Tại "Cái nước Việt mình nó thế"
-Giữa lý thuyết và thực tiễn, nhiều khi sai số rất ghê. Và ông Bộ
trưởng Nội vụ bỗng nhiên phải làm nhiệm vụ… "hái hoa tình yêu": 30%...
1%... 30%... 1%..?
I- Cái câu
nói hóm hỉnh của Gs Hoàng Ngọc Hiến khi còn sống, hóa ra, giờ đây, nó
linh nghiệm đủ trong các lĩnh vực, khi mà người Việt phải bó tay trước
tất cả tai họa xảy ra, ập đến, đổ xuống…
Sự xảy ra, ập đến, đổ
xuống đó, là câu chuyện lũ dữ suốt từ trung tuần tháng 11 cho đến giờ,
vẫn còn nóng hổi trong tâm trí kinh hoàng của người dân các tỉnh miền
Trung, nóng hổi phím bàn giới truyền thông, và nóng hổi những câu chất
vấn của các đại biểu Quốc hội tại nghị trường những ngày này. Ai là thủ
phạm?
Rất nhanh, đã có “vật tế thần”- đó là con đập thủy điện!
Đồng loạt xả tràn, lưu lượng lớn, từ trên 650 m3/ giây tới 2500 m3/ giây
ở tất cả các tỉnh Quảng Nam, Gia Lai, Kon Tum…, hàng chục con đập lớn
nhỏ đã khiến hàng vạn hộ dân chạy không kịp. Nhà cửa, ruộng vườn, trâu
bò đều “chết trương” vì lũ. Thủy, hỏa, đạo, tặc- bốn loại giặc được cha ông từ ngàn xưa tổng kết, trong đó, thủy luôn xếp bậc… khôi nguyên, đủ hiểu sức tàn phá, và hung hãn của nó thế nào.
 |
| Hình ảnh hồ Định Bình xả lũ điều tiết - Ảnh: Trọng Nguyễn. |
Con số thống kê mới nhất của Trung tâm Phòng chống lụt bão khu vực miền
Trung - Tây Nguyên cho thấy, có tới 31 người bị chết, 09 người mất tích,
225 căn nhà bị cuốn trôi, 07 tàu thuyền tại Phú Yên, Quảng Ngãi bị
chìm, và hơn 430 ha lúa, hoa màu của 03 tỉnh Bình Định, Gia Lai, Phú Yên
bị ngập úng.
Từ trước tới nay, một quy định thành nguyên tắc điều
hành, các đập thủy điện phải có thông báo xả lũ trước cho dân để dân
kịp sơ tán, tránh thủy thần. Tuy nhiên, cái nguyên tắc cố hữu đó đã bị
chính những con lũ dữ tràn qua. Điều trớ trêu, đập thủy điện được xây
nên để phát điện và cắt lũ khi cần, giờ hoàn toàn không có tác dụng,
ngược lại, cũng cuống cuồng xả lũ gấp, tránh vỡ.
Rút cục, con lũ không ngăn được, giờ đây con người cãi nhau!
Ông xã đổ cho ông thủy điện. Ông thủy điện im lặng đáng sợ.
Ở nghị trường, ông đại biểu QH chất vấn ông Bộ Công thương. Điệp khúc
chất vấn nếu nghe kỹ, thật buồn. Bởi ít nhất việc lo di dân, tái định cư
ở các công trình thủy điện đã được hai lần đưa ra- ở các kỳ họp 03, 04
của QH, được Bộ Công thương ghi nhận.
Nhưng đến tận giờ, dân vẫn…
di chân tại chỗ, và họ chỉ cuống cuồng tự do “di tản” khi lũ cuồn cuộn
đổ về hoặc bất ngờ dâng đầy. Trong khi đó, trên sân nghị trường, ông Bộ
Công thương “sút” quả trách nhiệm to đùng, về “lưới” ông Bộ Nông nghiệp
và Phát triển nông thôn- vào rồi….. Khiến ĐB Dương Trung Quốc đóng vai trò người xem bất đắc dĩ, phải lưu ý khéo- cách ứng xử này xảy ra trước mặt dân chúng thì họ cho là sự lảng tránh.
Dân
thì hồi hộp, theo dõi pha “sút” trách nhiệm căng thẳng. Cuối cùng, hai
bộ cũng đã đồng tình… lập đề án chính sách, tháng 12 tới sẽ trình Chính
phủ về công tác di dân, tái định cư và quy hoạch tổng thể về công tác
này. Trong mọi thành ngữ, người Việt có vẻ chuộng nhất câu mất bò mới lo làm chuồng.
