Cạnh tranh lợi ích chiến lược của hai siêu cường ở Biển Đông nằm ở vị trí
độc tôn của Mỹ thông qua tự do hàng hải và lợi ích cốt lõi của TQ thể hiện ở
biểu tượng đường lưỡi bò.
Cuối cùng Tổng thống Obama đã thực hiện lời hứa trong phát biểu trước Chủ
tịch TQ Tập Cận Bình trong chuyến thăm Mỹ tháng trước: tàu thuyền và máy bay Mỹ
sẽ bay, bơi và hoạt động bất cứ nơi nào luật quốc tế cho phép. Ngày 27/10/2015,
Mỹ đã cho tàu khu trục hạm USS Lassen đi vào vùng biển 12 hải lý xung quanh các
bãi Xu bi và Vành Khăn, 2 trong 7 điểm TQ đã tiến hành mở rộng và xây dựng các
đảo nhân tạo trong nhiều tháng qua.
Hành động trấn an đúng lúc
Mỹ đã tiến hành hoạt động này một cách bài bản, tính toán các yêu cầu chính
trị, ngoại giao và quân sự, nhằm mục tiêu bắn tín hiệu không hài lòng với những
gì TQ đã làm ở Biển Đông, xong cũng không chọc giận Trung Quốc.
Mỹ không sử dụng tàu sân bay mà chỉ phái một tàu khu trục và hai máy bay tuần
thám hộ tống để thực hiện hoạt động thường ngày về quyền tự do hàng hải, hàng
không. Mỹ cũng không đi gần cả 7 đảo nhân tạo mà chỉ chọn 2 đảo mà các điều
kiện tự nhiên trước khi được TQ tôn tạo ghi nhận chúng là các bãi chỉ nổi khi
thủy triều thấp nhất.
Mỹ đã thông báo trước cho các nước liên quan như Ấn Độ, Australia, Nhật Bản,
Philippines và Việt Nam, và không loại trừ cả TQ về ý định tiến hành của mình.
Điều này tạo thế cho Mỹ khi đối nghịch với các hoạt động âm thầm xây đảo nhân
tạo của TQ trong thời gian qua. Nó cũng giành được thiện cảm từ những nước có
quan điểm tàu quân sự nước ngoài khi đi qua lãnh hải của một nước phải xin phép
như Việt Nam.
Hoạt động được tiến hành trước chuyến thăm châu Á của TT Obama tháng
sau. Có thể nói đây là một hành động đúng lúc để trấn an các đồng minh
và bạn bè Mỹ, đồng thời đủ thời gian để cảm nhận phản ứng của TQ, có kế
hoạch
đối phó và không làm chệch hướng các cuộc gặp cấp cao.
|
Từ
14 - 22/11, Obama sẽ dự thượng đỉnh APEC tại Philippines và hội nghị thượng đỉnh
Đông Á (EAS) tại Malaysia, 2 trong số 4 nước ASEAN có yêu sách chủ quyền ở Biển
Đông.
|
Hoạt động này của Mỹ chỉ có hiệu quả nếu nó được tiến hành thường xuyên, phù
hợp với luật pháp quốc tế. Trước các thách thức và hành động coi thường, thậm
chí sửa đổi luật pháp quốc tế theo ý mình của TQ, Mỹ không còn lựa chọn nào là
phải thực hiện quyền tự do hàng hải của tàu quân sự tại Biển Đông nếu không muốn
mất vị thế lãnh đạo và đồng minh.
 |
|
Tàu khu trục Mỹ USS Lassen (phải) trong một cuộc tập trận hồi tháng 3/2015. Ảnh: Reuters.
|
Nguy cơ một thỏa hiệp nếu Mỹ không cương quyết
Sẽ có ít nhất năm câu hỏi: việc làm của Mỹ có phù hợp luật quốc tế? phản ứng
của TQ thế nào? Mỹ sẽ tiếp tục ra sao? Phản ứng của các nước? và điều gì sẽ xảy
ra tiếp theo cho Biển Đông: chiến tranh, va chạm hay một hình thái status quo (nguyên
trạng) mới?
Công ước Luật biển không cho phép biến một bãi chỉ nổi khi thủy triều thấp
nhất thành đảo nhân tạo làm cơ sở đòi có lãnh hải 12 hải lý như một đảo đá tự
nhiên. Các bãi mà TQ chiếm đóng đều nằm trên vùng đặc quyền kinh tế của các quốc
gia khác, bị chiếm bằng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực. Các đảo nhân tạo chỉ
có vòng cung an toàn 500 m, nên hoạt động đi qua của tàu thuyền bên ngoài 500m
là hợp pháp.
Cho dù luật quốc tế còn có những điểm xám để các nước tìm cách giải thích có
lợi cho mình, thì hành động đi ngoài 500m các đảo nhân tạo của tàu hải quân Mỹ
là một hoạt động hợp pháp, cả từ góc độ công ước và tập quán quốc tế. Nó chỉ bị
thách thức khi TQ đòi hỏi toàn bộ Biển Đông theo hình đường lưỡi bò, ngăn cản
quyền tự do hàng hải của tàu thuyền.
