Hàng chục ngàn giáo sư, tiến sĩ Việt... đang làm gì?
Cái quan trọng nhất không phải chúng ta không muốn sử dụng nhân tài mà là chúng ta không có khả năng sử dụng họ.
Tôi có một người bạn lấy bằng Tiến
Sĩ tại một trường ĐH có tên tuổi ở xứ Cờ Hoa. Khi về nước anh chỉ có một ước mơ
rất đơn giản - làm việc và sống được bằng nghiên cứu khoa học! Khi đó anh rất
tự tin vào những gì mình đã học được có thể đóng góp và tạo ra những thay đổi
tích cực cho khoa học nước nhà.
Sau hơn một năm bắt tay vào thực
hiện các đề tài khoa học cấp Bộ, cấp Nhà nước, bên tách cafe đắng, anh chia sẻ:
"Tôi thấy người nước mình thực sự không trọng dân trí thức.".
Dù đã có ít nhiều trải nghiệm thực
tế, nhưng câu nói của một người bạn có bằng TS lúc đó làm tôi có phần cảm thấy
chua xót. Đồng ý rằng các ngành khoa học của chúng ta sinh sau, đẻ muộn và không
nhất thiết phải bắt đầu từ con số 0. Thế nhưng, kể cả muốn đi trước đón đầu,
chúng ta cũng cần phải học để biết cần đón ở đâu và đi đến đâu. Một khi nền
tảng khoa học không có thì mọi thứ chúng ta tiếp thu và ứng dụng được chỉ đều
là phần nổi, phần ngọn và cũng chính vì vậy mà đất nước luôn tụt lại phía sau
và mãi mãi chạy theo người khác.
Khi nhìn lại các sự kiện gần đây,
tôi mới thấm thía những điều mà anh bạn tôi bộc bạch. Ngân sách hàng năm dành
cho nghiên cứu khoa học vốn đã rất khiêm tốn (chỉ chiếm 0,5% GDP) nhưng luôn bị
cắt xén và thất thoát tại mỗi cấp. Nếu muốn được duyệt một đề tài nghiên cứu có
sử dụng ngân sách nhà nước thì chi phí lobby đôi lúc lên đến vài chục phần trăm
ngân sách đề tài. Công sức bỏ ra để hợp thức hóa số tiền bị cắt xén này hầu như
chiếm gần hết thời gian của đơn vị nghiên cứu, khiến cho các sản phẩm đầu ra
đều không đáng tin cậy hoặc ở dạng nửa vời.
Thật đáng buồn khi nhiều nhà nghiên
cứu bỗng nhiên trở thành những nhà "chạy dự án" chuyên nghiệp. Việc
xem các đề tại Nhà nước như là một chiếc bánh cho nhiều cá nhân và đơn vị để
cải thiện thu nhập khiến cho đất nước ta luôn vắng bóng những công trình tầm
cỡ. Sự thiếu hụt các cơ chế giám sát, tính minh bạch và trách nhiệm giải trình
trong nghiên cứu khoa học được xem như nguyên nhân chính khiến cho phần lớn các
kết quả đề tài không có tính ứng dụng trong thực tiễn nhưng vẫn được phê duyệt
và nằm yên, bám bụi trên các giá sách vốn đã rất bụi tại các cơ quan nhà nước.
Dù có thế nào thì cũng không ai phải chịu trách nhiệm.
Những người làm khoa học không
chuyên thì sao? Sự cứng nhắc, rập khuôn và giáo điều của các cơ quan chức năng
cộng với tính sính ngoại và tự coi thường khả năng, trí tuệ của chính người nhà
mình đã khiến cho bao nhiêu nông dân và kể cả doanh nhân phải ngửa mặt kêu
Trời.
Sự kiện hai cha con ông Hải phải tìm
đường sang Campuchia để thỏa mãn khát vọng được cống hiến cho khoa học liệu có
khiến cho những người có trách nhiệm thấy chua xót ít nhiều? Hay phải chăng sức
ép dư luận trong những ngày qua cũng chỉ là một vài hòn đá ném xuống cái ao
bèo, để rồi nhanh chóng bị những cánh bèo dày đặc kia khỏa lấp?
|
|
Con số khoảng 9.000 GS, PGS tại
nước ta đang làm gì và được dùng vào việc gì?
|
Theo số liệu thống kê, trên tổng số
hơn 90 triệu dân hiện thời, VN có tới hơn 100 nghìn người có bằng Thạc sĩ
(trình độ được xem là nghiên cứu viên) và hơn 25 nghìn người có bằng Tiến sĩ.
