|
Vụ
tai nạn xe khách thảm khốc tại Lào Cai xảy ra vào ngày 1/9 đã qua đi
gần 1 tháng, nhưng những giá trị về tình người, tình yêu luôn có sức
sống vĩnh cửu với người ở lại.
Vụ
tai nạn xe khách thảm khốc tại Lào Cai xảy ra vào ngày 1/9 để lại dư âm
về sự tang thương và cả những câu chuyện trái chiều về tình người, lòng
người vẫn không nguôi trong dư luận. Bài viết dưới đây xin gạt bỏ những
điều thị phi đó để tôn vinh một giá trị vĩnh cửu của cuộc đời, giá trị
đó mang tên: Tình yêu.
Chàng
trai Phạm Công Trình ở bài viết dưới đây là một nạn nhân trong vụ tai
nạn, anh may mắn thoát khỏi bàn tay tử thần. Tuy nhiên, người yêu của
anh, chị Đỗ Thị Lan lại không có được điều may mắn đó. Lan là một trong
số 12 nạn nhân bị tử nạn.
“Cuối năm này chúng nó cưới nhau!”
Nhà
nạn nhân Đỗ Thị Lan (24 tuổi) ở làng Hương Mạc, xã Phù Khê, TX.Từ Sơn,
Bắc Ninh. Đây là một ngôi làng giao thương và sản xuất tấp nập bởi nghề
mộc truyền thống (ngay sát làng Đồng Kỵ). Gia đình Lan cũng theo nghề
này.
Tuy
nhiên, khác với sự nhộn nhịp, sầm uất của những gia đình xung quanh,
nhà của Lan nằm ở gần một con đường lớn trong làng nhưng vẫn bị bao trùm
bởi sự tang thương, mất mát. Căn nhà lớn chỉ quẩn quanh 3 người: bà
Lan, bố Lan và mẹ Lan. Họ vẫn bần thần vì mất mát đột ngột vừa qua.
 |
|
Nạn nhân Đỗ Thị Lan.
|
Khi
biết có phóng viên tới, bà Ngô Thị Tĩnh - mẹ Lan - gắng gượng dậy để
ngồi tiếp chuyện tôi. Bà Tĩnh chia sẻ: “Từ ngày con Lan mất, nhà tôi chả
thiết làm gì. Lẽ ra, cuối năm nay, nó về nhà chồng rồi. Vậy mà...”.
Lan là con gái cả trong nhà, dưới Lan còn hai em trai nhỏ. Từ nhỏ, Lan
đã là niềm tự hào của gia đình bởi sự hiền lành, chịu khó và nhất là
thành tích học tập vượt trội của mình so với chúng bạn.
“Đi
học nó luôn đạt danh hiệu học sinh giỏi. Đến khi thi vào đại học, nó
đậu liền lúc hai trường ĐH Kinh tế Quốc dân và ĐH Hà Nội. Nó chọn học
trường Kinh tế. Ra trường, cháu nó cũng có công việc ổn định ở một chi
cục thuế trên Hà Nội. Gia đình ai cũng mừng cho con bé”, mẹ của Lan chia
sẻ.
“Hôm
em nó xin đi chơi Sa Pa, nó có gọi điện về xin phép tôi là đi cùng bạn
trong cơ quan. Chú đã trả lời là không cho nó đi nhưng sau rồi nó cứ
thuyết phục mãi nên chú mới xuôi xuôi. Ai ngờ, đó lại là chuyến đi cuối
cùng”, từ trong buồng bước ra, ông Đỗ Văn Kim – bố Lan - nói.
Cũng
theo lời của bố mẹ nạn nhân Đỗ Thị Lan, đúng vào hôm xảy ra tai nạn,
gia đình không thấy có linh cảm gì bất thường. Ngay cả khi nghe thông
tin trên báo chí về vụ tai nạn, bố mẹ Lan vẫn tự trấn an rằng con gái
mình không có mặt trên chuyến xe định mệnh hôm đó.
