Chức vụ cao ăn cắp, dạy con cháu thế nào
Điều quan trọng là tạo được môi trường để cái tốt có thể phát huy và đẩy lùi được cái xấu. Môi trường đó là một xã hội tử tế.
Người Việt đang tự "ăn cắp" niềm tin của nhau
Thời
gian vừa qua không ít trường hợp người Việt Nam đi ra nước ngoài hoặc
sinh sống ở nước ngoài trở thành… kẻ cắp. Hiện tượng lao động Việt Nam ở
các nước có nhiều tật xấu như bài bạc, rượu chè, trộm cắp, bỏ trốn đến
nỗi nước sở tại phải có những đợt đóng cửa, tạm thời không nhập khẩu lao
động Việt Nam, rất đáng suy ngẫm.
Ăn cắp- chuyện phổ biến
Thẳng thắn nhìn nhận, tệ ăn cắp hiện nay có thể nói là chuyện phổ biến.
Ăn cắp vặt có, ăn cắp của công có và tệ hại nhất hiện nay là ăn cắp của
dân tài sản của nhà nước, đó chính là tham nhũng.
Tệ tham nhũng là tệ ăn cắp tập thể nguy hiểm nhất hiện nay.
Người có chức vụ cao ăn cắp thì làm sao có thể giáo dục được người trẻ,
con cháu. Tấm gương xấu cứ treo lồ lộ trước mắt thì không thể giáo dục
được ai.
 |
| "Ăn cắp" tồn tại dưới nhiều hình thức khác nhau |
Nhìn vào lịch sử có những triều đại được ghi nhận là quang minh, chính
trực. Làng trên xóm dưới không có trộm cắp rình mò, nhà nhà đêm đêm
không phải đóng cửa.
Theo Bộ luật Hồng Đức, tội trộm cắp tài sản
là tội phạm có tính chất và mức độ nguy hiểm cao trong các tội phạm xảy
ra trong xã hội phong kiến. Sự đánh giá này được thể hiện tại quy định
về hình phạt đối với người phạm tội trộm cắp tài sản và cách thức sắp
xếp vị trí của các quy định của tội trộm cắp tài sản trong các quy định
về tội phạm. Nó chỉ đứng sau các tội xâm phạm an ninh quốc gia và các
tội xâm phạm tính mạng, sức khoẻ, danh dự nhân phẩm con người.
Một
xã hội pháp trị, thực thi nghiêm pháp luật bao giờ cũng là nơi ươm mầm
cho đạo đức xã hội phát triển. Một xã hội mà tôn ti trật tự được xác lập
thì không có chuyện những tệ nạn hình thành.
Điều đau lòng nhất
hiện nay không phải đói nghèo sinh đạo tặc như ông bà ta ngày xưa đã
tổng kết mà giàu cũng ăn cắp, càng giàu càng ăn cắp. Người ít văn hóa
thì ăn cắp vặt người có văn hóa càng cao thì ăn cắp càng tinh vi, và
những vụ rất lớn. Tệ “lại quả”, tệ đút lót để được nhận thầu tràn lan,
tệ chạy chức, chạy quyền, chạy tội, chạy tuổi… cũng là thứ ăn cắp làm
thành thứ “văn hóa” chạy”.
Còn ăn cắp lớn nhất hiện nay chính là
tệ tham nhũng. Tham nhũng chỉ đích danh là ăn cắp mà như bộ luật Hồng
Đức đã xếp. Cái nguy hiểm nhất của tội này hiện nay là người ăn cắp
không thấy xấu hổ mà còn vênh vang vì có nhà cao cửa rộng có nhiều tiền
và có tiền là có tất cả.
Một khi mà tầng lớp trên có vấn đề về
đạo đức (vây cánh, lợi ích nhóm, tham ô, trộm cắp, hối lộ), không biết
chia sẻ với người nghèo, thì đã phải báo động về vấn đề đạo đức xã hội.
Chúng
ta đau lòng về những hiện tượng như ăn cắp tiền ủng hộ cho đồng bào
nghèo đồng bào khó khăn, những vùng bão lũ. Năm nào cũng vậy mỗi khi có
thiên tai lũ lụt là những tấm lòng nhân ái đều hướng đến những người
“thất cơ lỡ vận” chắt chiu quyên góp. Và cũng chính ở đó lại xuất hiện
tệ ăn cắp.
