|
ISRAEL, PALESTINE VÀ
JERUSALEM
Bài: Dũng Phan
Câu chuyện hôm nay được
viết lại từ sự kiện hôm nay, khi Israel – Palestine đối diện khả năng bùng nổ
chiến tranh toàn diện. Bắt đầu bằng việc
chính quyền Israel đuổi 6 gia đình Palestine sinh sống tại khu vực Sheikh
Jarrah thuộc Đông Jerusalem, thổi bùng lên ngọn lửa giận dữ của người
Palestine. Cảnh sát được gọi đến và đụng độ đẫm máu xảy ra. Hamas, tổ chức vũ
trang của người Palestine ở Dải Gaza tuyên bố đứng về phía người dân Palestine
bị lấy đất. Cùng thời điểm đó, hàng chục ngàn người Palestine biểu tình bên
ngoài đền thờ Al-Aqsa, địa điểm linh thiêng thứ ba của người Hồi giáo. Đền thờ
nằm tại khu thành cổ Jerusalem và sát với Bức tường than khóc - địa điểm linh
thiêng bậc nhất với người theo Do Thái giáo.
Chưa hết, hàng ngàn người
Do Thái cũng đổ về khu thành cổ để kỷ niệm ngày Israel chiếm được Đông
Jerusalem.
Tính từ khuya ngày
10/05, đã có hơn 1.000 quả rốc két được bắn về phía Israel. Lá chắn bảo vệ
Israel mang tên “vòm sắt” đã được kích hoạt với một hình ảnh đẹp kinh khủng
trên bầu trời, nhưng là một hình ảnh đẹp đáng sợ của chiến tranh. Quân đội
Israel cũng không để yên, đáp trả bằng hàng trăm cuộc không kích.
Câu hỏi:
-Tại sao lại có chuyện
thù hận này?
-Tại sao từ ngày chúng
ta biết đọc tin tức và đọc thời sự, đã luôn nghe về việc này?
-Và tại sao Jerusalem lại
quan trọng đến thế?
-Tại sao họ lại cùng
giành nhau một địa điểm linh thiêng?
“Hãy đi tìm lịch sử, bởi
chỉ có lịch sử mới đi kể cho bạn về nguồn gốc của vấn đề”.
A. Tôn giáo – sự ra đời
của mâu thuẫn
Thiên chúa giáo, Hồi
giáo, vì sao mà sinh ra? Lý do vì sao xuất hiện các cuộc thập tự chinh? Lý do
vì sao Israel lại là cái gai trong mắt của cộng đồng Ả Rập.
Đầu tiên là một sự thật
gây bất ngờ cho tất cả: Do Thái giáo, Kito giáo (Thiên Chúa Giáo theo cách gọi
của tiếng Việt) và Hồi giáo – 3 tôn giáo đang đánh nhau chí chóe ở khu vực
Trung Đông ... đều có cùng chung một gốc. Đấy được gọi là các tôn giáo độc thần
mà nguồn gốc chung của chúng đến từ một nhân vật sống vào đầu thiên niên kỷ 2
TCN (tức cách đây 4000 năm), gọi là Abraham.
Và địa điểm mà người
cha ấy sinh ra các tôn giáo đó chính chỗ bom đạn đang nổ ầm ầm: Trung Đông và
Jerusalem.
3000 năm về trước, tộc
người Do Thái đến định cư ở phía tây bán đảo Ả Rập. Vị vua của người Do Thái
tên là vua David (người đã đánh bại tên khổng lồ Goliath) mà nhiều người vẫn
dùng thành ngữ. Thủ đô và trung tâm của người Do Thái bạn có biết là tên gì không?
Nó tên là … Jerusalem. Và trên quê hương với những vùng đất được định hình này,
Do Thái giáo đã được sinh ra từ gốc khởi nguồn của Abraham.
1/ Do Thái giáo của người
Israel đã xuất hiện từ rất lâu, và còn xuất hiện đầu tiên.
2/ Vùng đất mà họ đang
sinh sống của hôm nay, là nơi mà tổ tiên họ đã ở đó từ 3000 năm trước.
Nắm kỹ được 2 điều đó,
chúng ta mới hiểu để đi đến phần sau của câu chuyện.
Người Do Thái lập nước
được một thời gian thì bị đô hộ bởi đế quốc Babylon (Iran, Iraq) ngày nay. Sau
đó đến lượt đế chế La Mã thống trị họ. Đây là quốc gia mất nước hơn 1000 năm.
