“Con đường làng” tư pháp và cỗ xe kinh tế ì ạch
Con
đường hội nhập hiện đại của nước Việt đang rất gần. Một quốc gia phát
triển vững chắc, lành mạnh, không thể có một “con đường làng” tư pháp,
trên đó, cỗ xe kinh tế chạy ì ạch, loạng quạng bởi tư duy kinh tế luẩn
quẩn vẻ đẹp của… lá diêu bông.
I-Trong
tuần, những ai quan tâm đến thân phận con người không thể không chú ý
đến sự tranh luận ồn ào về một cái quyền con người- “quyền im lặng”
trong hoạt động tố tụng hình sự. Hay còn gọi là quyền Miranda.
Quyền
im lặng, thực chất là quyền của những bị can, nghi can bị cơ quan chức
năng bắt, trước những thẩm vấn của điều tra viên, cho đến khi họ mời
được luật sư.
Miranda là tên một bị cáo ở Mỹ, từng bị kết án, giờ
đã trở về với cát bụi, hẳn không thể ngờ tới tên của mình lại bước vào
lịch sử tư pháp Mỹ, trở thành khái niệm trong hoạt động tư pháp, xuất
phát từ một vụ án mà anh ta bị bắt năm 1963. Do thiếu hiểu biết, do tâm
lý hoang mang, và không được thông báo về các quyền của mình, lời thú
tội trong tâm lý bị kích động, hoảng hốt đã trở thành bằng chứng kết tội
anh ta.
Nhưng quyền im lặng, mà hai luật sư John Flynn và John
Frank, đưa ra đã chỉ rõ trước Tòa án tối cao bang Arizona rằng, vấn đề
là các quyền của bị can Miranda phải được cảnh báo vào lúc nào. Cuối
cùng, phán quyết của TATC Mỹ lật ngược bản án của TATC bang Arizona,
rằng Miranda đã bị đe dọa trong khi thẩm vấn. Tòa án Tối cao Mỹ đã hủy
bản án trước đó (Người đưa tin, 04/6/2013).
Vụ việc xảy ra đã hơn
nửa thế kỷ, giờ đây, quyền Miranda- quyền im lặng đã là quyền được ghi
nhận trong hoạt động tố tụng hình sự ở nhiều nước trên thế giới, từ châu
Mỹ, châu Âu đến châu Á. Nó cho thấy quyền con người cần được tôn trọng
cả khi con người bị bắt, là bị can, nghi can, nhưng chưa bị chính thức
kết tội. Đến mức, nếu quyền này không được tôn trọng, bản án sẽ bị hủy
bỏ vì không có giá trị.
Dù vậy, ở nước Việt, quyền im lặng đến nay vẫn im lặng là… vàng
trong hoạt động TTHS. Còn mới đây, khi được đưa ra công khai bàn thảo,
nó đủ sức gây ồn ào trong những tranh luận nhiều chiều, với những nghi
ngại nhân danh của các cơ quan chức năng. Đủ hiểu, những vấn đề về quyền
con người trong một xã hội phương đông chậm phát triển, luôn nhạy cảm,
đặc biệt trong hoạt động tư pháp, lĩnh vực điều tra, truy tố, và xử lý
pháp luật.
Thật ra trước đó, năm 2013, quyền im lặng đã được công
luận quan tâm. Trả lời phỏng vấn báo Tuổi trẻ, (ngày 14/11/2013), bà Lê
Thị Thu Ba (Phó trưởng Ban thường trực Ban chỉ đạo CCTP Trung ương) cho
rằng: TTHS của chúng ta cũng phải tiến tới khi có đủ điều kiện,
quy định về quyền được giữ im lặng của bị can, bị cáo một cách phù hợp.
Còn theo LS Trần Hồng Phong: “Quyền
im lặng” thực chất là việc triển khai và cụ thể hóa quyền bào chữa của
bị can, bị cáo, vốn đã được pháp luật quy định từ lâu. Nếu được áp dụng
chắc chắn sẽ góp phần chuyển biến đột biến, hạn chế cơ bản tình trạng
nhục hình, ép cung, bức cung, bảo đảm việc điều tra, truy tố và xét xử
thật sự khách quan, đúng pháp luật.
Tuy nhiên, thế nào là "đủ điều kiện một cách phù hợp" như bà Lê Thị Thu Ba đã nói, thì không ai định nghĩa được rõ ràng.
Cũng
tháng 11/2013, vụ án oan Nguyễn Thanh Chấn vỡ lở, chấn động cả xã hội.