Nhiều người có trách nhiệm đã lợi dụng chia cho người
thân, người nhà, hoặc bớt xén làm việc khác. Ngay đến tội giả danh
thương binh, chất độc da cam để lấy tiền của nhân dân cũng phổ biến hiện
nay thì phải nói tệ ăn cắp lan tràn trong xã hội mà không giáo dục
không báo động thì hiểm họa khôn lường.
Có người nói đói nghèo
sinh đạo tặc đã sợ, nhưng giầu có và tài năng mà cũng đạo tặc, thì đáng
sợ hơn nhiều. Những trí tuệ, thay vì nghĩ cách phát triển và đưa quốc
gia thành văn minh, tiến bộ, lại tập trung vào tìm cách tham nhũng tìm
cách chia tài nguyên và ODA như những vụ tham nhũng vừa qua.
Cần tạo lập cơ chế minh bạch
Phải
coi tình hình như trên là đáng báo động và phải có biện pháp chấn chỉnh
tận gốc chứ không phải xử lý một vài hiện tượng xẩy ra. Vì suy cho cùng
đó cũng chỉ là giải quyết phần ngọn
Người xưa có câu: “Tu thân,
tề gia, trị quốc, bình thiên hạ” là nói sửa từ cái gốc. Trước hết là tự
sửa mình, là bồi dưỡng kiến thức đạo đức cho mình, mình có giỏi mới đi
dậy được người khác, mới làm gương cho người khác. Mình chưa làm tốt
việc gia đình thì đừng có nói làm tốt việc thiên hạ.
Trong gia
đình không dạy dỗ được con cái, không là trụ cột, không là tấm gương đạo
đức thì con cái cũng không nghe lời và như thế đừng đòi đi dạy thiên
hạ. Gần đây trên TV đang chiếu bộ phim “Nơi chốn ta quay về” nói về vấn
đề đạo đức. Người bố giữ trọng trách của một huyện nhưng ăn chơi, buông
thả, bị những phần tử xấu lôi kéo đã tác động ngay đến con cái khi chúng
nhìn thấy hành vi của bố thì làm sao dạy được chúng.
Để làm được điều đó cần xử lý tận gốc nguyên nhân hình thành ra nó.
Thứ
nhất, cần tạo lập một cơ chế minh bạch rõ ràng, một cơ chế để người dân
giám sát, một cơ chế để những người có trách nhiệm không dám tham nhũng
không dám ăn cắp.
Thứ hai, Luật pháp là phải nghiêm minh, không
có chuyện nhẹ trên nặng dưới. Chính điều đó đã làm giảm lòng tin của
người dân. Chúng ta thấy nhiều vụ án người có chức quyền ăn cắp cả tỷ
lại xử nhẹ, người ăn cắp vài chục triệu đồng lại nặng. Hay người có chức
quyền vi phạm dẫn đến chết người lại tuyên án treo trong khi cũng tội
danh như vậy người dân lại chịu hình phạt nặng…
Thứ ba, phải từ
nền giáo dục, tri thức. Chính việc coi trọng cái chữ nhưng không coi
trọng con người, không lấy nhân cách con người làm trung tâm của sự giáo
dục mà hệ lụy của sự lẹch lạc đó, hôm nay cả xã hội tiếp tục gánh chịu.
Chúng ta cần phải thay đổi lối giáo dục, lấy nhân cách con người làm
trung tâm, có như vậy mới tạo được sự thay đổi, đương nhiên không thể
nay mai, nhưng đời con cháu chúng ta sẽ văn minh.
Thứ tư, giới
truyền thông cũng phải góp sức tuyên truyền, lên án cái xấu, cổ vũ những
hành động đẹp. Rất buồn là trên các các trang báo người tốt, việc tốt
thì tìm mỏi mắt không ra nhưng hành động tiêu cực phản cảm thì tràn lan.
Mấy cô ít vải nhố nhăng thì nhan nhản tung hô, người lao động sáng tạo
thì khó tìm thấy.
Và điều quan trọng chính là sự vào cuộc của cả
hệ thống chứ không riêng một bộ phận nào. Phải tạo được môi trường để
cái tốt có thể phát huy và đẩy lùi được cái xấu. Môi trường đó là một xã
hội tử tế.
|