1000 năm sau khi bị mất
nước, và dân tộc vẫn đang nằm dưới chế độ cai trị của người La Mã, thì có một
người Do Thái được lịch sử giao cho vận mệnh đã xuất hiện. Người đàn ông này và
sự vĩ đại của ông ta sẽ thay đổi lịch sử thế giới. Tên ông là … Jesus. Ông tiến
vào thành Jerusalem trên lưng một con lừa.Vì KINH CỰU ƯỚC của người Do Thái ghi
rõ “Vị vua của Israel ở tương lai sẽ tiến vào Jerusalem trên lưng một con lừa”
nên người Do Thái đã vây lấy ông, nghe ông nói chuyện, đợi ngày ông giải phóng
dân tộc khỏi đế chế La Mã. Nhưng không, chỉ một tuần sau, đế chế La Mã biết
tin, và người đàn ông ấy đã bị đóng đinh câu rút. Một bộ phận người Do Thái tin
rằng chúa Jesus đã chết. Nhưng một bộ phận khác thì không, họ tin rằng chúa sẽ
phục sinh và đưa họ ra khỏi dòng khổ ải trầm luân. Bộ phận này tách thành một
giáo lý riêng gọi là KINH TÂN ƯỚC, với lễ Giáng Sinh (Chúa ra đời), và Lễ phục
sinh (Chúa sống lại), đấy chính là Đạo Thiên Chúa (Kito giáo) của phương Tây.
Những người này vì muốn cho tất cả biết rằng Chúa đã phục sinh, nên đã đi khắp
nơi để giảng đạo.
Lúc này, vì đế chế đang
nằm trong quyền cai trị của La Mã, ngôn ngữ chữ viết La Tinh cũng thống nhất,
nên vô tình giúp cho việc giảng đạo được dễ dàng hơn nhờ vào hành chính, giao
thông thuận lợi. Câu nói “Đường nào cũng về La Mã” là có ý nói về sự ưu việt về
đế chế này. Đến năm 312, một sự kiện lớn xảy ra để Kito giáo trở thành tôn giáo
lớn nhất đế chế. Đấy là việc Hoàng đế Constantine nhận được điềm báo Thập tự
giá. Cùng thời điểm đấy, ông giành được chiến thắng Maxentius ở trận Cầu
Milvian và thâu tóm quyền lực Đông và Tây. Tin rằng được phù hộ (vì nhận điềm
báo thập tự giá mà) nên đến năm 313, hoàng đế ra chỉ dụ Milano cho phép người
Kitô giáo được tự do hành đạo. Đến năm 380, Theodosius I chính thức công nhận
Kitô giáo là quốc giáo của đế chế La Mã. À, đến đây có lẽ bạn đã biết vì sao
Roma, Vatican là kinh đô Kito giáo rồi.
Lưu ý có dòng chảy như
sau:
3000 năm trước, Do Thái
giáo ra đời. 2000 năm trước, Thiên Chúa giáo ra đời.
Vậy Hồi Giáo?
1400 năm trước, đến lượt
Hồi Giáo xuất hiện.
Vẫn là trên bán đảo Ả Rập
đầy huyền bí đó. Một chàng trai trẻ khác tên là Muhammad (Mô ha mét), đã đến và
vẫn là lấy gốc từ chính Abraham để tạo nên Hồi Giáo. Các bạn chú ý, Hồi Giáo thừa
nhận hết những con người như Jesus, như Moise, như Abraham. Tuy nhiên, có 1 điểm
khác biệt cốt lõi, chính điểm này đã sinh ra mâu thuẫn, và gián tiếp sinh ra
đau thương. Bao gồm 2 điểm chính:
a/ Muhammad chỉ tự nhận
mình là “Nhà tiên tri”, là sứ giả của thượng đế, là người phát ngôn của Thượng
đế xuống truyền đạt đúng y lời của thượng đế. Chứ chưa bao giờ ông nói mình là
“Chúa”.
b/ Muhammad nói rằng
KINH KORAN là quyển kinh gốc mà thượng đế ban cho, là quyển kinh “Nguyên sơ nhất”,
“Trọn vẹn nhất”. Trong khi Kinh Cựu Ước của người Do Thái và Kinh Tân Ước của
người Thiên Chúa đã bị bóp méo đi rồi.
Người theo Do Thái
đương nhiên không tin, người theo Thiên Chúa cũng chẳng tin. Nhưng người Hồi
Giáo thì tin. Vậy là mâu thuẫn xảy ra khi người Hồi Giáo với niềm tin sắt đá đã
xem những kẻ kia là dị giáo. Còn những người kia thì gọi bên kia là “Cực đoan”.
