô
thời hạn trên xứ sở của Ngài và cũng ngưng mọi hoạt động quân sự. Vào ngày
chót, có những giới đứng đắn và có trách nhiệm đã đoan chắc với chúng tôi một
cách gián tiếp rằng đây quả thật là đề nghị của Ngài.
Tôi xin thành thật nói rằng tôi thấy
có hai khó khăn lớn trong đề nghị của Ngài. Vì lập trường công khai của Ngài,
một hành động như thế từ phía chúng tôi sẽ không tránh khỏi gây nên sự suy đoán
khắp nơi trên thế giới rằng các cuộc thảo luận đang diễn ra, và sẽ làm phương
hại đến tính cách riêng tư và kín đáo của những cuộc thảo luận ấy. Thứ hai là
se không tránh khỏi mỗì quan ngại sâu sắc về phía chúng tôi là liệu chính phủ
của Ngài có lợi dụng hành động ấy của chúng tôi để tăng cường vị thế quân sự
của phía Ngài hay không.
Mặc dù những khó khăn đó, tôi vẫn
chuẩn bị tiến đến việc chấm dứt xung đột, xa hơn cả điều chính phủ Ngài đã đề
nghị trong những lời tuyên bố công khai hay qua những đường dây ngoại giao
riêng. Tôi chuẩn bị ra lệnh ngưng oanh tạc trên xứ sở của Ngài và ngưng gia tăng
các lực lượng quân sự Mỹ ở miền Nam Việt Nam ngay khi tôi được cam kết là sự
thâm nhập miền Nam bằng đường bộ hay đường biển đã ngưng. Tôi tin rằng những
hành động kiềm chế này của cả hai bên sẽ khiến chúng ta có thể có những cuộc
thảo luận riêng tư và nghiêm chỉnh sớm dẫn đến hòa bình.
Tôi đưa đề nghị này cho Ngài bây giờ
với một cảm nghĩ khẩn cấp rõ rệt vì những ngày nghỉ Tết sắp tới ở Việt Nam. Nếu
Ngài có thể chấp nhận đề nghị này thì tôi không thấy có lý do gì mà nó không có
hiệu lực vào cuối những ngày nghỉ Năm Mới hay Tết. Đề nghị của tôi sẽ được thêm
nhiều sức mạnh nếu các nhà lãnh đạo quân sự của Ngài và các nhà đối tác bên
Chính phủ miền Nam Việt Nam có thể mau chóng thương thảo về một cuộc gia hạn
đình chiến ngày Tết.
Về địa điểm cho những cuộc thảo luận
song phương, tôi đề nghị có nhiều nơi. Chẳng hạn, chúng ta có thể cho các đại
diện của chúng ta gặp nhau ở Mat-scơ-va là nơi đã có những cuộc tiếp xúc. Họ có
thể gặp nhau ở một nước khác như Miến Điện. Có thể Ngài đã nghĩ đến những cách
thu xếp hay địa điểm khác, tôi sẽ cố thoả thuận với đề nghị của Ngài.
Điều quan trọng là chấm dứt một cuộc
xung đột đã chồng chất gánh nặng lên hai dân tộc chúng ta, và trên hết là đân
chúng miền Nam Việt Nam. Nếu Ngài có những ý kiến gì về những điều mà tôi đề
nghị, tôi rất cần nhận được những ý kiến đó sớm chừng nào hay chừng nấy.
Trân trọng kính chào,
Lyndon B. Johnson
———-
2. Thư trả lời của Chủ tịch Hồ Chí Minh
Ngày 15 tháng Hai, Chủ tịch Hồ Chí
Minh trả lời:
Kính gửi Tổng Thống Lyndon B.
Johnson
Hợp Chủng Quôc Hoa Kỳ
Thưa Ngài,
Tôi nhận được thư của Ngài ngày 10
tháng Hai 1967. Đây là phúc đáp của tôi:
Việt Nam ở cách xa nước Mỹ hàng chục
ngàn dặm. Dân Việt Nam chưa bao giờ làm điều gì hại cho nước Mỹ. Nhưng trái với
những lời hứa của đại diện nước Mỹ tại Hội nghị Giơ-ne-vơ năm 1954, Chính phủ
Mỹ đã không ngừng can thiệp vào Việt Nam; chính phủ đó đã mở một cuộc chiến
tranh xâm lược miền Nam Việt Nam và gia tăng cường độ nhằm kéo dài sự chia cắt
Việt Nam và biến Nam Việt Nam thành một tân thuộc địa và một căn cứ quân sự của
nước Mỹ. Đã hơn hai năm nay, Chính phủ Mỹ đã dùng các lực lượng không quân và
hải quân để gây chiến với Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, một nước độc lập có chủ
quyền.