Mỹ nêu cao bảo vệ tự do hàng hải nhưng lại tuyên bố trung lập, không lên án
chính thức đường yêu sách lưỡi bò không cơ sở pháp lý của TQ. Cạnh tranh lợi ích
chiến lược của hai siêu cường ở Biển Đông và rộng ra là Thái Bình Dương nằm ở vị
trí độc tôn của Mỹ thông qua tự do hàng hải và lợi ích cốt lõi của TQ thể hiện ở
biểu tượng đường lưỡi bò. Xung đột xung quanh đảo nhân tạo chỉ là hình thức nổi
của tảng băng này.
Khác với các tuyên bố hung hăng của các nhà ngoại giao và tướng lĩnh TQ, phản
ứng của TQ cũng có mức độ. Ngoại trưởng TQ Vương Nghị sáng 27/10 “khuyên phía Mỹ
hãy suy nghĩ kỹ trước khi hành động, không nên khinh suất, không nên vô cớ gây
chuyện”. Tàu hải quân TQ đã bám đuôi và cảnh báo khu trục hạm Lassen nhưng
không xảy ra va chạm giữa hai bên.
Trả lời phỏng vấn của Người phát ngôn BNG TQ Lục Khảng 27/10/2015 một lần nữa
quả quyết nước ông có chủ quyền không thể tranh cãi đối với Nam Sa (tức quần đảo
Trường Sa của Việt Nam) và vùng nước tiếp giáp và việc xây dựng trên lãnh thổ
của mình là bình thường.
Rõ ràng TQ không xuất phát từ Công ước Luật biển để giải quyết mà từ yêu sách
đường lưỡi bò. Nếu TQ tiếp tục khẳng định đường lưỡi bò mà Chính phủ Mỹ không
chính thức phản đối sẽ dẫn tới hệ luỵ tàu quân sự Mỹ hoạt động trong vùng nội
thủy hoặc ít nhất vùng nước của quốc gia ven biển sẽ phải xin phép. Từ chủ động
tàu hải quân Mỹ sẽ có thể rơi vào thế bị động do các nhà chính trị Mỹ vẫn do dự.
Cả hai bên đều đã đi đến đỉnh của những lời đe dọa khó rút, nhưng cũng đều
không muốn đi quá giới hạn chiến tranh, khi tương quan lực lượng và các yếu tố
trên bàn cân chính trị còn nhiều ràng buộc.
Philippines, Australia đã lên tiếng ủng hộ duy trì quyền tự do hàng hải ở
Biển Đông. Song các mối ràng buộc kinh tế và quan tâm khác vẫn là rào cản để các
nước này một lòng cử tàu cùng tuần tra với Mỹ. Nếu Mỹ cương quyết thành lập một
liên minh chống lại những yêu sách quá đáng trên Biển Đông, sự ủng hộ của các
nước này chắc sẽ có những bước tiến.
Là một quốc gia luôn kêu gọi giải quyết các bất đồng bằng biện pháp hoà bình,
trên cơ sở tôn trọng luật pháp quốc tế, đặc biệt là Công ước Luật biển LHQ, Việt
Nam chắc chắn sẽ hoan nghênh quyền tự do hàng hải của tàu quân sự nước ngoài đi
bên ngoài giới hạn 500 m từ các công trình nhân tạo trên các bãi chỉ nổi khi
thuỷ triều thấp nhất và không làm gì ảnh hưởng đến chủ quyền, an ninh và trật tự
trên biển.
Các bình luận quốc tế đều nói nhiều khả năng va chạm dẫn tới xung đột và một
bên sẽ phải nhượng bộ. Một số lo ngại TQ sẽ lấy cớ này để tăng cường quân sự hoá
các đảo nhân tạo, tuyên bố lập Vùng nhận diện phòng không.
Mỹ đã đi một nước cờ cương quyết “xuất tượng đánh tốt” trong khi TQ sẽ sử
dụng sở trường cờ vây hạn chế sức mạnh đối phương. Hành động của Mỹ buộc các
nước liên quan trong đó có cả Mỹ đánh giá có lập trường rõ ràng hơn trong vấn đề
Biển Đông.
Song nếu Mỹ không tiếp tục cương quyết và nhìn nhận thủ phạm chính gây nên
bất ổn và ảnh hưởng đến quyền tự do hàng hải là đường lưỡi bò của TQ thì một khả
năng hiện hữu, tình hình sẽ dẫn tới một “status quo” (nguyên trạng) mới so với
năm 2002 - một thoả hiệp tôn trọng quyền tự do hàng hải và sự hiện diện của đảo
nhân tạo.
Cuộc cờ trên Biển Đông không chỉ có Mỹ và TQ, hai đối thủ chính. Các nước nhỏ
có quyền lợi trên Biển Đông đều mong muốn hoà bình, ổn định và sự tôn trọng luật
pháp quốc tế, hành xử có trách nhiệm của các nước lớn. Thế giới đã đổi thay và
việc bắt tay nhau bỏ qua quyền lợi các nước nhỏ không thể được lặp lại như lịch
sử trong khu vực này. Chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa thuộc Việt
Nam và mọi bất đồng tranh chấp trên Biển phải tuân thủ luật pháp quốc tế, đặc
biệt Công ước luật biển 1982.
Nguyễn Hồng Thao