Theo
bà Tĩnh, tối hôm xảy ra tai nạn, có tiếng con chim lợn kêu thất thanh
gần nhà, bà vẫn tự trấn an vì trong xóm cũng mới có người chết. Không ai
nghĩ tới chuyện cái Lan có mặt trên chuyến xe đó. Tuy nhiên, sự sốt
ruột cứ dần tăng thêm khi ông Kim gọi điện thoại cho Lan 2 lần mà không
thấy nghe máy dù vẫn có chuông, vài tiếng sau cũng không thấy gọi lại.
|
|
|
Lan và Trình có một tình cảm bền chặt và đáng trân trọng.
|
Thấy
vậy ông Kim bảo bà Tĩnh lấy máy của bà gọi lại. Tuy nhiên, không ai
nhấc máy. Gia đình bắt đầu sốt ruột. Đến khoảng 22h đêm hôm đó, ông Kim
mở điện thoại để xem tin và bắt đầu biết về vụ tai nạn.
"Tuy
nhiên, ông ý vẫn nói với tôi: “Biết thế mình không cho nó đi. Lần này
về phải mắng cho nó một trận”. Còn tôi, tôi cũng nghĩ là xe đi du lịch
lên Sa Pa cũng nhiều, có lẽ con mình không đi chuyến xe đó. Nói vậy
thôi, cô chú như có lửa đốt trong lòng”, bà Tĩnh kể tiếp.
Đến
khoảng 23h, gia đình mới nhận được điện thoại từ một người bạn của Lan
báo về nói là Lan và bạn trai tên là Trình có đi trên chuyến xe gặp nạn.
Bà Tĩnh vội gọi cho bố mẹ Trình thì được biết bố mẹ Trình cũng đang
trên đường lên Sa Pa. Lúc này, gia đình Lan vội vàng thuê xe để đi Sa Pa
ngay trong đêm.
Sáng
hôm sau tới Sa Pa, lúc này, bố của Trình cũng đã có mặt. Gia đình bắt
đầu tỏa đi các bệnh viện có nhận nạn nhân trong vụ tai nạn để tìm Lan vì
trong danh sách các nạn nhân tử nạn thì không thấy. Để cho chắc chắn,
gia đình xin phép cho được vào nhận diện các nạn nhân trong nhà xác.
"Chú
Bằng (em chồng bà Tĩnh - PV) vào rồi quay ra nói là không thấy có cái
Lan trong số các nạn nhân. Nhưng chú ý có nói có một người con gái cũng
trạc tuổi cái Lan nhưng nhìn không giống lắm”, bà Tĩnh nói thêm.
Tuy nhiên, khi dò hỏi hết các danh sách, gia đình vẫn không thấy con
mình. Lúc này, như có một linh tính mách bảo, cả nhà quyết định quay trở
lại nhà xác, bà Tĩnh cũng thuyết phục mọi người để trực tiếp được vào
nhận diện.
|
Sau
12h đêm 3/9, câu chuyện chưa từng có trong tiền lệ diễn ra: Gia đình
Lan đã mở nắp quan tài để Trình đeo vào tay Lan chiếc nhẫn cầu hôn. Họ
chính thức nên duyên vợ chồng. Giây phút đó, chẳng ai cầm nổi nước mắt.
Hạnh phúc của đôi bạn trẻ tưởng sắp viên mãn đã bị đứt đoạn. Tuy nhiên,
có một điều chắc chắn, giá trị của tình yêu, tình người được trân trọng
đến vô ngần.
|
Gia đình bà hỏi thêm Trình về quần áo mà Lan mặc khi xảy ra
tai nạn. Đồng thời, bà Tĩnh nhớ Lan có một nốt ruồi ở bàn chân. Khi nhìn
thấy nạn nhân mà chú Bằng nói là không giống Lan, ngay lập tức bà đã
nhận ra đó là con gái mình. Cả quần áo và nốt ruồi đều đúng. Một chút hy
vọng mong manh lúc trước vỡ tan. Cả gia đình lúc đó chết lặng vì đau
quá.
“Lẽ
ra, nếu không có vụ tai nạn này thì cuối năm nay, con gái tôi sẽ làm
đám cưới với cháu Trình. Hai bên gia đình cũng đã cơ bản nhất trí rồi.
Vậy mà...”, bà Tĩnh nghẹn lời.
“Đám cưới” trong đám tang
Sau khi nhận diện được Lan, các cơ quan chức năng tiến hành làm thủ tục tổ chức tang lễ tại bệnh viện...
