Bức thư của Mẹ và khoảnh khắc cứu đời người
Đúng vào khoảnh khắc muốn trôi theo cám dỗ, bức thư của Mẹ đã khiến bạn tôi chùn bước, và quyết làm lại cuộc đời.
>>'Đồ cũ, đồ mới' và những day dứt mùa Vu Lan
Nếu sáng sớm trở dậy, may mắn gặp nụ hồng đang hé nở, bạn sẽ thấy
khoảnh khắc tuyệt diệu của sự sống. Những cánh hoa mỏng manh từ từ hé mở
cho ta thấy thế giới kỳ ảo bên trong với hương thơm và vẻ đẹp không gì
sánh nổi.
Nếu sáng sớm trở dậy, may mắn nhìn vào gương mặt con, bạn sẽ thấy nụ
cười dường như còn vương trên làn môi thơ bé. Bạn sẽ thấy đôi mắt khép
và hơi thở nhè nhẹ. Bạn muốn đặt lên má con một nụ hôn trong khoảnh khắc
dịu dàng và bình yên.
Sáng sớm trở dậy, bạn im lặng mà lắng nghe tiếng lao xao trong ngõ
hẹp, tiếng những người bán rong, tiếng xe đạp nhà hàng xóm đi chợ, tiếng
con chó nhỏ sủa vang, tiếng chân người gánh gồng bước nặng... Bạn sẽ
thấy thanh âm của cuộc sống. Bạn muốn làm gì đó, muốn cùng sống với họ
trong từng khoảnh khắc mưu sinh nhọc nhằn và tràn đầy sinh lực của đời
người.
Tôi luôn nghĩ về những khoảnh khắc ấy, những khoảnh khắc ngắn ngủi,
chỉ như một cái chớp mắt vô cùng nhỏ bé giữa thời gian vô thủy vô chung.
Nó có thể tan biến vào không gian và bị lấp đầy bởi thời gian. Có những
khoảnh khắc khiến ta muốn nó dài mãi ra, ngưng đọng lại.
Nhưng cũng có những khoảnh khắc khiến tim ta ngưng đập...
Đó là khi, nếu sáng sớm trở dậy bạn đọc báo: Ngày cuối cùng của
tháng 9/2014, ông Trần Tiến Dũng ở Cà Mau nhảy xuống kênh Xáng tự vẫn.
Người đàn ông 43 tuổi này đã có 10 năm hành nghề bán vé số dạo. Sự tuyệt
vọng đến với ông khi ông bị một kẻ lạ mặt lừa đổi tờ vé số trúng thưởng
3 triệu bằng 2 triệu đồng tiền mặt và 100 tờ vé số giả. Hết tiền, đau
đớn vì bị đẩy vào đường cùng, phải vay mượn bạc lẻ chỉ để mua cơm ăn...
ông tìm đến cái chết. [1]
Bạn sẽ tự hỏi vì sao lại có khoảnh khắc đổi trắng thay đen, gian dối lọc lừa cướp đi sinh mệnh quý giá của một con người?
Rồi một tin tức khác: Năm 2008, Tô Phương Trọng chỉ là một thiếu
niên 14 tuổi đang học lớp 7 tại quê nhà ở xã Tân Thành, TP Cà Mau. Một
vụ án hiếp dâm trẻ em 5 tuổi xảy ra, thế là Tô Phương Thành bị bắt vì
nghi phạm tội. Sau 6 năm bị hàm oan, năm 20 tuổi, em mới được Tòa tuyên
vô tội. Nhưng ngày được thả về, Trọng không còn nhớ đường vô nhà. 15
ngày sau khi gặp cha, ông mất vì tai biến. Mẹ của Trọng lâm bệnh nặng,
liệt nửa người. Em trai của Trọng thất học, các anh chị bỏ đi làm mướn
nuôi thân.[2]
Một bản bán oan sai đã khiến cuộc đời của một thiếu niên hoàn toàn thay đổi, và một gia đình tan nát!
