Thực ra, tiến sĩ
tốt nghiệp ở nước ngoài cũng có năm bảy loại, không thiếu những tấm bằng chất
lượng thấp, thậm chí bằng mua. Ở đây chỉ xin được bàn đến tiến sĩ thiệt, có
thực tài và có thực tâm, nhưng họ đã không trở về.
Người có chữ sử
dụng cách nói lịch sự là “môi trường không phù hợp”. Nhưng cần phải cụ thể hóa
môi trường đó là gì mới thấy rõ được vấn đề. Chung quy chỉ có hai thứ: Thu nhập
và đãi ngộ
Trước hết là thu
nhập. Có nhiều người nhiệt tâm, hăng hái vào làm ở các cơ quan nhà nước, với
mong muốn đem sở học của mình để đóng góp, cống hiến. Nhưng đồng lương nhà nước
có khung có bậc, cho dù anh giỏi đằng trời cũng không thể trả lương cao hơn quy
định. Với mức thu nhập vài triệu đồng/tháng, thì anh ta không đủ cơm ăn áo mặc,
lấy đâu ra “lửa” để tiếp tục đốt cho thành nhiệt trong tâm. Không ai có thể yên
tâm làm việc khi sống thiếu thốn, vợ con chạy ăn từng bữa. Cho nên, họ bật ra
khỏi cơ quan nhà nước, gõ cửa tư nhân, lương cao hơn và cư xử cũng công bằng
hơn.
Kế đến là đãi
ngộ. Cũng cần được hiểu đãi ngộ ở đây không chỉ là phần thưởng xứng đáng với
công sức bỏ ra, mà còn nhiều thứ khác. Tạo điều kiện tối đa để nhân tài thể
hiện là đãi ngộ, ủng hộ sáng kiến hay cải cách là đãi ngộ, sẵn sàng cho nhân
tài thăng tiến là đãi ngộ. Cho dù có thể thu nhập chưa cao, nhưng chính những
sự đãi ngộ này đã giữ chân người tài.