|
Truyen ngan: PHIÊN PHIẾN TUỔI GIÀ
Bạn tôi, có ông tự xưng là Hai Hô.
Bởi răng ông hô. Ông rất thích thú với danh xưng nầy. Ông thường nói
rằng, ngày xưa còn trẻ, hăng tiết vịt, ai nói gì, đúng hay sai, cũng tìm lời
cãi lại. Bây giờ già rồi, nghe ai nói gì cũng thấy xuôi tai, đúng hết....
Bởi già rồi, có nhiều kinh nghiệm, thấy
được đúng, sai, có nhiều mặt khác nhau.
Bà mẹ ông đã 92 tuổi, mà thường hay nói
câu: "Mai mốt tôi già rồi thì..." Mỗi lần nghe câu đó, ông vội cắt
ngang lời mẹ, và hỏi lại: " Hơn chín mươi tuổi rồi mà chưa già hở mẹ? Thế
thì bao nhiêu tuổi mới là già?" Bà cụ chỉ cười, không đáp lại. Vợ ông
thường nháy mắt, nhìn ông che dấu nụ cười bí mật. Người em ông nói: " Theo
tôi, thì không có ai già, và cũng chẳng có ai trẻ. Già hay trẻ, là một khái
niệm rất tương đối. Hồi tôi mười bốn, mười lăm tuổi, thấy các chị hàng xóm mười
bảy hay mười tám tuổi là đã già khú đế. Già như sắp mua hòm được rồi. Thế mà khi
tôi sáu mươi tuổi, tôi thấy các bà năm mươi là trẻ, và các bà bốn chục tuổi là
bọn con nít. Thế thì già hay trẻ, không phải tùy theo số tuổi của họ. "
Ông Hai nói, có một lúc nào đó, con người
trở nên già. Nầy nhé, mỗi khi đi ra đường, nếu chỉ thấy các bà già nhìn mình,
mà các cô gái trẻ không dòm mình nữa, thì phải hiểu là mình đã già rồi. Lại
nữa, mỗi sáng đứng trước gương, thấy trán mình cao hơn, tóc rụng nhiều, đừng
tưởng mình trở nên thông thái, mà phải biết đó là dấu hiệu già. Nếu mình thấy
mọi người dường như trẻ lại, thì chính mình già đã đi, vì mình so sánh thiên hạ
với cái bóng của mình trong gương soi mỗi ngày.
Ông nói, tuổi già báo hiệu khi sinh lý
bắt đầu yếu. Nhịp độ "gần gũi" của vợ chồng thưa dần. Và đôi khi cố
gắng làm vừa lòng bà vợ theo định kỳ, mà không có hứng khởi. Những khi đó, nếu
bà vợ gạt ra, không cho gần gũi, thì trong lòng lại mừng húm, vì có cái cớ để
không làm tròn "bổn phận" mà không áy náy. Ông nói, bực nhất là những
lúc mình đang hăng, đang nóng máu, sắp xáp chiến, mà bà vợ cứ cằn nhằn về những
chuyện không đâu, như cái hàng rào bị gió vật nghiêng, cây hoa hồng lá bị bạc
mốc, con chó bị rận bọ chét. Thế là cả cái thân già nó xìu xuống như cọng bún thiu.
Chẳng làm ăn chi được nữa cả. Đành bỏ cuộc vui nửa chừng. Khi còn trẻ, vào
những lúc sắp gay cấn như thế nầy, thì dù cho sét nổ trên đầu, cũng không nghe,
không biết.
Có người hỏi ông sao không dùng viên
thuốc thần kỳ, làm cho vợ chồng vui như thuở ba mươi. Ông nói, đừng tin mà chết
sớm, đau tim mà dùng thuốc nầy, thì lăn đùng ra mau lắm. Hồi trước, ông cũng
xin ông bác sĩ cho toa thuốc nầy, bác sĩ ấy không chịu. ông cũng hơi
giận, nhưng bây giờ thì cám ơn, vì biết được cái nguy hại của nó. Vui chốc lát,
mà bỏ mạng, lãng nhách. Theo ông, thì vợ chồng già, ghiền cái hơi của nhau hơn là
chuyện vật nhau lăn lộn trên giường. Chỉ cần luồn tay vào áo bà vợ già, mà tìm
trái mướp, cũng đủ làm cho bà ấy vui rồi.
Nói về cái tai điếc, ông nói:
"Có một lúc nào đó, mình nghe nhạc, cứ tưởng là các anh chị ca sĩ dạo nầy
không còn hát hay như ngày xưa. Không phải vậy đâu. Thời nào cũng có ca sĩ
giọng hay. Nghe không hay vì cái tai mình đã nặng, lãng. Rồi cứ tưởng nhạc dở.
Đó là dấu hiệu già. Nhất là khi nghe truyền thanh, truyền hình, thì con cái,
hàng xóm, cứ than phiền mở âm thanh quá lớn. Theo mình, âm thanh như vậy chỉ
vừa đủ nghe, mà họ bảo oan cho mình là quá lớn."