Khoảng hơn 13h chiều ngày 2/9, gia đình bắt đầu đưa Lan trở về quê nhà
Bắc Ninh. Sau khi các thủ tục tổ chức tang lễ được tiến hành xong thì
một chuyện bất ngờ xảy ra: Trình xin phép bố mẹ gia đình hai bên được
trao nhẫn cưới cho Lan để thỏa ước nguyện nên vợ, nên chồng.
 |
|
Hiện trường vụ tai nạn thảm khốc.
|
Kể
về tình yêu của con gái mình, bố mẹ Lan cho biết: Trình và Lan học cùng
trường đại học và yêu nhau từ thời còn là sinh viên. Khi cả hai tốt
nghiệp ra trường, tình yêu đó vẫn được nuôi dưỡng và phát triển.
Lan
và Trình cũng đã trình bày với gia đình về việc bố mẹ Trình có ý xin
việc cho Lan về làm tại một ngân hàng ở Ninh Bình vì nhà Trình ở Ninh
Bình, Trình cũng đang làm việc tại đây. Thấy đôi trẻ yêu nhau đã lâu,
lại đã đến tuổi dựng vợ, gả chồng nên gia đình Lan cũng đồng thuận.
“Tôi
có lời mời bố mẹ, ông bà cháu Trình có dịp về thăm nhà tôi để hai gia
đình chính thức đặt quan hệ đi lại. Ở quê tôi, việc hai bên đến thăm nhà
nhau chỉ cần trước khi cưới khoảng 1 tháng cũng là đúng tục lệ, ông Kim
tiếp lời.
“Suy xét mọi thứ, hai bên thống nhất kế hoạch cuối năm nay sẽ dựng vợ gả chồng cho hai đứa, vậy mà….”, mẹ Lan thở dài.
Tối
2/9, Trình có đến gặp ông Kim và một người chú nữa của Lan trình bày,
hai đứa yêu nhau đã lâu và đã tính tới chuyện thành hôn. Vì việc không
may này mà Lan ra đi song Trình vẫn muốn hai đứa được thỏa ước nguyện
nên vợ, nên chồng.
"Nếu
được gia đình cho phép, con xin được trao nhẫn cưới cho Lan. Mong gia
đình từ nay về sau coi con như con cái trong nhà”, ông Kim nghẹn ngào kể
lại cái giây phút con trẻ nói những lời tuy buồn đau nhưng vẫn tràn đầy
tình thương yêu như vậy.
Quá bất ngờ, ông Kim bảo trình phải xin phép gia đình mình về việc này. Nếu được gia đình bên đó đồng ý thì ông mới đồng ý.
Cả
gia đình Lan cũng không khỏi bất ngờ và bối rối vì đây là chuyện chưa
có tiền lệ, lại giữa lúc đau thương. Tuy nhiên, ngẫm kỹ lại mọi người
cũng thấy hai đứa yêu nhau sâu đậm như vậy, đã tính tới chuyện hôn nhân
thì mọi suy nghĩ của con trẻ cũng nên tôn trọng.
Trình
có nói là đã xin ý kiến gia đình, và rằng đây cũng không phải là suy
nghĩ sốc nổi của Trình mà là ước nguyện của cả Trình và Lan lúc Lan còn
sống. Vì thế, gia đình Lan đồng ý để anh làm thủ tục trao nhẫn cho Lan.
Sau
12h đêm ngày 3/9, câu chuyện chưa từng có trong tiền lệ diễn ra: Gia
đình Lan đã mở nắp quan tài để Trình đeo vào tay Lan chiếc nhẫn cầu hôn.
Họ chính thức nên duyên vợ chồng. Giây phút đó, chẳng ai cầm nổi nước
mắt. Hạnh phúc của đôi bạn trẻ tưởng sắp viên mãn đã bị đứt đoạn.
“Từ
đó, gia đình tôi coi Trình như con trong nhà. Tuy nhiên, tôi cũng mong
thời gian trôi qua, nỗi đau vơi đi, Trình tìm được hạnh phúc riêng cho
mình. Mọi đau thương rồi cũng sẽ qua đi”, ông Kim trải lòng.
Theo Thọ Phước - Bá Nam (Dòng Đời)
|