Chiếc túi xách Hermes 1,6 tỉ đồng và những chuyện chỉ có ở xứ... ta
Tính
ra, mỗi cái túi xách trị giá 1.600.000.000 VNĐ, tương đương với lương
trung bình của công chức (3 triệu đồng/tháng) trong khoảng gần… nửa thế
kỷ. (Ảnh mang tính minh họa)
Đọc bài phát biểu của GS Tương Lai tại Đại hội Mặt trận Tổ quốc Việt
Nam, không dám tin vào mắt của chính mình khi thấy câu chuyện thật mà
ngay cả vua hề Sác Lô cũng nghĩ không ra: Doanh nghiệp nhập về 4 bộ túi
xách nhãn hiệu Hermes, giá mỗi bộ gồm 4 chiếc là 300.000 USD, chỉ có mấy
ngày là các quý bà, tiểu thư mua hết (không bán lẻ), sau đó, cửa hàng
còn bị trách móc là vì sao lại nhập ít thế để đến nỗi có nhiều người
không kịp mua!?
Tính ra, mỗi cái túi xách trị giá
1.600.000.000 VNĐ, tương đương với lương trung bình của công chức (3
triệu đồng/tháng) trong khoảng gần… nửa thế kỷ(!) Có biết bao câu hỏi,
biết mấy nỗi đau từ cái sự thật hầu như ai cũng biết mà không ai nói –
nhất là các cơ quan có trách nhiệm bảo vệ cán bộ, chống tham nhũng -
không thể kết luận vì “không đủ chứng lý”.
Chứng lý ở đâu khi cái sờ thấy, biết
rõ (tìm hiểu chẳng khó gì vì không lẽ người ta mua túi xách về để cất?)
là không ai có thể đem đồng tiền đổ mồ hôi, sôi nước mắt để mua thứ có
thì không làm cho béo hơn, thiếu chẳng gầy đi. Số tiền khủng trên đây
trong một đất nước có hàng triệu người nghèo, hàng triệu người thất
nghiệp không thể nói khác hơn, đó là sự thách thức của tội ác, sự trơ
tráo về mặt văn hóa, sự vô lương của đạo đức và là sự tàn nhẫn của lương
tâm – nếu như lương tâm là cái có thật trong thời đại nhố nhăng này.
Những cái túi xách đó “sinh ra” cho các
thứ trưởng giả của các nước nghèo chơi trội, với cái vỏ hợm hĩnh, không
rẻ tiền về giá trị của… đồng tiền nhưng lại rẻ hều về nhân cách, lối
sống; chỉ nhằm vào cái đích duy nhất là chứng tỏ cái gọi là đẳng cấp,
xứng mặt tay chơi. Nó là sự minh định cay đắng rằng cơ quan chống tham
nhũng dường như đang nói nhiều, làm biếng và, chắc chắn, đang làm lãng
phí thêm không ít tiền dân, của nước khi họ nhận lương rồi ngồi viết
thành câu chữ cho các báo cáo thăng hoa, cho sự bao che liếc xéo những
nụ cười mỉa mai, chua chát.
Chẳng lẽ
tất cả những gì báo chí, dư luận lên án mỗi ngày mãi cũng chỉ là “hiện
tượng”, chưa phản ánh đủ và đúng về sự băng hoại văn hóa ở mức độ trầm
trọng nhất với tốc độ nhanh nhất?
Những cái túi Hermes đó không hề lẻ loi
trên cuộc đời này. Nó có rất nhiều các anh chị em song sinh, đồng hành.
Chẳng hạn, quan chức mất trộm, để quên hàng tỷ đồng là chuyện bình
thường; Bộ GD-ĐT trình đề án làm SGK “nhầm lẫn” 34.000 tỷ đồng nay tụt
xuống còn gần 800 tỷ cũng là chuyện bình thường; đường cao tốc dài nhất
Việt Nam, đứng trong top ten Đông Nam Á chưa đi đã lún cũng là bình
thường…
Những cái mà các nhà quản lý dán nhãn
“bình thường” ấy là điều thậm bất thường trong một xã hội văn minh, nơi
mọi khoản thu nhập của công dân được làm minh bạch, rõ ràng; mọi khả
năng về quản lý không có chỗ cho nhầm lẫn bởi nhầm mà liên quan đến hàng
núi tiền của là sự phá hoại rõ ràng. “Nhầm lẫn” hàng chục ngàn tỷ mà
chỉ có thể “thấy sợ”, rồi, không ai phải chịu trách nhiệm sao? Giả sử
nếu dư luận không phản đối, Quốc hội không tỉnh táo thì có phải là hàng
vạn cái Hermes nữa lại được mua tấp nập?
Hầu như tất cả những ai có trách nhiệm
đều tuyên bố phải quyết liệt, phải thay đổi vì tham nhũng đang là căn
nguyên liên quan đến sự tồn vong của chế độ. Có tìm thấy ở đâu giống với
nước ta là nói nhiều, nói lắm mà tất cả sự sai trái, trì trệ vẫn ý
nguyên? Hình như, chỉ có một cái thay đổi thôi: Nỗi đau của hàng triệu
người nghèo, thất nghiệp ngày một nhức nhối hơn?…
|