|
20/03/2014 |
Họ tên: Nguyễn Xuân Gió
Sinh ngày: 01 - 01 - 1939
Sinh quán:
Hoàng Long - Hoàng Hóa
- Thanh Hóa
- Điện thoại: 0945834259
Tự sự
Câu chuyện
ngụ ngôn
Kén vừa kén lắm mà chi
Lo về mặt nặng như chì khổ chưa
Hài hòa phù hợp là vừa
Bài học còn đó xin thưa bỏ làng
Kén dâu
(Vần “u”
cuối)
Mong hoài có con dâu
Mệt người báu gì đâu
Ba ngày như mổ trâu
Sướng gì thêm buồn rầu
Mâm bát bở ruồi bâu
Thương con càng thấy đau
Nghỉ lại tiếc trầu cau
Chuốc về thêm nhức đầu
Tưởng nhàn lại phải hầu
Lễ trước khấn đằng sau
Mang vạ trăm lo âu
Gian nan nghìn nổi sầu
Khổ chưa oan cái bầu
Dân gian thơ có câu
Mật ngọt lắm ruồi chầu
Lang chạ khỏe sắc màu
Trời biết nông hay sâu
Bên kia ngay đầu cầu
Cả làng lôi kéo nhau
Nhìn đi phải tau đâu./.
Tìm kiếm chọn con rể
Rất sợ con mình ế
Cáp vàng không dám để
Tuổi tác tàn bóng xế
Thiếu chi người oai vệ
Nhìn dáng trông quá nể
Có vị trông khệ nệ
Nói năng thừa tử tế
Có loại sử quá tệ
Lừa lọc lắm mưu kế
Thôi luôn cắt quan hệ
Tiếc cho người đến trễ
Nói năng chẳng ai chê
Bên ngoài rất cả nể
Duyên dáng không ai chê
Nói năng mùi sâm quế./
Khan hiếm mộng con trai
Rõ duyên rất có tài
Cả làng bạt ngàn gái
Nhiều cô dáng các đài
Khối cô tựa mắt nai
Một lúc vớ cả hai
Cưới ngay không kéo dài
Khôn ghê đâu thấy dại
Tay phải quơ tay trái
Đi luôn đâu ở lại
Rõ ràng được công khai
Tuyệt vơì rất mãnh mai
Khối nhà cứ gạn nài
Có lợi đâu có hại
Bóng bảy rõ tốt nái
Sinh đẻ hơn gà mái./.
Nghề đẹp sao lại còn chê
Sản xuất cho lắm bị khê cho nhiều
Dịu
dàng nhả nhặn biết điều
Vừa
bán vừa đọc truyện Kiều hết không
Nghề Nan (n)
Truyền nghề làm nghề nan
Không nhạc cũng chẳng đàn
Mồ hôi tưới như chan
Bữa ăn quá khô khan
Mệt nhoài ai thèm gàn
Có gì lại đem bán
Sức người cũng có hạn
Cảnh khổ càng ngao ngán
Ít củi cũng đem gạn
Bữa cơm còn nhiều sạn
Vết thương không bom đạn
Dù ai có dày dạn
Thấy mình thật khốn nạn
Đói nghèo rồi hết bạn
Nghỉ đời càng thấy chán
Vào thở lại ra than./.
Nghề Đá (a)
Ba đời nghề đục đá
Cũng mong đời sống khá
Hết ông lại tới cha
Đến mình là thợ cả
Giàu chi hoàn vất vả
Kéo đến lại đến bà
Làm đến cả bà xã
Đói khát người mệt lã
Dáng dấp giống hàng mã
Hết về rồi lại ra
Kiểu này đến bán nhà
Ren xưa vẫn theo đà
Không đói có mà lạ
Làm chi sao chẳng già
Cả ngày không thay ca
Trước
sau cũng hóa ma./.
Một đời sống nghề mộc
Ai bảo không khó nhọc
Nhiều khi mệt muốn khóc
Nghề nghiệp quá hại độc
Gây bệnh trong phút chốc
Lam lũ chẳng có lộc
Việc làm khô không khốc
Hàng lâu lắm mùi mốc
Nhiều mối bở bồng bộc
Làm nhanh sợ bị sốc
Hàng rắn thở hồng hộc
Khó tính khách lại đốc
Hết hơi nghỉ một chốc
Đời vẫn thế … cộc, cộc … ./.
Nghề may
(y)
Chọn mãi được nghề may
Suốt ngày đo lại xoay
Khách đưa muốn lấy ngay
Mặc rồi thấy lại thay
Ít ra cũng hẹn ngày
Giá cả tiếc đứng ngây
Yên trí miễn trình bày
Vãi nguyên để cả cây
Việt Nam
dùng đồ tây
Thua bạn nghe cũng cay
Mi lại cũng chiều thầy
Tranh thủ lúc rượu say
Vội vàng tớ sang đây
Cảm ơn tạm chia tay
Ít ăn sao người gày
Sướng nhất bọn chúng mày
Rộng dất tha hồ xây
Nhà mày thiếu máy bay./.
Nghề Hoa
(a)
Chẳng gì đẹp bằng hoa
Gặp nhau bên chén trà
Sáng sớm đến chiều tà
Vừa làm vừa hát ca
Nhảy múa điệu cha cha
Thu vào lại bày ra
Khách quen như khách lạ
Không vội cứ thong thả
Chân thật chẳng lèo lá
Tình cảm luôn vồn vả
Hoa bán vừa phải giá
Mến khách thường vâng dạ
Tránh phân chia hèn khá
Khách vào tưởng nhàn nhã
Tuy vậy cũng vất vả
Mệt kệ, luôn hể hả
Khách gần như khách xa
Thương nhau cùng một nhà
Chân thành luôn mặn mà
Khách về lại nhớ ra./.
Gia truyền làm nghề vàng
Không giàu nhưng cũng sang
Cuộc sống rất dễ dàng
Mọi người thấy nể nang
Ăn mặc đẹp gọn gàng
Cả đời chẳng vác mang
Cơ nghiệp rất khang trang
Công việc cũng nhẹ nhàng
Hết bán lại mua hàng
Hàng chạy tốn đèn nhang
Cuộc sống thật đàng hoàng
Con cháu học giỏi giang
Ăn ở thuận xóm làng
Hạnh phúc bên thiếp chàng./.
|