'Chém lợn', ăn thịt chó mới hợp... truyền thống?
Đa dạng văn hóa và lựa chọn của chủ thể văn hóa cần được tôn trọng, đó là điều
không thể bàn cãi. Tuy nhiên, có lẽ họ cũng nên lắng nghe ý kiến đánh giá từ bên
ngoài và có điều chỉnh sao cho phù hợp với bối cảnh thời đại. Có như thế, các
giá trị mà họ tin tưởng mới có sức lan tỏa đến cộng đồng rộng lớn hơn.
Tổ chức Động vật châu Á (Animals Asia) mới đây bày tỏ quan điểm cho
rằng nên bỏ lễ hội chém lợn ở Bắc Ninh cũng như một số nghi lễ có lối
đối xử tàn bạo đối với động vật, nhất là khi có sự chứng kiến của nhiều
người, trong đó có cả trẻ em. Ý kiến này nhận được nhiều quan điểm khác
nhau từ công luận, người ủng hộ có, người phản đối có.
Bài viết này là quan điểm cá nhân của một người làm công tác nghiên
cứu trong lĩnh vực văn hóa, phát triển. Mục đích của nó là góp thêm cách
nhìn, nhận định về đâu đó những thực hành văn hóa cũ, có thể không còn
phù hợp trong bối cảnh hiện nay.
Truyền thống là gì?
Để đưa ra cách hiểu thấu đáo, tường tận thế nào là văn hóa truyền
thống là việc làm đòi hỏi nhiều thời gian và công sức mà khuôn khổ một
bài báo không làm nổi. Tuy nhiên, cách hiểu mang tính ngầm định chung
nhất là khi nói đến truyền thống hay văn hóa truyền thống, người ta nói
đến những thực hành, tập quán mang đủ các giá trị “chân, thiện, mĩ”,
mang tính phổ quát, đại diện chung cho một cộng đồng cụ thể.
Nói một cách dân dã thì đó là những thực hành mang tính nhân văn, có
giá trị giáo dục, hướng người ta đến cái đẹp, cái thiện. Những giá trị
này còn nguyên vẹn trong hiện tại và được cộng đồng chấp nhận. Khái niệm
cộng đồng ở đây cần được hiểu theo nghĩa rộng, thường là tộc người, dân
tộc hay chí ít cũng là một vùng địa lí. Có thể lấy ví dụ như khi ra
nói về truyền thống hiếu học, chống ngoại xâm của người Việt Nam.
Đối với những thực hành văn hóa từng phổ biến một thời, giờ cơ bản
không còn nữa, khái niệm “tục, phong tục, tập quán” thường được sử dụng
hơn. Việc không phổ biến nữa xuất phát từ nhiều nguyên nhân, bị chi phối
bởi các điều kiện tự nhiên, kinh tế, xã hội khác nhau. Có thể kể ra
nhiều ví dụ về dạng này: tục ăn trầu, tục đa thê hay tập quán du canh du
cư…
Trong khá nhiều trường hợp, tục, lệ, hay phong tục có thể phổ biến
trong một cộng đồng nhỏ hơn như làng bản, dòng họ, nhóm xã hội, nghề
nghiệp. Chính vì thế, khi đề cập đến thực hành văn hóa phổ biến của làng
nào đó, người ta thường sử dụng những khái niệm này thay vì truyền
thống. Dĩ nhiên, sự phân biệt này chỉ có tính tương đối, trong một số
trường hợp, truyền thống và phong tục, tục lệ có thể được dùng với ý
nghĩa tương đồng.
  |
|
Cảnh tượng trong một lễ hội chém lợn. Ảnh: Hoàng Hà/ Ngoisao.net |
Tục lệ có luôn luôn đúng?
Xã hội loài người luôn vận động với nhiều sắc màu khác nhau. Mỗi
giai đoạn phát triển gắn với những thực hành, giá trị, chuẩn mực cụ thể.
Có những tục lệ đã và đang còn nguyên giá trị, được cộng đồng lưu giữ,
nhưng cũng không ít đã mai một, thậm chí biến mất bởi không còn phù hợp
nữa. Ví dụ điển hình nhất là tục đốt pháo mỗi dịp hiếu, hỉ hay mừng năm
mới vốn từng phổ biến nhưng đã chấm dứt gần 2 thập kỉ nay.
