Tác chiến Không-Biển trong tư duy quân sự Việt Nam
(Quốc phòng Việt Nam)
- Do chức năng, nhiệm vụ của lực lượng Hải quân từng quốc gia khác nhau
cho nên tổ chức, bố trí lực lượng để tạo ra sức mạnh hoàn toàn khác
nhau. Việt Nam triệt để lợi dụng thế địa lý của mình đã và đang xây dựng
một thế trận cho phòng thủ biển với một mục tiêu chiếm ưu thế cao với
địch khi tác chiến.
Phải công nhận rằng, hạm đội
tàu sân bay (CSG) là biểu tượng sức mạnh quân sự của bất kì
quốc gia nào sở hữu chúng. Đó là một “căn cứ quân sự” di động
bao gồm các lực lượng đối không, đối hải, đối đất, chống ngầm có một
sức công phá khủng khiếp, cơ động nhanh, ở bất cứ nơi đâu trên đại
dương mà không phụ thuộc vào vị trí địa lý của quốc gia sử dụng nó.
Học thuyết tác chiến không-biển của Mỹ
mà giới phân tích, bình luận quân sự tốn không ít giấy mực, cũng được
xây dựng từ cơ sở, nòng cốt những CSG này.
Hơn ai hết, Việt Nam đã từng đối đầu với
“nguyên bản” của học thuyết này của Mỹ trong cuộc chiến 1965-1973, chỉ
khác mỗi điểm là ngày nay, thay vì pháo hạm, Mỹ sử dụng tên lửa hành
trình Tomahawk.
Chẳng có gì nghi ngờ khi một chuyên gia
quân sự Nga đã khẳng định rằng, tầm cỡ như Hải quân Trung Quốc, nếu tấn
công để tiêu diệt 2 hạm đội tàu sân bay Mỹ thì hơn 80% lực lượng hải
quân của họ cũng bị xóa sổ. (2 CSG=1 PLAN)
Việt Nam rút ra được điều gì?
 |
| Đội hình của hạm đội tàu sân bay Mỹ |
Hạm đội tàu sân bay của Mỹ (CSG), khối chiến đấu này có những đặc điểm chủ yếu sau:
Một là hướng tấn công chủ yếu là từ biển vào đất liền hoặc vào các hạm đội của đối phương.
Hai là có tính cơ động cao, do đó vị trí không cố định.
Ba là cơ cấu lực lượng. Cơ cấu chính của
1 hạm tàu sân bay gồm: 1 tàu sân bay, 2 tuần dương hạm, 2 khu trục hạm
tên lửa, 1-2 khinh hạm săn ngầm, 1-2 tàu ngầm nguyên tử tấn công và các
tàu hậu cần.
Là chiến hạm có trọng tải lớn nhất trong
CSG, nhưng tàu sân bay chỉ đơn thuần là sân bay cho các đơn vị chiến
đấu cơ F/A-18EF Super Hornet đa nhiệm (phòng thủ, tấn công…) và điều
phối hoạt động hạm đội với khả năng phòng thủ tối thiểu.
Đảm bảo phòng không của CSG là các tuần
dương hạm lớp Ticonderoga và khu trục hạm lớp Arleigh Burke thông qua sự
kết hợp của các hệ thống điều phối hỏa lực Aegis, tổ hợp SM-2;3. Ngoài
ra, các chiến hạm này cũng đảm bảo khả năng tấn công hải đối bờ thông
qua tên lửa hành trình Tomahawk.
Nhiệm vụ chống ngầm, ngoài tàu ngầm
nguyên tử lớp Virginia còn là trực thăng đa nhiệm MH-60 Seahawk và các
hệ thống sonar thủy âm, thiết bị gây nhiễu, mồi bẫy trên các chiếm hạm
trong CSG.
Trong cơ cấu này, có thể thấy, máy bay
F/A-18EF Super Hornet thực sự được coi như là “lưỡi hái của thần chết”
và do đó, tác chiến bằng không quân là phương án tác chiến chủ công mang
tính quyết định kết thúc chiến dịch của khối chiến đấu này.
Vai trò của tàu sân bay, do đó, là máy
bay, trong khối tấn công quân sự này quan trọng tới mức, ngay giới quân
sự cũng sẽ không tưởng tượng được nếu không có tàu sân bay thì phương án
tác chiến của Mỹ sẽ ra sao trong các cuộc tấn công vào Lybia, Syria,
Apganixtan…dù không ai phủ nhận sức mạnh của các tàu tuần dương, khu
trục và tàu ngầm.
