|
MƯA THU VỀ BÊN BÁC VĂN.
Thơ: Đỗ Hoa Lý
(Bài thơ đã được nhạc sĩ Quỳnh Hợp phổ nhạc)
Hà Nội hôm nay trời tuôn mưa thu
Mưa xối xả, mưa nhặt thưa lớp lớp
Đường Hoàng Diệu gió thổi dài xao xác
Thoảng nghe tiếng đàn Bác vẫn vang ngân
Nước mắt tuôn trào con thầm gọi bác Văn
Ngỡ tiếng bác vẫn thì thầm đây đó
Ngôi nhà xưa, khu vườn tao nhã
Dáng Người thân thiết vẫn kề bên
Nghẹn lòng con nước mắt trào dâng
Bác có nghe mưa về Tây Côn Lĩnh
Mưa vần vũ góc trời Tây Bắc
Mưa ầm ào sóng dội biển Đông?
Mưa từ phía Trường Sa thiêng liêng
Và Hoàng Sa cuộn trào ngàn con sóng
Mưa lòng người, mưa giữa đời dài rộng
Pha những giọt hồng lớp lớp cháu con
Bên Người những phút thiêng liêng
Nghe rưng rưng giữa trái tim Tổ quốc
Mưa sẽ tạnh và nắng hồng rực rỡ
Mừng non sông vang khúc hoà ca!
Hà Nội 2/9/2014

*********************
CÁNH ĐỒNG
Thơ: Đỗ Ngọc Quang
Nhạc & Lời: Đỗ Ngọc Quang
Anh
gửi thơ tình trong cỏ
Cỏ hình như xanh thêm
Thơ chờ chân ai đó
Bước trên cỏ thơ mềm
Cánh đồng thành thảo nguyên
Vì tình thơ bát ngát
Em bay và em hát
Cỏ xanh thành cỏ tiên
Cũng như là thơ anh
Có em thành tiếng hát
Long lanh niềm hạnh phúc
Ta hét vang cánh đồng
Ta gọi vào mênh mông
Này mênh mông có biết
Thế nào là yêu không...
Thơ nở khắp cánh đồng
Theo đôi chân em bước
Đôi chân em ngà ngọc
Bước ngập tình thơ anh
Cánh đồng thơ mãi xanh
Cho tình em ôm ấp
Cỏ long lanh hạnh phúc
Cánh đồng thơ yêu thương.......
2-9-2014
******************
THƠ ĐỖ TRỌNG KHƠI
BÀN TAY MƠ- Thơ Đỗ Trọng Khơi
Ta kém tuổi thu vàng một tuổi
và hơn đông trắng mấy ngàn năm
Sắc tóc trên đầu rưng rưng trắng
màu mắt thì xanh xanh não nừng
Bàn tay mơ có trăng một bóng
buộc vào đọn tuổi cái người dưng
Ta kém tuổi hồn ta một tuổi
em - rượu nồng tưởng đã ngàn năm
3-9-2014
THU ĐI- Thơ Đỗ Trọng Khơi
Ngày giăng lấm thấm hơi may
màu lên mút lá, hương gầy đôi phân
Đêm sương từ tạ ân cần
mùa đông cách mấy dấu chân thì về.
22-8-2014
******************
THƠ ĐỖ NGỌC VIỆT DŨNG
Hà Nội lá vàng- Thơ Đỗ Ngọc Việt Dũng
Hà Nội giao mùa, lá giao du
Phố, đường vàng ngập, đã vào Thu
Bóng đôi trai, gái đùa trong lá
Xế buổi hoàng hôn, thoảng sao trời
Lá bay, lá cuốn cả nụ cười
Mắt người thiếu phụ lệ đầy vơi
Hồ Gươm lắng đọng bao nỗi nhớ
Qua bóng nước xanh thủa thiếu thời
Sân trường, bạn cũ, cuộc tình ơi
Hương sữa đêm đêm tỏa muôn nơi
Ta đã ra đi không từ biệt
Ôm trọn nỗi đau, kỷ niệm đời…
Lá vàng mơ mộng, lá vàng rơi
Hàng cây xao xác, gió tơi bời
Giao mùa, giao cả tình em đấy
Lá rụng vào thơ, xúc động lời.
Hạt Đỗ chào đời
Do.honza
Lại thêm hạt Đỗ nữa chào đời
Phúc lộc ông, cha đã rạng ngời
Đỗ Đỏ, Đỗ Sen, cùng Đỗ Đậu
Nhà vui rộn rã tiếng trẻ cười
Thấy cháu lớn khôn, biết mình già
Bõ công năm tháng sống bôn ba
Con trẻ hiếu hiền, làm việc thiện
Táo rơi gần gốc, chẳng lăn xa*
Tháng năm vất vả vãn lui dần
Buồn, vui, sướng, khổ, phúc minh phân
Cam lai ùa đến như điềm ước
Tre già măng mọc định tiền nhân
Hãy sống hiên ngang xứng làm người
Không quên tiên tổ, chốn sinh sôi
Mai ngày khôn lớn vươn trời rộng
Vẫn nhớ quê hương, thủa thiếu thời.
* Tục ngữ Séc: Jablko nepadá daleko od stromu
********
THƠ ĐỖ QUANG HÒA
Đi đâu mà vội
Mới có mười ba
Mộng đẹp như hoa
Hằng Nga đi hội
Hãy khoan đừng vội
Mới có mười tư
Cả một trời thơ
Trăng là thi sĩ
Xin đừng vội thế
Mới có mười lăm
Điểm phấn thoa son
Trăng rằm tươi tắn
Muốn làm nước lặng
Đón trăng xuống chơi
Muốn làm làn gió
Theo trăng lên trời
Đón trung thu 2013

Hà Nội ngày tháng cũ - Thơ Đỗ Quang Hòa
Có tiếng ghi ta gỗ
Bập bùng
Trong căn nhà cổ
Hà Nội ngày tháng cũ
Có khóm loa kèn
Màu đỏ
Cười trong gió thanh
Hà Nội ngày tháng cũ
Chiếc cầu thang gỗ
Kẽo kẹt
Trong gian gác tối mờ
Thoang thoảng mùi hoa cau
Trong sân đình Hàng Vải
Trời xanh
Qua tán lá cây đa
Hà Nội ngày tháng cũ
Không còn trở lại
Dù xa
Tôi vẫn nhớ người
9/2013
|