Ông Hai nói với một bạn già rằng, khi
già, lãng tai, điếc tai cũng có cái lợi lớn. Là khi nào vợ nói lời êm ái, dịu
dàng, yêu thương, thì nghe cho sướng tai. Khi nào bà trở chứng trách móc, chê
bai, than vãn, nói nặng lời, thì cứ nhè-nhẹ gỡ cái máy trợ thính ra, chỉ thấy
bà nhóp nhép cái miệng, trông tức cười lắm. Không nghe, thì không bực mình,
không giận hờn, mà còn cười, đôi khi nụ cười rất rạng rỡ, cười rất dễ thương nữa.
Bà vợ nói như gió vào phòng trống, thấy ông chồng không giận, mà còn cười vui,
thì đành im miệng cho đỡ tốn hơi. Và đôi khi còn thương thêm, vì tưởng ông
chồng khéo nhịn. Nhưng một ông bạn khác, nói rằng, khi bà vợ trách móc và thở
than, thì để bà ấy nói, cho xả ra, nhẹ bớt bực tức trong lòng. Bởi vậy, mỗi khi
vợ ông than vãn, trách móc, thì ông mừng và lắng nghe. Nếu bà ngưng nói, thì
hỏi rằng em có gì cần nói thêm, than vãn thêm không, hãy nói cho hết đi, anh
nghe đây. Thế là bà dịu xuống, và bà cảm thấy hơi quê quê, nên thôi.
Ông Hai nói, khi già, mắt yếu, cầm cuốn
sách lên, là móc túi tìm cái kiếng. Không có kiếng thì đành chịu thua. Khi đó,
mình ít đọc sách hơn ngày xưa. Rất nhiều bạn ông than phiền rằng, dạo nầy, sách
vở, báo chí họ in chữ nhỏ hơn, khó đọc. Không phải đâu. Mắt mình mờ, kém, chứ
không phải chữ in nhỏ lại. Mấy anh trẻ hỏi ông có bực vì mắt kém không, ông Hai
nói rằng, việc chi mà bực?. Phải mừng chứ đừng bực. Mừng và cám ơn khoa học tiến
bộ, giúp cho mình còn thấy rõ hơn, nghe rõ hơn, mà nếu mình sống mấy trăm
năm trước, thì đã mù loà, và điếc đặc rồi. Dù cho nghe ít, thấy không rõ hoàn
toàn, nhưng có thấy, có nghe , đã là quá quý rồi. Tuổi đã cao, mà còn thấy được
người thương yêu, con cháu, bạn bè. Còn xem truyền hình, phim truyện, thì đã
nhận được rất nhiều ân phước của trời ban cho. Phải biết cảm nhận và cám ơn
trời.
Bây giờ, đi đâu xa ông cũng ngại. Đi du
lịch, điều nghĩ đến trước tiên của nhiều người già như ông, không phải cảnh
đẹp, điều hay, cái lạ, mà nghĩ đến cái cầu tiểu. Không biết nơi đó có hay
không. Cứ vào quán xá, hội trường, thì có thói quen, trước tiên là xem cầu tiểu
nằm đâu. Quán nào mà không có cầu tiểu, thì đừng hòng có nhiều ông bà già bước
vào. Ông rất sợ mai đây xui xẻo, người ta tôn ông lên làm lãnh tụ. Vì thấy mấy
ông lãnh tụ đứng đọc diễn văn, họp báo, duyệt binh, diễn hành, đứng hàng giờ,
phải nín tè, khó chịu, mệt và khổ lắm. Ông cũng rất ngại ngủ nhà lạ, cứ
nửa đêm, nhiều lần mò mẫm trong bóng tối dậy đi tiểu. Xối nước ào ào làm người
khác mất ngủ. Chưa kể lạ nhà, đêm tối, lạc đường mở lầm cửa phòng vợ, con người
ta, thì cũng bẽ bàng.
Một lần, bà vợ đè đầu ông xuống mà nhuộm
tóc cho ông. Mấy hôm sau, lên xe công cộng, ngồi vào ghế dành cho người
cao niên. Ông thấy có một "lão trượng" đứng nhìn ông chằm chằm, như
ngầm hỏi, sao không nhường ghế ngồi cho người già cả. Ông đoán chắc, chín mươi
phần là "lão trượng" kia còn nhỏ tuổi hơn ông. Ông cứ ngồi lì, làm
lơ. Nhưng khi thấy hành khách chung quanh nhìn, như thúc dục, như nhắn nhủ bằng
ánh mắt khó chịu, thì ông nhột quá, đứng dậy nhường ghế cho lão trượng kia. Ông
nghĩ, không lẽ phải thét lên là tôi còn già hơn lão, và không lẽ phải móc c=C
Sưu tầm
|