“Bàn thờ” này đã được thầy Dũng lập gần chục năm nay để
tưởng nhớ người thầy của mình: GS.TSKH Michail Fesenko (ĐH Cơ khí ôtô
Moscow - Nga). “Với tôi, GS Michail Fesenko là người thầy đặc biệt. Khi
thầy mất vào năm 2004, tôi thờ cúng thầy như một người cha và mỗi năm
đến ngày giỗ thầy tôi đều bày mâm cơm, thắp nén nhang tỏ lòng tôn kính
thầy” - ông Dũng chia sẻ.
Lúc sinh thời, GS Michail Fesenko được chuyên gia nhiều
nước trên thế giới đánh giá là bậc thầy trong ngành điện ôtô. Chỉ riêng
trong lĩnh vực điện xe tăng, ôtô ông có khoảng 150 bằng sáng chế. Ông
không chỉ giỏi về lý thuyết mà cả về sáng kiến kỹ thuật. Nhưng phần lớn
nghiên cứu của ông thuộc lĩnh vực quân sự nên các phát minh sáng chế của
ông ít được biết đến, phải đến khi chúng lỗi thời mới được công bố. Đến
năm 1972, ông chuyển về Trường ĐH Cơ khí ôtô Moscow, vẫn là người đứng
đầu về cơ điện tử, ôtô.
“Chính vì vậy được làm học trò của GS Michail Fesenko
là niềm hãnh diện của nhiều người. Ở VN có hai người được học thầy là TS
Đinh Ngọc Ân (ĐH Bách khoa Hà Nội) và tôi. Tôi được học ĐH và học tiến
sĩ ở Nga, trong những năm học đó tôi gắn bó với thầy và được học hỏi rất
nhiều thứ... Tôi học được nhiều điều từ thầy, từ cách dạy cho đến cách
đứng lớp” - thầy Dũng tâm sự.
Thầy Dũng cho rằng khi gặp được một người thầy, mức độ
ảnh hưởng của người thầy đó rất lớn với học trò. Phong cách của người
thầy tác động rất lớn đến nhiều thế hệ. Có lẽ vì thế, thầy Dũng thừa
nhận phong cách giảng dạy, phương pháp sư phạm của mình chịu ảnh hưởng
từ ông thầy giáo người Nga của mình. GS Michail Fesenko thường chia sẻ
với các học trò ở bậc ĐH: điều quan trọng nhất ở người thầy là làm sao
truyền được đam mê cho người học. Vì vậy có thể hiểu được nhiều đêm thầy
lăn xả ở phòng thí nghiệm với sinh viên đến tận 11, 12 giờ đêm. Thầy
bảo phải đam mê, nghiên cứu phải đến nơi đến chốn không dừng lại giữa
chừng...: “Vợ GS Michail Fesenko là một nữ bác sĩ, phục vụ ở chiến
trường. Những năm chiến tranh, hai người cưới nhau nhưng lại không có
con. Vì vậy, trong những năm tháng học tập trên đất Nga tôi xem gia đình
thầy như người thân của mình... Sở dĩ tôi thờ di ảnh thầy ở nhà, tại
phòng làm việc bởi vì thầy như người bên cạnh, luôn nhắc nhở mình phải
có tâm vì sự nghiệp giáo dục, truyền đam mê cho học trò. Trong làm việc,
nghiên cứu khoa học, ngước lên nhìn thấy hình ảnh của thầy tự trong tâm
tôi nhắn nhủ mình phải làm thế nào để cố gắng làm việc, không phụ tấm
lòng công ơn của thầy”.
Hằng năm cứ đến dịp 20-11, “bàn thờ” nhỏ trong phòng làm việc này lại được cắm vài đóa hoa tươi và một ít trái cây...
TRẦN HUỲNH