Có
điều, nằm trên giàn thiêu chờ phút phán xét, “vật tế thần” mang tên đập
thủy điện đâu có hãi sợ. Bởi nó tự cho mình chỉ là nạn nhân của một cái
còn… đáng sợ hơn. Đó là tư duy và cung cách quản lý.
Không phải không có lý khi các quan chức tỉnh Quảng Nam thẳng thắn và đau xót, chúng ta đã đi một bước sai lầm khi phát triển thủy điện tràn lan, giờ sửa sai nhưng không sửa nổi.
Nói cho công bằng, đó cũng là bi kịch một đất nước đang phát triển. Nếu
biết rằng, bức tranh năng lượng từ nay đến năm 2010 khá nhiều gam xám.
Việt Nam không thể trông vào điện than vì cạn kiệt. Điện gió thì không
phải vùng đất nào cũng phù hợp, trong khi điện hạt nhân còn quá bỡ ngỡ,
và dư luận xã hội thì quá lo ngại hệ lụy của loại điện này. Chỉ còn thủy
điện dựa vào sức nước, được tiếng giá rẻ.
Nhưng lợi thì có lợi
mà … tài nguyên không còn. Bức tranh điện năng của nước Việt cứ luẩn
quẩn chưa biết lối thoát hiểm nào đắc dụng.
Cho dù Bộ Công thương
đã loại bỏ ra khỏi quy hoạch 424 dự án thủy điện. Dù vậy hàng trăm dự
án thủy điện lớn nhỏ đã kịp phá tan hơn 50000 héc ta rừng, hàng ngàn héc
ta đất ở, đất trồng trọt, khiến dân cũng nháo nhác như chim, tìm đất
lành để đậu. Nhưng đâu là đất lành, nếu cứ mỗi mùa, lại chỉ thấy lũ dữ?
Rừng bị phá sạch để làm thủy điện, thì lũ càng lớn. Dân chới với chạy
lũ, còn đồng tiền nhắm mắt chạy vào túi những ai ai? Hay chỉ chạy vào
túi “nhóm lợi ích”?
Cái giá điện hóa ra không chỉ “đắt”, mà còn
rất đắng nữa, với người dân miền Trung, và với xã hội đang cần phát
triển, đang cần rất nhiều tài nguyên rừng.
“Đắng” bởi cung cách
quản lý tùy tiện, tiểu nông, chỉ biết lợi ích cục bộ mình của các ông
chủ doanh nghiệp đầu tư thủy điện, bất cần đoái hoài đến sống chết của
dân.
“Đắng” bởi cách tư duy ở tầm vĩ mô. Không phải không có lý
khi ông Doãn Mạnh Dũng, chuyên gia độc lập về biến đổi khí hậu, Phó Chủ
tịch Hội KHKT và Kinh tế biển t/p HCM, cho rằng, có ba nguyên nhân chính
khiến lũ lụt miền Trung ngày càng gay gắt.
Đó là chiến lược phát
triển về hướng Tây của các tỉnh miền Trung, khai thác rừng phát triển SX
trên đất rừng. Trong khi lẽ ra phải tiến ra biển, phát triển kinh tế
biển như đã được xác định. Thiếu các giải pháp kỹ thuật đồng bộ khi làm
con đường HCM, giống như con đê dài ngăn nước từ trên cao đổ xuống. Quản
trị xả lũ kém- mạnh “ông” nào “ông” nấy xả cùng thời điểm khiến cho
lượng nước đổ về hạ nguồn ồ ạt (Tuần Việt Nam, ngày 19/11)
Cái sự
“làm ngược” không phải đặc điểm riêng miền Trung? Nếu biết rằng, theo Ts
Nguyễn Quang Tân, Điều phối viên Chương trình Quốc gia Chương trình VN
của tổ chức RECOFTC (Regional Community Forestry Training Centre), hiện
nay, Châu Âu cũng như Mỹ đã phá bỏ rất nhiều đập thuỷ điện: Kinh
nghiệm của họ hàng trăm năm nay cho thấy lợi ích của những đập đó không
bù được những tác hại mà chúng gây ra, cả tác hại tới kinh tế cộng đồng
và môi trường sinh thái.