Chính phủ Mỹ đã phạm tội ác chiến
tranh, tội ác chống lại hòa bình và chõng lại loài người. Ở Nam Việt Nam, một
nửa triệu binh sĩ Mỹ và chư hầu đã sử dụng những vũ khí vô nhân đạo nhất và
những phương pháp chiến tranh dã man nhất, như bom lửa, chất độc hóa học và hơi
ngạt, để tàn sát đồng bào chúng tôi, phá hủy mùa màng và san bằng các làng mạc.
Ớ miền Bắc Việt Nam, hàng ngàn máy
bay Mỹ đã trút hàng trăm ngàn tấn bom, phá hủy các thành phố, làng mạc, nhà
máy, đường xá, cầu cống, đê điều, đập nước, và ngay cả nhà thờ, chùa chiền, nhà
thương, trường học. Trong thông điệp của Ngài, Ngài tỏ vẻ buồn phiền về những
nỗi đau khổ và tàn phá ở Việt Nam. Tôi xin hỏi Ngài: Ai đã gây ra những tội ác
ghê tởm này? Đó là binh sĩ Mỹ và chư hầu. Chính phủ Mỹ hoàn toàn chịu trách
nhiệm về tình trạng cực kỳ nghiêm trọng ở Việt Nam.
Chiến tranh xâm lược Mỹ chống nhân
dân Việt Nam là một thách thức đối với các nước thuộc khối Xã hội chủ nghĩa,
một đe dọa đối với phong trào dân tộc độc lập vã một mối nguy cho hòa bình ở Á
châu và thế giới.
Nhân dân Việt Nam yêu chuộng độc
lập, tự do và hòa bình. Nhưng trước cuộc xâm lược của Mỹ, họ đã đứng lên, đoàn
kết muôn người như một. Không sợ hi sinh và gian khổ, họ quyết tâm kháng chiến
cho đến khi giành được độc lập, tự do và hòa bình thật sự. Chính nghĩa của
chúng tôi được nhân dân toàn thế giới bày tỏ thiện cảm và ủng hộ mạnh mẽ, kể cả
những thành phần rộng lớn của nhân dân Mỹ.
Chính phủ Mỹ đã mở cuộc chiến tranh
xâm lược ở Việt Nam. Chính phủ ấy phải chấm dứt xâm lược. Đó là cách duy nhất
để khôi phục hoà bình. Chính phủ Mỹ phải ngưng vĩnh viễn và vô điều kiện những
cuộc oanh tạc và tất cả mọi hành động gây chiến chống Việt Nam Dân Chủ Cộng
Hòa, rút hết quân sĩ Mỹ và chư hầu ra khỏi miền Nam Việt Nam, và để cho nhân
dân Việt Nam giải quyết lấy các vấn đề của họ. Đó là nội dung căn bản của lập
trường bốn điểm của Chính phủ VNDCCH, thể hiện những nguyên tắc- căn bản và
những điều khoản dự liệu của Hiệp định Giơ-ne-vơ 1954 về Việt Nam. Đó là cơ sở
của một giải pháp chính trị đúng đắn cho vấn đề Việt Nam.
Trong thông điệp của Ngài, Ngài đề
nghị những cuộc hội đàm trực tiếp giữa VNDCCH và Hoa Kỳ. Nếu Chính phủ Mỹ thật
sự muốn có những cuộc hội đàm này, trước hết chính phủ ấy phải ngưng vô điều
kiện các vụ oanh tạc và mọi hành động gây chiến khác chống VNDCCH. Chỉ sau khi
có sự chấm dứt vô điều kiện các vụ oanh tạc và các hành động gây chiến khác của
Mỹ chống VNDCCH thì VNDCCH và nước Mỹ mới ngồi vào bàn thương thuyết và thảo
luận các vấn đề liên quan tới hai bên.
Nhân dân Việt Nam sẽ không bao giờ
chịu khuất phục trước sức mạnh, họ sẽ không bao giờ chấp thuận thương thuyết
dưới sự đe dọa của bom đạn.
Chính nghĩa của chúng tôi tuyệt đối
đúng. Hi vọng rằng Chính phủ Mỹ sẽ hành động theo lý trí.
Hồ Chí Minh
theo Nguyễn
Trọng Tạo blog
|