Đưa ra đánh giá một tục lệ cụ thể nào đó dĩ nhiên là một việc không
dễ, cần cái nhìn từ nhiều chiều kích. Rõ ràng quan điểm của chủ thể hay
người thực hành tục lệ đó là vô cùng quan trọng, không thể bỏ qua, bởi
họ là người hiểu hơn ai hết ý nghĩa cũng như chịu tác động trực tiếp của
tục lệ đó.
Tuy nhiên, trong
một thế giới phẳng ngày nay, những chủ thế văn hóa đó cũng cần phải
thận trọng xem xét, đánh giá lại một cách khách quan tục lệ của mình,
lắng nghe ý kiến từ bên ngoài, xem xét tính chất lan tỏa từ việc thực
hành tục lệ ấy đến các cộng đồng xung quanh, nhất là khi họ cũng tham
dự vào những thực hành ấy chí ít với tư cách người quan sát. Liệu có
khôn khéo không nếu cứ khư khư bao biện đây là tục lệ, truyền thống mà
bỏ qua ý kiến từ bên ngoài? Câu chuyện ồn ào về tục ăn thịt chó ở xứ ta
thời gian vừa qua là một ví dụ.
Đừng nhân danh truyền thống
Suốt nhiều thập kỉ, vì các lí do khác nhau, khá nhiều sinh hoạt văn
hóa, lễ hội dân gian không có điều kiện tổ chức nay “nở rộ” khắp nơi.
Tuy nhiên, việc phục dựng các thực hành văn hóa cần cẩn trọng và có
những thay đổi nếu cần thiết, bởi lẽ truyền thống không phải được tạo ra
sau một đêm và bất biến. Trái lại, nó được hình thành, hun đúc, đổi mới
trong suốt chiều dài lịch sử. Chính vì thế, truyền thống cần phải được
coi là “tài sản” chung của cả cộng đồng, phải liên tục được tiếp biến,
làm mới cho phù hợp với điều kiện kinh tế, xã hội của thời đại.
Việc khư khư duy trì máy móc các tục lệ cũ sẽ đem lại hệ quả tiêu cực
nhiều hơn là tích cực. Có thể nhìn thấy điều này qua tục lệ của nhiều
tộc người ở nước ta: tục kết hôn sớm hay tục “nối dây” ở nhiều dân tộc
thiểu số; tục đốt pháo hay “ngăn sông, cấm chợ” trong kết hôn, tục thách
cưới… ở nhiều làng Việt. Chính vì lẽ đó, nhiều tục lệ không phù hợp đã
được bãi bỏ hoặc cách điệu như tục săn đầu người, hút thuốc phiện, đa
thê ở người Việt cũng như nhiều dân tộc thiểu số khác?
Giống như nhiều người, tôi không ủng hộ và không muốn chứng kiến cảnh
chém đầu lợn, đâm trâu… trong bất kì lễ hội nào. Thiết nghĩ, nếu luận
giải rằng đó là cách truyền tải thông điệp giáo dục thế hệ sau về tinh
thần thượng võ hay bất cứ lí do nào khác thì thiếu gì cách? Ý nghĩa của
thông điệp này có mất đi không nếu ta biến các thực hành này ở dạng mô
phỏng, tượng trưng hoặc đơn giản hơn là thay thế những con vật thật bằng
hình nộm với chất liệu phù hợp?
Tôi còn nhớ trước đây, trước mỗi lần thịt vật nuôi trong nhà những
dịp lễ tết, bố mẹ tôi thường lẩm nhẩm mấy câu với đại ý “thôi thì kiếp
này mày là…; tao hóa kiếp cho mày để kiếp sau lên làm người”…
Rồi gần đây, trong một chương trình truyền hình giới thiệu về kĩ năng
sinh tồn trên kênh Discovery, tôi cũng chứng kiến cảnh người ta âu yếm,
vuốt ve, bày tỏ lòng biết ơn con vật trước khi kết liễu chúng làm thức
ăn. Những người làm chương trình đã vô cùng khôn khéo khi không quay và
đưa cảnh này lên truyền hình. Người xem vẫn hiểu, nào cần máu me hay
tiếng kêu thảm thiết, ánh mắt bi thương của con vật tội nghiệp.
Đã đến lúc chúng ta nên dừng việc “nhân danh truyền thống” mà bảo thủ
trước nhu cầu đổi mới. Sẽ khó lòng “hội nhập” để “hóa Rồng” nếu truyền
thống vẫn được khư khư đem ra như con ngáo ộp để biện giải cho cách nhìn
thiển cận.
Nguyễn Công Thảo
|