TUẦN THƠ 22/12...
ANH ƠI
!
Trước
bàn thờ Anh em đứng lặng người
Cồn cào nóng bỏng lòng nỗi nhớ
Ánh sao trời từng đêm vẫn thở
Cùng núi rừng nơi trận địa che Anh...
Mong manh lắm mỏng hơn hơi thở
Ánh trăng khuya như giọt lệ thời gian
Rả rích Cú kêu rừng cũng giật mình
Thảng thốt gọi anh kịp mùa lúa chín
Nhớ về Anh như bao mùa bịn rịn
Vương vấn trổ đồng thảm lúa ơn xưa
Nhớ về anh quê lệ những giọt mưa
Thao thức nhớ Anh !
Người vô danh trong rừng nghẹn thở...
Ai đã qua nỗi nhớ
Ai đã qua đạn bom
Ai đã từng đốt cháy tâm hồn
Để nỗi nhớ nghẹn ngào cho ngàn năm thao thức...
NHỚ VỀ ANH! MỘT CÕI LINH THIÊNG
RỰC CHÁY CẢ HỒN NON SÔNG DÂN TỘC !
22/12/2015
Đỗ Xuân Trà
TRỞ VỀ VỚI MÙA HOA HÀ NỘI
Kính tặng chị Ngày về!
Em trở
về với mùa Họa mi cúc dâng hương
Hà Nội dịu dàng trong gió Đông se lạnh
Run rẩy nép vào cơn mưa bất chợt
Long lanh giọt sương trên cánh nhỏ mịn màng
Hà Nội đón em trong hơi ấm nồng
nàn
Tí tách cà phê thơm lừng góc phố
Gió thì thầm những câu chuyện cổ
Gửi huyền mơ trong khăn nhẹ vai em
Phím dương cầm rung nốt nhạc
thân quen
Gần gũi thế và rưng rưng đến thế
Chút nắng phương Nam sưởi ngón tay nhung nhớ
Hà Nội của em da diết một khoảng trời
Hà Nội của em – Hà Nội mến yêu
ơi
Lãng mạn, nồng nàn từng hơi thở
Tinh khôi màu hoa mỗi Ban mai trên phố
Lâng lâng mùa nhẹ gót thanh tân!..
Đỗ Thị Hoa Lý
24/11/2015
THU MONG MANH
Chỉ một
tiếng động nhỏ
là tan mất hơi thu
xin người, nếu mở cửa
nhớ nhẹ nhàng như chưa…
Cứ mặc tôi với thu
hai đứa – im, nín thít
cõi hồn và da thịt
đang tan đi từng giờ
Không phải trong cơn mơ
chẳng phải đâu hiện thực
đừng nhìn, nói, ao ước…
đừng gắng tìm hiểu thu.
Tôi cũng hiểu gì đâu
chỉ lắng vào khăng khít
phút nữa thôi, tôi biết
hình hài tôi, như thừa.
Hồn tôi đang nức nở
yêu, yêu chửa bao giờ
khi sừng sững núi dựng
khi nhỏ còn tóc tơ.
Xin người nếu mở cửa
hãy nhẹ nhàng, nhớ chưa…
Đỗ Trọng Khơi - thu 1993
TRÊN VẠN LÝ TRƯỜNG THÀNH
Vạn Lý Trường Thành như con
trăn gió.
Nghìn năm rồi, cát bụi vẫn mù bay.
Bao tướng sỹ vùi sâu trong cỏ.
Máu xương rơi ra đá tường dày!
Trời hun hút, môt màu quan tái
Dấu gươm khua, ngựa hý nơi nào?
Sợ oan hồn đang quay trở lại.
Hóa thạch trên những bức chiến bào.
Mộng Đế vương - Địa cầu dâu bể
Dưới trời xa non núi vẫn trơ vơ.
Để chiều nay ngùi ngùi dáng Mẹ
Tấm lưng còng giữa thành quách hoang sơ!
Vạn Lý Trường Thành
Đỗ Hoàng 18-6-2006
|