Bạn sẽ tự hỏi khoảnh khắc mà những người cầm cán cân công lý đưa
thiếu niên vô tội Tô Phương Trọng vào vòng lao lý, chặn đứng tương lai
một đứa trẻ, không hiểu họ đã nghĩ gì? Ai sẽ chịu trách nhiệm về sai sót
trong khoảnh khắc chết người này? Người thanh niên Tô Văn Trọng mới 20
tuổi đang ôm đơn đi đòi bồi thường. Hành trình này sẽ dai dẳng đến bao
giờ để có thể lấy được một khoản tiền chẳng thấm là bao so với cái giá
mà em và gia đình đã phải gánh chịu.
Chúng ta cầu mong những khoảnh khắc đen tối không đến, cũng như cầu
mong những tổn thương không xảy ra với kiếp người. Chúng ta cầu mong
những khoảnh khắc tươi sáng mãi mãi, cũng như cầu mong hạnh phúc luôn ở
lại.
Nhưng có lẽ cả hai, những khoảnh khắc đen tối và tươi sáng, chẳng thể
nào tự đến, tự đi. Bởi tất cả chúng đều chỉ do chính con người chúng ta
mà thôi, nói như Osho. Bởi vì ta có thể để lại cho đời một chút đẹp đẽ,
một chút hạnh phúc, một chút hương thơm từ những khoảnh khắc ta quyết
kiếm tìm một cái gì đó đúng đắn hơn, tốt đẹp hơn, thiện lành hơn...
Sáng sớm trở dậy, tôi bỗng nhớ một câu chuyện cũ: Bạn của tôi hồi trẻ
ưa cuộc sống phóng khoáng, học xong trung học, anh xin cha mẹ cho vào
đời. Sống bằng nghề phụ xe, anh lang thang hết tỉnh này sang tỉnh khác.
Một đêm anh nhận được lời rủ rê từ một kẻ lạ mặt nhờ chuyển một lượng ma
túy lớn với một món tiền công mà một người lơ xe như anh anh không thể
tưởng tượng ra. Anh dao động trước sự cám dỗ.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc ấy, anh nhận thư của Mẹ. Người mẹ nông dân
ở một làng quê nghèo mạn Ninh Bình viết trong những hàng chữ nghiêng
ngả, xiêu vẹo rằng con làm gì thì làm, nhưng không được làm điều sai
trái, rằng dẫu ở đâu con cũng phải giữ cho được nếp nhà.
Tình thương và lời dặn dò của Mẹ khiến bạn tôi chùn bước, cảm thấy
ngột ngạt và muốn tìm một lối sống khác. Nửa đêm anh trốn ra khỏi bến
xe, tránh xa những kẻ ác và cạm bẫy, quay về ôn thi đại học. Mất một năm
ròng rã học tập, anh đỗ vào Đại học Mỹ thuật TPHCM và trở thành họa sĩ.
Khoảnh khắc, là một thành ngữ trong tiếng Latin "Carpe diem". Nó
nghĩa là "Hãy sống với ngày hôm nay", đôi khi còn gọi là "Nắm bắt khoảnh
khắc" hoặc "Nắm bắt thời điểm", theo nghĩa bóng là "Hãy tận hưởng cái
phút giây mà ta đang có" hoặc "Đừng bao giờ hoãn lại hạnh phúc hiện
tại".
Giờ thì mọi thứ đã được trao vào tay chúng ta, mọi khoảnh khắc đều ở
trong tay chúng ta. Nhưng đúng như Osho nói, "Đời sống không phải là
ngục tù, không phải là sự trừng phạt. Đời sống là một tặng thưởng, và nó
chỉ trao cho ai chắt chiu với nó, cho những ai xứng đáng với nó..."
Bởi vậy: "Nếu lúc bạn chia tay với cuộc đời mà cứ để cuộc đời y
nguyên như lúc bạn bước vào, nếu bạn không làm đẹp thêm cho nó, là bạn
đã chống lại hiện hữu. Xin bạn hãy để lại cho đời một chút đẹp đẽ, một
chút hạnh phúc, một chút hương thơm"...
Nguyễn Anh Thi
----
[1] Bị lừa đổi vé giả, người bán vé số dạo tự vẫn, Tuổi trẻ, 30/09/2014.
[2] Tan nát cả gia đình vì án oan, Người Lao động, 02/10/2014.
|