Từ đặc điểm của khối chiến đấu có sức mạnh khủng khiếp này của Mỹ, Việt Nam rút ra một điều:
Lực lượng Không quân Hải quân là một mũi
nhọn tấn công trên biển nguy hiểm nhất, có hiệu quả nhất, nó là “xương
sống” sức mạnh của CSG.
Và, trong bất luận trường hợp nào thì tàu mặt nước vẫn luôn kém ưu thế khi phải đối đầu với Không quân Hải quân.
Các cuộc chiến tranh trước đây, uy lực
và khả năng phòng không của các chiến hạm chưa có điều kiện để kiểm
chứng, nhưng đòn tấn công của Không quân với chiến thuật thống trị bầu
trời đã tỏ ra quá nguy hiểm với hệ thống phòng thủ trên bờ và các tàu
mặt nước thì đã được chứng minh.
Ai cũng biết, tuần dương hạm lớp
Ticonderoga hiện đại nhất thế giới, có thể phóng một loạt 122 quả tên
lửa phòng không. Các chuyên gia Trung Quốc đã tính phải cần 150 đến 200
máy bay Su-27 của Trung Quốc đánh “hội đồng” mới diệt được chiến hạm
này.
Nhưng với Su-35 hay T-50 hoặc máy bay
thế hệ 5+ thì lại khác, nó sẽ trở thành kẻ bị săn ngay nếu như hoạt động
độc lập, thiếu sự bảo vệ ngược lại của máy bay trên tàu sân bay.
Trên Biển Đông, giả sử một chiếc tàu khu
trục hạm hiện đại đối đầu với Su-30MK2. Về kinh tế khu trục hạm sẽ đắt
hơn ít nhất là 10 lần Su-30MK2, còn về tác chiến, không tính đến yếu tố
chiến thuật, thì chỉ cần 10 chiếc Su-30MK2 với vũ khí mang theo như
Kh-31P, Kh-59ME hay BrahMos là đã chiếm ưu thế để biến khu trục hạm
thành kẻ bị săn.
Như vậy Việt Nam có cần phải cố và ưu
tiên mua sắm nhiều tàu chiến hiện đại để đối đầu với khu trục hạm trên
biển khi không đủ sức để “đua” về số lượng hay là mua sắm Su-30MK2?
Không khó trả lời điều này nhưng phải
dựa trên cơ sở là Su-30MK2 và các loại máy bay khác như Su-27, Su-22… có
đủ khả năng để tác chiến trên biển xa hay không khi Việt Nam không có
tàu sân bay mới quan trọng.
Xây dựng “hạm đội tàu sân bay” kiểu Việt Nam
Nhiều người cho rằng “Việt Nam là một
tàu sân bay không thể đánh chìm” là sự ví von của giới văn chương, nhưng
trong tư duy của các nhà quân sự Việt Nam thì không. Việt Nam không
giàu có để hoang phí đến mức từ Thanh Hóa trở vào mỗi tỉnh đều có một
sân bay dân sự.
Với một chiều dài hơn 3000 km đường bờ
biển, trong đó có quần đảo Trường Sa cách bờ 600 km, có thể nói, Việt
Nam đã và đang cài đặt thế trận, xây dựng một đội hình tấn công (khối
chiến đấu) với thành phần lực lượng gồm máy bay Su-30MK2, Su-22M4,
Su-27…, tên lửa Bastion-P, tàu ngầm KILO, tàu khu trục Gepard 3.9, tàu
tên lửa nhỏ Molnya, hệ thống trinh sát phát hiện từ xa… để bảo vệ chủ
quyền, quyền chủ quyền, quyền tài phán trên biển của Việt Nam
Nhìn vào lực lượng có thể thấy, khối
chiến đấu này so với cơ cấu lực lượng trong hạm đội tàu sân bay Mỹ, tuy
tính năng kỹ, chiến thuật kém xa nhưng Mỹ có cái gì thì Việt Nam có cái
đó, còn nhiệm vụ, tính chất, thì hoàn toàn theo kiểu Việt Nam. Đó là:
1- Chiều tấn công là từ bờ ra biển nhưng có nhiều hướng tấn công.
