|
Đi chùa, viếng đền được gì?
Chuyện chùa chiền, tâm linh tôi
viết rất nhiều. Có lẽ, không còn ngôi chùa, đền, thắng cảnh tâm linh nào
nổi tiếng ở Việt Nam mà tôi chưa đến tìm hiểu. Tuy nhiên, vẫn không thể
nào lý giải nổi tâm lý của người Việt với vấn đề tâm linh. Chỉ có thể
nói, hàng triệu người đầu óc đã bị tiêm nhiễm đến mụ mị.
Đầu năm
là người Việt đổ xô nô nức đến các chốn tâm linh cầu khấn. Hàng triệu
người kéo đến chùa Hương, Yên Tử, mấy triệu người đến núi Sam. Cảnh
tượng kéo đến đền ông Bảy, ông Hoàng Mười, chúa Kho, đền Trần, Ba
Vàng... đúng là kinh khủng khiếp.
Một số người đến vãn cảnh, đi chơi theo phong trào, còn lại hầu như là cầu cúng, xin xỏ.
Điều đau đầu nhất, là tôi không thể lý giải nổi người Việt xin xỏ gì ở đền chùa miếu mạo?
Anh em bạn bè doanh nhân của tôi cũng kéo đến đền bà Chúa Kho đông như
kiến cỏ, làm lễ rất to, cúng bái vay mượn làm vốn. Toàn người trí thức
đông tây kim cổ đầy mình, khiến tôi không thể hiểu nổi. Tôi đã kiên trì
đến ngôi đền này nhiều lần, gặp thủ nhang, người già trong làng, đặc
biệt cả đầu năm lẫn cuối năm, để tìm hiểu, nhưng vẫn không thể cắt nghĩa
được. Đầu năm đi vay thì chen như đến ngạt thở. Cuối năm trả lễ (làm ăn
được), thì thấy vắng hoe. Vậy bà Chúa Kho linh thiêng chỗ nào?
Thấy cảnh người Việt đi đền chùa đông như trẩy hội, ai cũng nghĩ rằng,
người Việt mộ đạo, thấm nhuần tư tưởng đạo Phật. Tuy nhiên, nếu hiểu về
đạo Phật, thì thấy cực kỳ quái đản, kỳ dị.
Tôi dám nói thẳng mà
chẳng sợ vạ miệng, rằng, nếu thần, Phật, thánh ngự ở chốn tâm linh đó
nhận tiền đút vào tay, nhận tiền âm phủ đốt rực trời, nhận gà xôi cúng
ngập mặt để trợ giúp bọn quan tham, bọn buôn gian bán lận, thì thần phật
đúng là hạng “Thánh Tham”, là hạng ma quỷ chứ chả phải vị thần tối cao
nào.
Thật kinh tởm với cảnh tượng con người chen nhau ở đền Trần
để xin ngài ban cho chức tước, để có bổng lộc, để vơ vét của dân nghèo,
để rút kiệt sinh lực của quốc gia. Nếu Thánh Trần mà giúp con người việc
đó, thì đúng là một ông thánh bẩn thỉu nhất trong lịch sử nhân loại.
Tôi tin rằng, nếu linh hồn Đức Thánh Trần còn ở thế gian, thì có lẽ
ngài đang ngự ở một quả núi nào đó bên sườn Tây Yên Tử, nơi tổ tiên ngài
cư ngụ, mà chẳng dám bước vào ngôi đền nào ở xứ này, để mà chảy máu mắt
khi thấy đám con cháu tham lam dẫm đạp lên nhau cướp ấn ấy nữa.
Điều dễ dàng nhận thấy, khi con người ta càng đặt niềm tin vào vị thánh
thần do họ tưởng tượng ra, thì con người ta càng trở nên trống rỗng và
có những suy nghĩ quái thai. Ngay trên cộng đồng mạng, bạn có thể gặp ở
bất kỳ đâu những câu cmt “a di đà phật”, “tội lỗi, tội lỗi”, “nhân quả
không bỏ sót một ai”... nhưng ngay sau đó, cũng người đó sẽ cmt tiếp tục
“mày gieo nhân nào gặp quả đó thôi con ạ”, “khẩu nghiệp”... với giọng
điệu rủa cho người ta chóng chết, hoặc kiếp sau sẽ làm chó.
Hầu
hết người Việt đến với đạo Phật nhưng không thấm nhuần đạo Phật, để sửa
mình, mà toàn đem kiến thức đó đi sửa người khác. Vậy nên, mới có
chuyện, nhiều người hay đi chùa, cúng dường nhiều lắm, nuôi sư béo ú,
nhưng sống với người thân thì chả ra gì. Trước mặt tượng Phật toàn nói
lời hay, nhưng với người thân thì toàn “mắm tôm, mắm tép”.
Có một
sự thực bây giờ, đền chùa là nơi kinh doanh béo bở. Doanh nghiệp, tập
đoàn lớn cũng xây xướng rất nhiều để thu hút du khách. Sư sãi cũng phải
chạy chọt, đấu đá nhau để có chức trụ trì. Mấy ông nghiện mới cai được
gửi vào chùa làm chú tiểu, mấy cô cậu “bê đê” lười biếng, cũng tìm cửa
Phật nương náu, mấy kẻ thần kinh hoang tưởng mà ta cứ tưởng họ được
“giời cho ăn lộc”, rồi khúm núm gọi thầy xưng con.
Thật quái dị khi nhiều kẻ cướp tiền của người nghèo rồi đem cúng vào chùa.
Tôi tin rằng, chẳng có thánh, thần, phật nào hiện hữu cả. Những thứ
thánh thần, ma quỷ, chỉ là một khái niệm, nhưng lại có ở trong mỗi con
người, đó chính là tưởng thức. Làm việc xấu thì là “ma tính”, làm việc
tốt thì là “phật tính”. Những người tìm chỗ dựa ở Thánh Thần đẩu đâu,
một là họ chả hiểu gì, hai là tâm họ không an, không có niềm tin vào
cuộc sống, không có niềm tin vào bản thân mình.
Nhà văn Nguyễn
Quang Thiều có một đúc rút rất thú vị: “Ngôi đền hay ngôi chùa thiêng
nhất chính là ngôi đền, ngôi chùa dựng trong lòng người. Vậy mà chúng ta
đã bỏ quên những ngôi đền, ngôi chùa thiêng nhất ấy. Khi lòng không yên
thì sống giữa đền, giữa chùa cũng không thấy yên. Khi lòng không từ bi
thì quỳ dưới chân Thần Phật trong tiếng mõ, tiếng chuông…lòng vẫn ác.
Khi lòng không hiểu được hạnh phúc thì nằm giữa bạc vàng, châu báu cũng
vẫn thấy bất hạnh”.
Nguồn: facebook Phạm Dương Ngọc.
|