Những con số ấn tượng này khiến tôi nghi ngờ nhận định của anh bạn mình khi cho
rằng "Trí thức Việt không được trọng dụng và chỉ dùng để trang trí mà
thôi!" Nếu thực sự chỉ dùng để trang trí thì quả thực đất nước ta có
thể xếp vào loại xa xỉ nhất thế giới khi sử dụng một nguồn lực khổng lồ như vậy
chỉ để mà chơi và trang hoàng cho đẹp mắt.
Vậy nếu không chỉ để mà chơi hay cho
vui mắt thì tại sao trung bình hàng năm Việt Nam có số lượng ấn phẩm khoa học
được duyệt và đăng trên các tạp chí khoa học Quốc tế chỉ bằng 1/5 của Thái Lan
và 1/10 của Singapore. Riêng trên tạp chí Nature, thì trong mười năm qua
chúng ta chỉ có 5 ấn phẩm khoa học trong nước được đăng trên tạp chí hàng đầu
thế giới này. Đồng ý rằng, dân ta có nhiều người học TS chỉ để cho oai, vậy con
số khoảng 9.000 GS, PGS với phân nửa số lượng TS đang là giảng viên ĐH hay
nghiên cứu viên tại nước ta đang làm gì và được dùng vào việc gì? Hay lại là để
cho đẹp đội hình?
Thời Hoàng Đế Lê Thánh Tông, nước
Đại Việt của chúng ta có thể được xem là hùng cường bậc nhất trong lịch sử
Phong kiến. Có lẽ ý thức được nguyên tắc "hiền tài là nguyên khí Quốc
gia" nên nhà Vua đã tạo dựng được một triều đại huy hoàng đến vậy. Tuy đời
sau ít nhiều thấm nhuần tư tưởng này nhưng chưa ai làm được những gì mà "Vị
Hoàng Đế mở cõi" này đã làm. Nguyên nhân thì có nhiều, nhưng theo tôi cũng
giống như ngày nay, cái quan trọng nhất không phải chúng ta không muốn sử dụng
nhân tài mà là chúng ta không có khả năng sử dụng họ.
Chúng ta hiện vẫn còn thiếu rất
nhiều thứ để có được một nền khoa học tiên tiến. Cơ sở hạ tầng phục vụ nghiên
cứu, thiết bị và kể cả ngân sách rồi cũng có thể có được. Cái quan trong hơn,
cấp thiết hơn lúc này chính là cần phải xác định được mình thực sự mong đợi gì?
Muốn làm gì và cần ưu tiên cái gì? Chỉ đến khi những người có trách nhiệm thấu
hiểu được khoa học chính là con đường then chốt để thay đổi vị thế đất nước,
rằng đất nước ta không thiếu vắng nhân tài và rằng phải có tinh thần cầu thị,
dám chịu trách nhiệm, đức tính bao dung, không đố kị cùng một tấm lòng vì đại
cục, thì ngày đó đất nước ta sẽ có thể cất cánh bay cao.
Hơn hết, dụng nhân như dụng mộc, hãy
trả mọi người về đúng vai trò của họ, nơi họ có thể sống, làm việc và cống hiến
theo đúng khả năng của mình. Hãy tạo dựng một môi trường phù hợp, khơi dậy sức
sáng tạo của mỗi công dân và sẵn sàng lắng nghe cũng như hành động, nhằm khích
lệ kịp thời, giúp tập hợp nguồn "nguyên khí Quốc gia" cho phát triển
đất nước. Khi đó nhiều cái tử tế sẽ theo về và tách cafe mỗi lần tôi uống với
anh bạn Tiến sĩ kia cũng sẽ đậm, ngọt hơn.
Theo
Trần Văn Tuấn
Báo
Vietnamnet
|