Hạm đội tàu sân bay Mỹ (CSG) chỉ có thể
từ một hướng tấn công vào nhiều mục tiêu trong đất liền, thậm chí do
hành quân theo đội hình hộ tống tàu sân bay nên tấn công vào hạm đội đối
phương cũng vậy, một hướng.
Trong khi đó đòn tấn công của máy bay
Việt Nam được xuất phát từ nhiều vị trí sân bay trên bờ và do các lực
lượng trong đội hình không có nhiệm vụ hộ tống, bảo vệ máy bay mà chỉ
hiệp đồng tác chiến cùng nhau với máy bay, tấn công mục tiêu đã định,
cho nên, đội hình tấn công này có thế tấn công nhiều hướng vào một mục
tiêu.
Tấn công từ một hướng vào nhiều mục tiêu
và tấn công vào một mục tiêu từ nhiều hướng đã nói rõ khả năng, tính
chất, tư tưởng học thuyết quân sự… kiểu Mỹ và kiểu Việt Nam trong khối
chiến đấu này.
2- Mục tiêu tấn công là các chiến hạm
địch trong đội hình hành quân, đội hình xuất phát đổ bộ…(cho nên cơ cấu
chiến hạm mang tên lửa hành trình như Mỹ là xa xỉ)
3- Uy lực, sức mạnh chủ yếu của đòn tấn
công là tác chiến không đối hạm. Tức là đòn tấn công của máy bay
Su-30MK2, Su-27, Su-22M4…vào tàu mặt nước của địch.
Như vậy, nếu như khối chiến đấu hạm đội
tàu sân bay Mỹ tạo ra một sức mạnh khủng khiếp trong đòn tấn công từ đại
dương vào đất liền, có thể đánh sập hệ thống phòng thủ một quốc gia
bằng phương thức tác chiến “thống trị bầu trời” kết hợp với sử dụng vũ
khí công nghệ cao thì khối chiến đấu Việt Nam đang xây dựng không thể,
không phải tạo ra sức mạnh đó.
Đây là khối chiến đấu của “con nhà giàu”
mà chỉ dựa trên thế địa lý, “con nhà nghèo” Việt Nam mới xây dựng được
khi không có tàu sân bay.
Với Việt Nam, có tàu sân bay hay không,
ta không quan tâm vì thực tế, tàu sân bay chỉ đơn thuần là một sân bay
trên biển cho máy bay cất cánh tấn công và hạ cánh khi hết năng lượng,
vũ khí, mà sân bay ở trên bờ không cho phép.
Vấn đề chúng ta quan tâm là trong tình
hình hiện nay, tác chiến không đối hạm (một nội dung của tác chiến
không-biển) có vai trò vị trí quan trọng như thế nào trong hệ thống
phòng thủ và tấn công trên biển để xác định việc bố trí, tổ chức xây
dựng lực lượng phù hợp theo cách Việt Nam.
Thực tế hiện nay, lực lượng tàu mặt nước
của HQVN là quá mỏng manh. Việc bổ sung thêm 6 tàu ngầm KILO, 2 tàu
Gepard 3.9 “khu trục chống ngầm” và 10 chiếc Molnya…chỉ mới đảm bảo được
một bộ khung tối thiểu.
Chính vì thế, Việt Nam tăng cường thêm
12 chiếc Su-30MK2 và tương lai sẽ còn nhiều loại nữa như máy bay chống
ngầm P1 của Nhật Bản…là nhằm mục đích tăng cường sức mạnh, khả năng
chiếm ưu thế của khối chiến đấu này trong tác chiến trên biển của Việt
Nam ở giai đoạn hiện tại khi đối thủ chưa có tàu sân bay. Đó chính là
biểu hiện tư duy quân sự mới về tác chiến không đối hạm của Hải quân
Việt Nam trong tình hình mới.
Tuy nhiên bất luận trường hợp nào, dù
đối phương có tàu sân bay hay chưa có thì việc ưu tiên tăng cường sức
mạnh Không quân Hải quân, nhận thức đúng về vai trò, vị trí của tác
chiến không đối hạm nói riêng và tác chiến không-biển nói chung trong
hải chiến hiện đại để xây dựng lực lượng, xây dựng cách đánh là một sách
lược cực đúng và thông minh rất phù hợp với Việt Nam.
Lê Ngọc Thống
|