Một ngày trở lại đây trên các diễn đàn, nhiều độc giả chia sẻ những
dòng nhật ký của cụ ông 86 tuổi dành cho vợ mình. Đây là những lời mà
ông cụ Bùi Hữu Trí viết cho bà Bùi Thúy Anh trong những ngày bà lâm
trọng bệnh rồi ra đi mãi mãi. Cháu của ông là chị Bùi Thúy Nga đã gõ lại
từ cuốn nhật ký của ông dù hai ông bà đều đã già, ở bên nhau cũng 60
năm rồi nhưng sự lãng mạn, thân thiết và tình cảm hai ông bà dành cho
nhau khiến bất cứ ai cũng cảm thấy ngưỡng mộ và ghen tỵ.
Ngay khi được chia sẻ, từng dòng tâm sự với tựa đề "Nhật ký của
ông, viết về 5 ngày cuối cùng của bà" đã nhận được nhiều sự quan tâm:
"Thúy Anh đau và mệt nhiều từ tháng 5, có lẽ một phần do bệnh
hoạn trong người hành hạ, một mặt do tác động của yếu tố tâm lý sau khi
đi chụp phổi ở trung tâm y tế Linh Đàm, phát hiện là trong phổi có hạch.
Thúy Anh ho nhiều và ngày càng ho nặng, những cơn ho rũ rượi như xé
phổi xé ngực của vợ, đồng thời vò xé trái tim chồng. Mỗi tiếng ho của vợ
là chồng ngồi lên ngay, vuốt nhẹ vào lưng vợ mong cơn ho mau chấm dứt.
Lúc nào thấy vợ nằm im một lúc lâu không ho, là chồng mừng, mừng đến rơi
nước mắt…
Thúy Anh giục tôi viết điếu văn. Tôi đau đớn viết điếu văn và lời nói
cuối đời của tôi dành cho Thúy Anh. Thúy Anh xem, gạch chỗ nào nói đến
công đức và thành tích của mình, rồi đưa lại cho tôi, vẻ ưng ý và cảm
động… Đó là ngày 8/5/2014, đúng 5 tháng trước ngày kỷ niệm 60 năm ngày
cưới của hai chúng tôi.
Rồi lại đi bệnh viện Bộ Xây dựng, rồi hút dịch của bệnh tràn dịch màng
phổi. Những ngày lo, buồn, và vẫn ôm hy vọng bệnh sẽ qua khỏi.
Nhiều người bạn rất thân đến thăm, Thúy Anh đều nói: “Chỉ vài tháng
nữa…” rồi đưa cho xem điếu văn và lời nói cuối cùng đã viết. Ai cũng cảm
động. Có người nói: "Anh chị chuẩn bị cho sự ‘ra đi’ cực kỳ điềm tĩnh,
cực kỳ văn minh". Riêng tôi thì nghĩ: "Biết đâu những cái chuẩn bị sẵn
sàng này ba, bốn năm nữa mới dùng đến. Nếu được thế, thỉnh thoảng vợ
chồng giở ra xem lại cũng vui!".
Nhưng có ai ngờ!
Ngày 30/8, các cháu Hải Phòng lên thăm mợ, Thúy Anh
cùng tôi ngồi ở phòng khách tiếp các cháu. Thúy Anh khóc nhiều lúc chia
tay: “Ra đi sẽ nhớ nhiều người, nhớ các cháu”. Cháu Đoan, cháu Thanh đều
nói đi nói lại: "Cuộc sống và tình cảm của cậu mợ đối với mọi người
thật là vĩ đại, thật là vĩ đại…". Đó là lần cuối cùng Thúy Anh ngồi ở
ghế bành phòng khách.
Ngay tối hôm đó chương trình ti vi có truyền “Giai điệu tự hào”, những
lần trước Thúy Anh và tôi đều đón xem chương trình này một cách rất say
sưa, hào hứng. Đây là lần đầu tiên chúng tôi không xem một chương trinh
ca nhạc hay, vì tối đó mệt Thúy Anh phải vào phòng ngủ sớm.
Đêm đó cũng như nhiều đêm trước Thúy Anh trằn trọc không ngủ được êm
một mạch dài. Thúy Anh nằm giường kiểu giường y tế kê đầu cao kiểu ngủ
ngồi cho đỡ ho. Tôi nằm ở giường bên cạnh, hai giường cách nhau hơn hai
gang. Tôi suốt đêm nhìn sang giường vợ. Chỉ một tiếng ho, một cái cựa
mình, một lần nhổm dậy là ở giường bên này tôi nhổm dậy theo, giúp vợ
lấy sẵn giấy vệ sinh chùi miệng khi nhổ đờm, hoặc sang vuốt nhẹ lưng khi
vợ ho, hoặc giúp vợ đi tiểu ngồi xuống chiếc bô đặt ở giữa hai giường,
rồi lại nâng Thúy Anh lên giường ngủ lại.
Một lần Thúy Anh nói: "Anh khổ vì em quá! Em mong cái chết chóng đến
cho anh đỡ khổ!". Tôi nói: "Đừng nghĩ thế. Anh vui vì được phục vụ em.
Anh sẵn sàng phục vụ em thế này một trăm, một nghìn, một vạn ngày mà
không thấy mệt". Thúy Anh nói: "Anh có khoẻ khoắn gì. Anh phải cố sống
để đừng chết trước em. Anh mà chết trước em thì những ngày còn lại của
em, dù đã có các con cũng sẽ trở nên cực kỳ thê thảm".