Cái sự “làm ngược” còn ăn vào cả
cung cách quản lý tiểu nông- buông lỏng ở tất cả những quy trình, quy
định cần chặt chẽ, nghiêm cẩn. Quy hoạch các con đập, theo thiết kế đều
tính đến các lợi ích cắt lũ, giảm lũ, tuy nhiên, nhiều thủy điện đã
không tuân thủ quy hoạch dung tích phòng lũ ban đầu.
Xin hãy đọc: Dung
tích phòng lũ của thủy điện Sông Bung 2 theo quy hoạch là 83 triệu m3,
khi thiết kế chỉ còn 7,19 triệu m3. Thủy điện Sông Bung 4 quy hoạch 188
triệu m3, thiết kế chỉ còn 47,28 triệu m3. Thủy điện A Vương 1 quy hoạch
110 triệu m3, còn 14,25 triệu m3. Đặc biệt, thủy điện Đăk Mi 4 có dung
tích quy hoạch 149 triệu m3, thiết kế chỉ có 2,2 triệu m3. Còn Sông
Tranh 2 có dung tích quy hoạch 233 triệu m3, thiết kế chỉ có 75,52 triệu
m3. (Vn. Money, ngày 19/11). Vì sao?
Chỉ có đồng tiền đầu tư, đồng tiền lờ lãi hẳn vẫn được những ai đó nắm rất chặt.
Trên giàn tế thần, chìa ra những con số khốn khổ, “vật tế” nhoẻn miệng cười vô tư lự: Tại nhà em hay tại các bác?
II- Dĩ nhiên là tại các bác, tại con người, tại đội ngũ quan chức, cán bộ, công chức.
Nếu
không thì làm sao những ngày này, bàn phím cứ nóng rực lên, trước những
“đối thoại thường niên” của QH, xoay quanh phiên chất vấn ông Bộ trưởng
Nội vụ ngày mới đây, 20/11.
Chất vấn, trả lời chất vấn tại nghị
trường là một thử thách lớn với các thành viên Chính phủ. Đâu phải chỉ
có 400- 500 ĐBQH “cùng hội cùng thuyền” lắng nghe, mà hàng triệu lượt
khán thính giả trong cả nước đều theo dõi phiên họp truyền hình trực
tiếp.
 |
|
ĐBQH Đỗ Văn Đương liên tục chất vấn về thủy điện. Ảnh: Minh Thăng |
Những câu trả lời của họ luôn phản chiếu trí tuệ, năng lực quản lý của
họ có bám sát thực tiễn, bám sát đời sống lĩnh vực mình phụ trách hay
quan liêu, xa rời? Tư duy trẻ, linh hoạt hay già cỗi, thủ cựu bởi chất
liệu cuộc sống nuôi dưỡng, hay nhất cử nhất động phải bám “phao”- những
văn bản nghị quyết của Đảng, Nhà nước đã ban hành. Chẳng hóa ra, ĐBQH
đến nghị trường để được đối thoại với …văn bản!
Thừa nhận một thực
tế, công tác tổ chức, cán bộ là một công việc cực kỳ khó khăn. Ở đó,
không chỉ cần sự giỏi giang, tinh tường để chọn mặt gửi vàng chứ không phải gửi thau.
Ở đó, tuyển dụng, đề bạt cán bộ, tích cực hay tiêu cực, đánh giá CBCC
cảm tính hay chuẩn xác, đều phải căn cứ vào tiêu chí đánh giá. Nhưng đó
là về lý thuyết. Mà giữa lý thuyết và thực tiễn, nhiều khi sai số rất…
ghê. Nếu không tại sao một kẻ nhiều sai phạm như Dương Chí Dũng, cuối
cùng vẫn được bổ nhiệm làm Chủ tịch Hội đồng thành viên Tổng Công ty
Hàng hải VN (Vinalines)?
Nếu không thì tại sao cho đến tận phiên
chất vấn, con số tỷ lệ 30% công chức, hay chỉ có 1% công chức không làm
được việc vẫn còn bỏ ngỏ, thậm chí tranh luận? Và ông Bộ trưởng Nội vụ
bỗng nhiên phải làm nhiệm vụ… hái hoa tình yêu: 30%... 1%... 30%...
1%..? Cuối cùng, ông phải dẫn lời của Phó Thủ tướng có ý kiến cho là như vậy
chứ không phải lời của Phó TT nói, để bảo đảm tỷ lệ 1% … thi đỗ. Dù
vậy, Chủ tịch QH cũng vẫn hoài nghi- con số 1% mới coi là “đỗ vớt”, còn
chờ Bộ trưởng Nội vụ kiểm tra và báo cáo.