Nó cho thấy tất cả những non kém, thiếu chuyên nghiệp, thậm chí vi phạm
luật TTHS trong công tác điều tra, xét xử của tòa án các cấp ở Bắc
Giang. Nỗi đau, nước mắt của người tù oan Nguyễn Thanh Chấn khiến cả xã
hội phải “khóc” cho số phận bi đát một con người, vì những kém cỏi tệ
hại của một số người trong ngành tư pháp.
 |
|
Vụ án oan Nguyễn Thanh Chấn vỡ lở, chấn động cả xã hội
|
Nhưng
người viết bài không muốn đặt một câu hỏi: Nếu ông Nguyễn Thanh Chấn
được sử dụng quyền im lặng, được có luật sư đại diện cho lợi ích của
mình, thì việc án oan có xảy ra không?
Bởi cho đến thời điểm này, những quan điểm, ý kiến bảo vệ cho việc “chống lại” quyền im lặng không phải… hiếm.
Tỷ
như, có vị của ngành chức năng cho rằng, quyền im lặng không phù hợp
với thực tiễn văn hóa nước Việt. Đa phần người bị tình nghi khi bị bắt
đều kêu oan, chứ không im lặng. Và việc khẩn trương lấy lời khai của
người bị bắt sẽ giúp công tác phá án được nhanh chóng, tránh nguy hiểm
cho xã hội.
Hoặc như một vị kiểm sát viên của ngành kiểm sát kêu, áp dụng quyền im lặng ở nước ta hiện nay rất khó.
Nói
như vậy, các vị quên mất rằng, tiếng kêu oan đó là phản xạ bản năng của
con người thấp cổ bé họng trong một xã hội chưa thật sự… pháp quyền,
trước cách hành xử của tư pháp, từ công tác điều tra còn rất thiếu
chuyên nghiệp. Mặt khác, nếu cứ ngụy biện không chấp nhận quyền im lặng,
để “giúp cho công tác phá án nhanh chóng, tránh nguy hiểm cho xã hội”,
thì hẳn ở các quốc gia văn minh áp dụng quyền này, xã hội của họ phải …
nguy hiểm vô cùng?
Hay đó thực chất chỉ là sự ngụy biện của thứ tư
duy độc quyền, độc đoán, dễ dẫn đến sự truy xét, truy bức, nhục hình,
mà vụ việc người tù oan Nguyễn Thanh Chấn là một minh họa đau xót. Ngành
tư pháp không thể vì thấy khó mà tước cái “quyền” cuối cùng của con
người, khi họ chưa bị pháp luật xét xử.
Đến như Tạp chí Đảng CS đã phải giật cái title: Quyền im lặng đang “lặng im”
Đã đến lúc “quyền im lặng” ở nước Việt cần… cất tiếng nói. Vì sao?
Bởi
xuất phát từ hoàn cảnh đặc biệt, các nghi can, bị can khi bị bắt và bị
thẩm vấn, hầu hết đều thiếu hiểu biết về pháp luật, tâm lý thụ động,
hoảng hốt khi phải đối mặt với các điều tra viên dày dạn, họ dễ rơi vào
“chiếc bẫy” đang giăng ra. Thậm chí, ngay cả ĐTV non kém, vô trách nhiệm
cũng có thể “dựng” nên vụ án như các ĐTV trong vụ án oan Nguyễn Thanh
Chấn.
Khi đó, các bị can như Nguyễn Thanh Chấn chỉ biết kêu oan,
mà không sao… im lặng, đúng như lời của một vị thuộc cơ quan chức năng
đã nhận xét. Việc thực hiện “quyền im lặng”, nói như LS Trần Hồng Phong,
chắc chắn sẽ góp phần hạn chế cơ bản tình trạng nhục hình, ép cung, bức
cung.
Một đặc điểm của tư pháp nước Việt hiện nay, do chất lượng
từ nguồn đào tạo, do những tiêu cực xã hội tác động mà chất lượng đội
ngũ cán bộ tư pháp làm công tác điều tra, thẩm vấn còn rất bất cập. Chưa
kể do những động cơ mờ ám, không ít cán bộ tư pháp còn cố tình ngăn
chặn, làm khó dễ sự xuất hiện của các luật sư đại diện cho các bị can,
nghi can. Câu chuyện “mặc cả” ở trụ sở TAND huyện Triệu Sơn (Thanh Hóa)
gạt bỏ vai trò luật sư, là một ví dụ cụ thể.
Mặt khác, nước Việt
từ năm 2013 đã chính thức tham gia Công ước chống tra tấn, và ngày
12-11-2013 được bầu vào Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc. Sự kiện đáng
nhớ đó cho thấy Nhà nước VN công khai cam kết nâng cao quyền con người.
