|
BIỂN ĐÔNG DẬY SÓNG
(Trích trường ca
của Nhà thơ Đỗ Trung Lai)
I
"Kiếp này sao
nhọc quá
Thân sầu thành xuơng
khô
Giặc mọc như lông mọc
Chửa vui lâu bao
giờ!" (thơ Đỗ Phủ)
Thơ tiên sinh như viết về nước Việt
Cả ngàn năm đầy giặc
Hán, giặc Ngô
"Đồng trụ
chiết" thì "Giao Chỉ triệt"
Tự ngàn xưa còn đau đến bây giờ!
II
Tiên sinh ạ! Nước
Việt này là thế
"Giặc mọc như
lông mọc" suốt bao đời
Giặc xé nát cảnh êm
đềm Lạc Việt
Cổ Loa thành, nguời
Việt phải xây thôi!
Với Thành Ốc, với nỏ thần Cao Lỗ
An Duơng Vương thề kế
nghiệp Vua Hùng
Ngỡ bền vững muôn đời trời Âu Lạc
Thì một ngày, lông
ngỗng trắng rưng rưng!
Lông ngỗng trắng, ngỡ
tình yêu trong trắng
"Giặc trong nhà" lần theo dấu tin yêu!
Cha ngoái lại:
"Mất thành, con phải chết!
" Gươm oan khiên, đau đớn dội trăm chiều!
Biển nhận máu Mỵ Châu về luyện ngọc
Ngọc từng viên vò hận. Cổ
kim ơi!
Sống cạnh "Thiên
triều" không thể ngây thơ được
Thần Kim Quy vuốt ngực trước con người!
III
Giặc Hán đến giết chồng, đàn bà đành ra trận
Sáu mươi lăm thành,
sầm sập trống đồng rung
Cột Mã Viện cắm vào
lòng dân Việt
Biết chuyện này,
Nguời liệu có thơ không?
IV
Bà Triệu nước tôi
bình Ngô mà tử trận
Đất Tùng Sơn đón ngọc
bấy thu rồi
"Đối diện Vương Bà nan - Hoành qua đương hổ dị"
Lời nước Nguời hay lời của dân tôi?
V
Rồi Lương tặc tự Nam
Triều đổ xuống
Hãm Giao Châu trong
thống khổ ê chề
Lý Giám quân đành từ
quan xưng Đế
Lầu Vạn Xuân như giấc
mộng đêm hè!
VI
Lại Phương Bắc! Lại
là từ Phương Bắc!
Xứ An Nam từ đó đọc
thơ Đường
Có phải bởi Đường thi đầy bóng giặc
Mà bên Người
"xuất" bớt xuống Nam Phương?
"Chia để
trị"- Việt thành bao châu huyện
Nước tôi như chiếc bánh của Đường triều!
Mai Hắc Đế, rồi Đại Vương Bố Cái
Phải dụng cờ đòi lại
nước non yêu
Tôi đã dịch thơ Đường
dư vạn khổ
Luật Đường thi thành
thi luật nước tôi rồi
Những mùa thu trong
thơ Đường đẹp thế
Mà giặc Đường làm
hỏng những thu tôi!
VII
Đường triều mất, tiên sinh không còn nữa!
Những chuyện sau này, xin kể tiếp Người nghe:
Giặc Nam Hán sầm sầm
sang đất Việt
Chuyện thế nào, xin
hỏi Bạch Đằng kia!
Bạch Đằng giấu trong
mình muôn cọc nhọn
Nên "Đằng Giang
tự cổ huyết do hồng"
Đến cọc gỗ cũng hóa
thành dân Việt
Theo Ngô Quyền phá
giặc trên sông!
VIII
Nam Hán chạy, Tống
triều đưa sứ đến
Đinh Đế tôi ngậm ngải
cống "Thiên triều"
Nhận cống nạp, Tống triều còn chưa
thỏa
Muốn nước này hom
chim chả, nhung hươu...!
Được một
giáp, Tiên Hoàng tôi tạ thế
Đang thọ
tang mà giặc Tống xông vào,
Theo
Kinh Lễ, còn gì đau hơn nhỉ?
Lê Đại Hành
đành phải ngự ngôi cao
Nước tôi nhỏ nhưng cầu hòa
không được
Đành cùng nhau làm lại Bạch
Đằng Giang
Hầu Nhân Bảo vào đây mà chết
trận
Thêm một lần giặc đến rồi
tan!
Tống phục hận, sai Quách
Quỳ, Triệu Tiết
Mang đại binh hòng cướp nước
tôi về
Lý Thường Kiệt phá tan tành
giặc dữ
“Nam quốc sơn hà” làm theo
kiểu Đường thi”!
IX
Tiên sinh ạ! Rồi Trung Hoa
mất nước!
Ngựa Nguyên – Mông tung vó
vượt bên thùy
“Quân bất kiến: Hoàng Hà chi
thủy”
“Thiên thượng lai” cuốn mọi
quốc gia đi!
Nước tôi nhỏ nhưng chúng tôi
trụ được
Giặc Nguyên – Mông bảy đến,
ba về!
Trần Hưng Đạo được đất này
phong Thánh
Bao đền thờ dân dựng vẫn còn
kia
“Ba bận chuyển nhà bằng một
lần nhà cháy”
Trần triều tôi từng ba bận
cháy nhà!
Trẻ chết đói trong những lần
chạy giặc
Anh linh Người hẳn rất xót
xa?
Dâng Công chúa An Tư cho
giặc dữ
Như Chiêu Quân nhà Hán cống
sang Hồ
Vào đất giặc, không ai quay
về nữa
Nghe chuyện này, Người liệu
có đề thơ?
Khi giết giặc, mắt người Nam
không chớp
“Khắp toàn thân là đảm” giữa
trận tiền
Lúc hóa Phật, “Như cám nằm
đáy cối”
Gặp thu lành, bên chén, đợi
trăng lên
Vua ra trận, rồi vua thành
Phật
Bên nước Người, chuyện ấy có
hay chưa?
Thơ Người viết giống như
người Việt nghĩ
Chỉ mong sao gươm giáo hóa
cày bừa!
X
Thơ là thế, nhưng đời đâu
được thế
Minh thay Nguyên giày xéo
nước non tôi
Lại phải nấu cày bừa làm
gươm giáo
Đem mầm đồng, chuông, khánh
đúc thần lôi!
Tiên sinh ạ! Mười năm trời
kháng chiến
Bao nhiêu là vợ góa với con
côi!
“Linh Sơn kia, lương cạn mấy
tuần rồi
Này Khôi huyện, quân không
một đội!”
Thái Tổ nhà Lê, húy danh là
Lợi
“Nếm mật nằm gai” đâu chỉ có
hai năm!
Thịt ngựa chiến cầm hơi,
giết voi trận nuôi quân
Khi thắng giặc, trả gươm về
cõi khác
Tặng trăm thuyền cho hàng
binh hồi quốc
Cấp ngựa đưa hai vạn lục
quân về
Tình hòa hiếu ngày đêm trau
chuốt
Câu chuyện này, sử sách nước
Người ghi.
Ngẫm tiên sinh: Chữ nghĩa
thế kia
Khổ nhục một nia. Thương đời
một kiếp
Nếu không có Ức Trai, chắc
Người cũng viết
“Cáo bình Ngô”, như một bậc
tu mi?
Đỗ Trung Lai
(Đỗ Dương sưu
tầm)
|