Sự “sai số” có khi còn
nghiễm nhiên ngự trị, được cơm bưng nước rót hẳn hoi. Nếu không, tại
sao, sau 03 năm thực hiện tinh giản bộ máy, tinh giản biên chế, ngành
nội vụ có kết quả lớn đến bất ngờ: Giảm được 04 bộ, nhưng lại tăng số
tổng cục từ 82 lên 110. Tương tự, ngành tinh giản 28 ngàn người, nhưng
lại tuyển dụng, tới 69 ngàn người, chung cuộc, tỷ lệ tăng 148%. Cứ đà
này, ngành cần hoán vị ngữ nghĩa khái niệm, giảm thành tăng, tăng thành
giảm, may ra mới thực hiện được chủ trương tinh giản biên chế, bộ máy.
“Đỗ
vớt” về năng lực hoạt động nghiệp vụ, không chỉ thuộc tỷ lệ 1% công
chức, mà còn thuộc chính Bộ Nội vụ, khi ĐBQH Y Mửi (Kon Tum) chất vấn vụ
việc thi nâng ngạch, tổ chức được hơn 01 năm nay, vẫn chưa có kết quả
chính thức, chưa có quyết định bổ nhiệm vào ngạch với người trúng tuyển.
Câu trả lời, là để rút kinh nghiệm hoàn thiện thể chế. Thế nhưng
xin đừng quên, sự cẩn trọng và sự trì trệ trong cung cách làm việc, có
khi chỉ cách nhau gang tấc, và đôi khi đó lại chính là ngụy biện, nhất
là trong bối cảnh, Nhà nước chủ trương triển khai cải cách hành chính.
Sự
tuyển chọn, lựa chọn cán bộ cũng không chỉ cần sự tinh tường, những
tiêu chí chuẩn xác, mà còn cần cả sự liêm chính. Bởi đây cũng là nơi
“giao dịch” giữa Nhà nước có nhu cầu tuyển chọn người tài, người làm
việc, với mọi công dân đủ tiêu chuẩn lao động. Thực chất, dù muốn hay
không, nó trở thành nơi “giao dịch” giữa cá nhân có thẩm quyền với cá
nhân.
Và trong con lũ tham nhũng hung hãn cuốn phăng tất cả nhân
tâm, lòng tự trọng, sự liêm sỉ, thì nơi nắm quyền sinh quyền sát - tuyển
chọn cán bộ, công chức, hiển nhiên là nơi có thể thành đất lành tham nhũng đậu.
 |
|
Ảnh minh họa |
Xã hội chưa hề quên câu chuyện chạy công chức 100 triệu của Hà Nội, đến
giờ vẫn mờ mờ tỏ tỏ mà chưa rõ đường đi lối về. Xã hội giờ gần như đã
quen thuộc với những xì xào to nhỏ về mua quan bán tước, chạy chức chạy
quyền. Thế nên không phải ngẫu nhiên khi nhiều ý kiến chất vấn tập trung
vào chủ đề này.
Tiếc thay, một lần nữa, các ĐBQH được đối thoại với những … văn kiện của Đảng, với Báo cáo chính trị tại ĐH Đảng XI đánh giá cán bộ là khâu yếu.
Dù ông Bộ trưởng Nội vụ thành thật luôn coi đây là tài liệu gối đầu để
nghiên cứu suốt 2/3 nhiệm kỳ. Có lẽ, do vấn đề quá tế nhị, nhạy cảm, như
ông nói, mà rút cục câu chất vấn của các ĐBQH một lần nữa không được đi đến nơi, về đến chốn.
Một lần nữa, Chủ tịch QH phải thẳng thắn nhận xét: Tuy
Bộ trưởng không khẳng định có tiêu cực, nhưng việc Bộ trưởng dẫn nghị
quyết ra đọc, tức là thừa nhận có tiêu cực, có tham nhũng trong bộ máy
CBCC.
Một cuộc chất vấn, đối thoại để hiểu được những việc
làm của các thành viên CP được người dân tín nhiệm bỏ phiếu bầu, cho
thấy người dân Việt còn rất nghèo, nhưng vẫn luôn là những chủ nợ lớn
của… lòng tin.
Còn đâu đó, nơi xa vắng, linh hồn Gs Hoàng Ngọc
Hiến đang an ủi những linh hồn người dân miền Trung lương thiện còn đang
ngơ ngác không hiểu nổi vì sao mình phải chết bởi lũ dữ: Tại cái nước Việt mình nó thế, bà con ạ!
Kỳ Duyên
|