Trong đó, có “quyền im lặng” của bị can, nghi can. Việc thực hiện
“quyền im lặng” cũng chính là …ký kết đi đôi với việc làm.
Một
điểm đáng chú ý, ngày 23-9 mới đây, tại cuộc thảo luận của UBTVQH về dự
án Luật tổ chức Tòa án (sửa đổi), Viện trưởng Viện KSND tối cao Nguyễn
Hòa Bình vẫn cho rằng, cơ quan điều tra không muốn sửa luật theo hướng
quy định quyền im lặng của bị can, người bị tạm giữ. Vì theo ông, hiện
nay tòa án đang thiết kế theo mô hình thẩm vấn là chính chứ không phải
mô hình tranh tụng như nhiều nước khác.
Ý kiến này ngay lập tức bị Chủ tịch QH phản bác: Các anh phải căn cứ vào quy định của Hiến pháp, quyền của người ta sao lại bảo là muốn hay không muốn. Ông cũng đề nghị cơ
quan soạn thảo nghiên cứu để quy định vào dự thảo luật, khẳng định
quyền của bị can, bị cáo, quyền của luật sư, đảm bảo tranh tụng bình
đẳng tại tòa. Nếu các đồng chí không viết như vậy là vi hiến (Tuổi trẻ, ngày 24/9)
Đối
thoại đó cho thấy, đến ngay Viện KSNDTC mà khi bàn về quyền im lặng
cũng chỉ căn cứ vào cái sự “muốn hay không muốn” của cơ quan điều tra.
Đủ hiểu tư duy ban phát xin- cho của ngành chức năng còn…. rất khỏe.
Chợt
nhớ tại một ngã tư HN, một anh xe thồ cứ nghênh ngang dắt bộ chiếc xe
đạp thồ kềnh càng dưới lòng đường tấp nập ô tô, xe máy, làm nghẽn đường,
khiến một cảnh sát giao thông phải gọi loa nhắc nhở: Đây không phải là cái đường làng của nhà anh!
Chả lẽ hoạt động tư pháp cũng muốn như anh xe đạp thồ nọ, coi con đường phát triển của nước Việt chỉ là … đường làng của riêng mình?
*************************
II-
Còn với cộng đồng xã hội VN, đang có một quyền “không thể im lặng”- đó
là quyền phát triển, thì có vẻ như quyền này cũng đang… “im lặng” nốt,
mà Diễn đàn Kinh tế Mùa thu 2014 với chủ đề “Tái cơ cấu nền kinh tế: Kỳ
vọng chuyển biến mạnh mẽ và cơ bản", vừa tổ chức ở Ninh Bình mới đây, đã
phản chiếu phần nào.
Trước đó nửa năm, nhiều ý kiến tại Diễn đàn
Kinh tế Mùa xuân 2014 diễn ra ở Quảng Ninh cho rằng nền kinh tế vẫn còn
trì trệ, có hồi phục cũng mỏng manh. Nửa năm sau, những đánh giá về kinh
tế nước Việt có vẻ vẫn giữ nguyên “giá trị”, đặc biệt ở ba chân kiềng
trụ cột của tái cơ cấu. Đó là tái cơ cấu đầu tư công, tái cơ cấu DNNN và
và tái cơ cấu hệ thống tài chính ngân hàng. Mặc dù trước đó hai năm,
tháng 4/2012, Diễn đàn Kinh tế Mùa xuân đã từng sôi động bởi hy vọng
những “chồi biếc phát triển” nảy mầm, thông qua chủ đề “Khởi động mạnh
mẽ quá trình tái cơ cấu nền kinh tế”.
Cỗ xe kinh tế nước Việt vẫn ở trạng thái ì ạch kỳ lạ. Vì sao?
Tại
diễn đàn, cuộc phẫu thuật kinh tế đã diễn ra dưới những đường mổ xẻ của
các tay “dao, kéo”- các chuyên gia kinh tế với các cách nhìn khác nhau.
Ở
góc độ Viện trưởng Viện Quản lý kinh tế VN, ông Trần Đình Thiên cho
rằng tái cơ cấu có xu hướng đánh giá thấp nguy cơ, trong đó nguyên nhân
chính là không tuân thủ nguyên tắc thị trường. Sự không tuân thủ nguyên
tắc kinh tế thị trường, thể hiện rất rõ ở việc Nhà nước vẫn dành đặc
quyền lớn cho một khu vực- DNNN- cộng với ham muốn kiểm soát giá cả đã
làm thị trường méo mó.