Ngày 1/9, buổi sáng, sau khi cô giúp việc vừa dỗ vừa
ép, múc, đút cho bà ăn xong ba thìa rưỡi cháo, giúp bà xúc miệng, đánh
răng, Thúy Anh nửa nằm nửa ngồi trên giường, tôi ngồi ở cuối giường, hai
vợ chồng nhìn nhau nói chuyện.
Thúy Anh thều thào nói: “Anh ơi!... Anh ơi!... Anh ơi!... Em thích gọi
hai tiếng này lắm, và suốt đời em, sau mấy mươi năm qua em đã gọi hai
tiếng 'Anh ơi' trong niềm hạnh phúc. Nhưng sắp đến lúc không gọi được
nữa rồi”. Sau câu nói đó hai vợ chồng cùng khóc…
 |
|
Ảnh: Facebook.
|
Ngày 2/9, trong một lúc đỡ mệt và tỉnh táo, Thúy Anh
nói một câu dài mạch lạc, là câu nói mạch lạc cuối cùng: “Em cảm ơn anh
vì hạnh phúc cả cuộc đời anh đã dành cho em. May làm sao đời em lại gặp
được anh. Trong cuộc sống có lúc có điều không phải với anh, anh tha lỗi
cho em”.
Tôi ứa nước mắt: “Anh cũng cảm ơn em vì hạnh phúc đời người mà em đã
mang lại cho anh. Em chẳng có lỗi gì cả. Trái lại chỉ có đôi lần trong
đời, anh gắt với em, nhưng gắt xong là anh hối hận ngay. Em có biết
không?” Thuý Anh trả lời trong nước mắt: “Em biết chứ!”
Ngày 3/9, hai vợ chồng ngồi lẳng lặng nhìn nhau như
mọi ngày. Tôi hỏi: “Em nhìn anh có thấy rõ không?” Thuý Anh trả lời:
“Nhìn không rõ.” Tôi hỏi tiếp: “Anh nói, em nghe có rõ không?”, Thuý Anh
nói: “Nghe rõ nhưng không hiểu”. Tôi đau đớn đến lạnh người, chạy ra
gọi các con: “Nguy rồi các con ơi! Gọi ngay Hà xuống đây!”.
Ngày 4/9, hôm nay Thúy Anh mệt lắm rồi, phải thở oxy
liên tục. Khoảng 9 giờ chú em Nhã đến thăm chị. Anh Trí dẫn vào, hai chị
em chào nhau, rồi anh kéo Nhã ra ngoài nói chuyện để chị được nghỉ.
Thúy Anh ra hiệu gọi cô Thoa giúp việc đến và nói nhỏ:”Cô ra chuẩn bị
một hộp sữa bột to gói cho chú mang về biếu thím”. Và nhắc: “Dặn ông nhớ
biếu chú tiền cho thím bồi dưỡng.” (Ngày hôm trước Thúy Anh đã nói:
“Chú Nhã ra, anh nhớ biếu chú 1 triệu”). Và cũng hôm qua vợ đã nói với
tôi: “Anh chuẩn bị tiền và sữa biếu chị Phương để khi cháu Ninh đến thăm
để cháu mang về biếu chị”.
Ngay chiều 4/9, chị Ban đến chơi vừa ngồi bóp chân cho
cô em, vừa ríu rít truyện trò. Thúy Anh lúc đó đã mệt lắm, vẫn nửa nằm
nửa ngồi lim dim mắt và ậm ừ đáp lại. Một lúc sau Thúy Anh nói: “Chị về
đi! Để cháu Hương còn kịp nấu cơm cho chị ăn”.
Đây là những cử chỉ tình nghĩa cuối cùng mà Thuý Anh dành cho đời, cho những người thân thiết.
Đêm 4/9, buổi tối sau khi ăn cháo, đánh răng, Thúy Anh
bảo cô Thoa dìu vào nhà tắm rửa ráy sạch sẽ, thay quần lót áo lót, quần
ngoài, rồi lên giường nằm ngủ.
11 giờ đêm thấy tiếng động lục cục tôi ngội dậy. Thúy Anh đã ngồi dậy
thò tay ra bàn nước lấy viên thuốc ngủ để sẵn cho vào miệng và run run
định cầm cốc nước. Tôi bước sang nhấc cốc nước đưa lên miệng cho Thúy
Anh uống viên thuốc ngủ. Trong chừng nuốt có vẻ khó khăn. Xong, Thúy Anh
ra hiệu đi tiểu. Tôi đỡ cho vợ đi tiểu xong, mặc lại quần, đỡ lên
giường. Như mọi khi Thúy Anh sẽ tự chống tay nhích mình lên đến chỗ có
gối cao thì nằm xuống, nhưng lần này là nằm ngay ra giường. Tôi gọi cô
Thoa sang cùng nâng cho Thúy Anh nằm lại ngay ngắn, nhưng cô Thoa kêu
lên: “Bà! Bà đi rồi!”.
Và Thúy Anh nhắm mắt, đinh ninh ngủ đến sáng sẽ dậy. Nhưng đau đớn
thay! Không bao giờ dậy nữa. Lúc đó là 11 giờ 45 phút đêm 4/9.
Cuộc đời hạnh phúc lứa đôi của chúng tôi: Trí và Thúy Anh chấm dứt từ
đây. Chúng tôi đã sống trọn vẹn với nhau 22.216 ngày, chỉ còn 34 ngày
nữa là tròn 22.250 ngày (sáu mươi năm). Sao kiếp người lại có những lúc
đau đớn cùng cực đến thế này. Một người thân nhất trên đời, gắn bó với
nhau từng hơi thở suốt sáu mươi năm, nay xa nhau và không bao giờ gặp
lại nhau được nữa.
Thương em! Em về đón anh đi với em ơi!