Cách tiếp cận đó dẫn đến cơ cấu đầu tư sai,
cơ cấu ngành sai, hệ lụy mô hình tăng trưởng bị lệch. Tái cơ cấu DNNN
không nên chỉ đặt trọng tâm là cổ phần hóa, mà cần đặt nó trong môi
trường cạnh tranh. Vì quy luật của kinh tế thị trường là cạnh tranh và
lợi nhuận.
 |
Vấn đề tái cơ cấu DNNN vẫn ì ạch. Ảnh minh họa
|
Mặt
khác, định hướng XHCN trong cơ chế thị trường chưa rõ, cơ chế xin- cho
vẫn được duy trì và can thiệp bằng hành chính vẫn được ưa thích. Đặc
biệt là bộ máy vẫn duy trì cơ chế trách nhiệm tập thể, trong khi kinh tế
thị trường là cơ chế trách nhiệm cá nhân.
Còn ở góc độ quản lý vĩ
mô, từng tham gia những cuộc đàm phán hiệp định thương mại quốc tế, cựu
Bộ trưởng Trương Đình Tuyển nhận định kinh tế VN đã đến đáy năm 2013 và
đang vật vã đi lên, lại rất đồng cảm với ý kiến của Ts Trần Đình Thiên,
khi ông băn khoăn, về việc xây dựng thể chế kinh tế thị trường hiện
đại, với những khái niệm “nhạy cảm”: Tôi cảm thấy hiện nay chúng ta sợ cái từ “xã hội dân sự” giống như sợ cái từ “kinh tế thị trường” thời trước đổimới, đó là điều rất vô lý. (VnEconomy, ngày 3-0/9)
Nhưng
một sự định vị khác có ý nghĩa quyết đinh tới nền quản trị quốc gia, đó
là điều mà Ts Trần Đình Thiên đã phải đặt ra trong diễn đàn- kinh tế
thị trường định hướng XHCN. Còn cách đây ít lâu, Bộ trưởng KH và ĐT Bùi
Quang Vinh thẳng thắn hơn: Chúng ta cứ nghiên cứu mô hình đó, mà mãi có tìm ra đâu. Làm gì có cái thứ đó mà đi tìm.
Chừng
nào tư duy nước Việt chưa “giải mã” được mô hình này, chừng đó nước
Việt còn rất khó phát triển. Bởi vận mệnh, kinh tế một đất nước nằm
trong tay người Việt, đòi hỏi tư duy nước Việt phải rõ ràng, minh bạch,
trên nền tảng lý luận vững chãi, không thể cứ mãi đi tìm … lá diêu bông.
Một nhà thơ có thể lãng mạn. Nhưng một dân tộc không thể ảo tưởng!
Không
chỉ có DNNN mới phải tái cơ cấu, mà theo TS Lê Đăng Doanh, những non
yếu của khu vực kinh tế tư nhân, động lực quan trọng của nền kinh tế,
khu vực hiện tạo ra nhiều công ăn việc làm cho xã hội cũng cần phải tái
cơ cấu, do đang gặp rất nhiều khó khăn. Theo thống kê, năm 2013 đã có
hơn 200 nghìn DNTN phải tuyên bố phá sản.
Là một trong những tác
giả của đề án tái cơ cấu, ông Nguyễn Đình Cung, Viện trưởng Viện nghiên
cứu Quản lý kinh tế TƯ cho rằng, trong thực tế, xã hội chưa áp dụng
nguyên tắc cạnh tranh công bằng với các loại doanh nghiệp. Thậm chí Nhà
nước còn sẵn sàng can thiệp dưới nhiều hình thức đi vay hộ, khoanh nợ,
giảm lãi suất… “Lòng thương” kiểu này, làm méo mó nguyên tắc và quy luật
cạnh tranh kinh tế thị trường, mặt khác, nảy nở không ít tệ nạn tham
nhũng, thất thoát, lãng phí.
Tất cả, tạo nên một bức tranh kinh tế xám màu… trì trệ.
Rõ
ràng kinh tế nước Việt phải có những dấn thân quyết đoán, sáng suốt và
mạnh mẽ, với tư duy kinh tế minh bạch, sòng phẳng, tôn trọng quy luật
kinh tế thị trường.
Con đường hội nhập hiện đại của nước Việt đã rất gần.
Một
quốc gia phát triển vững chắc, lành mạnh, không thể có “con đường làng”
tư pháp, trên đó, cỗ xe kinh tế chạy ì ạch, loạng quạng bởi tư duy kinh
tế luẩn quẩn vẻ đẹp của … lá diêu bông.
Kỳ Duyên
|