Trong cuộc sống này,
suy nghĩ “Ta là số 1, ta là đúng nhất, còn ngươi mới sai” có thể đơn giản chỉ
là nghỉ chơi với nhau, thỉnh thoảng nói xấu nhau cho vui miệng (nói xấu quanh
năm suốt tháng thì hơi bệnh). Nhưng với vấn đề tôn giáo, khi có sự va đụng về quyền
lợi, về vùng đất, thì cái đem lại chính là máu đổ, là chiến tranh.
Như đã nói ở trên, người
Do Thái mới lập nước chưa được bao lâu thì bị tấn công và đô hộ (giống y như Việt
Nam đấy). Các đế quốc hùng mạnh lần lượt tấn công họ và đặt họ vào trong thế
vong quốc suốt 2000 năm lần lượt là đế chế Babylon, đế chế La Mã, và cuối cùng
là đế chế Ottoman. Sang thế kỷ 20, đế chế Ottoman tan rã thì người Do Thái lại
đối mặt với họa diệt chủng từ phía Phát Xít Đức. Nhưng 2000 năm đau thương và
bơ vơ đó, người Do Thái chưa bao giờ ngừng phản kháng, chưa bao giờ chịu đầu
hàng, và chưa bao giờ quên đi tổ tiên của mình.
Đế chế La Mã vì quá bực
mình trước cái chuyện người Israel luôn phản kháng. Họ đã làm một việc mang
tính đồng hóa, đấy là sau khi đập Israel một quả nổ đom đóm mắt. Người La Mã đã
nhét tất cả 3 tôn giáo tôi kể trên kia vào một vùng đất, với mục đích triệt
tiêu sự tồn tại của người Do Thái, một vùng Ả Rập rộng lớn được hình thành, và
tên của vùng đất hỗn tạp đó là … Palestine !
B. Đế chế Ottoman.
Palestine nằm trong
lòng đế chế Ottoman.
Đấy không đơn thuần là
Thổ Nhĩ Kỳ, nước Thổ chỉ là cái gốc sơ khởi để Ottoman đi ra thế giới. Những vị
vua giỏi nhất lên nắm quyền tại Thổ Nhĩ Kỳ và bắt đầu con đường chinh phục của
họ, chẳng hạn vua Selim I, người đánh bại Ba Tư, tiêu diệt Ai Cập và đến đại đế
Suleiman lấy luôn cả Trung Đông sát nhập vào Ottoman. Người Thổ Nhĩ Kỳ hôm nay
vẫn nói về Ottoman như người Mông Cổ nói về thời đại Thành Cát Tư Hãn.
Và đế chế đó … theo HỒI
GIÁO.
Đấy là một trong những
đế quốc rộng lớn nhất lịch sử nhân loại, đã từng “phủ” lên cả ba châu lục Á,
Âu, Phi, với đội quân khát máu nhất cùng một đế chế thịnh vượng. Có nghĩa, đã
có giai đoạn mà Hồi giáo đè bẹp cả Châu Âu. Trong lòng đế quốc Ottoman thời kỳ
thịnh trị nhất, đế chế này đã bao gồm cả Hy Lạp, Bulgaria, Romania, Nam Tư (rồi
lại tan rã làm 5 nước độc lập khác chẳng hạn Croatia, Serbia…), Hungary,
Albania, Syria, Liban, Jordan, Israel, Kuwait, Ai Cập, Sudan, Libya, Iraq,
Yemen, Tunisia, Algérie, Síp, Armenia, Gruzia, Ukraina và một phần nước Nga. Tức
là có tới 30 quốc gia hiện nay đã được thành lập từ lãnh thổ cũ của Đế quốc
Ottoman. Bạn có thể nhận ra những cái tên quen thuộc của mùa xuân Ả Rập ở trong
ấy: Tunisia, Algeria, Ai Cập, Yemen, Syria, Iraq, Libya.
Thiên Chúa Giáo ở Châu
Âu lại bị đế chế Ottoman đe dọa. Nhưng trước khi Ottoman ra đời và làm nên kỳ
công trên, thì giữa Hồi giáo và Thiên chúa giáo, giữa người Ả Rập và người Châu
Âu đã tồn tại mâu thuẫn không thể hàn gắn. Tất cả liên quan đến một vùng đất
thánh tên gọi là Jerusalem.
Ở phần A của bài viết
này. Các bạn đều biết sự ra đời của 3 tôn giáo đều ở vùng đất Ả Rập, và 3 người
truyền bá. Trêu ngươi thay cả 3 đều xem Jerusalem là vùng đất thánh minh của
mình. Vua David chọn Jerusalem là kinh đô, chúa Jesus xuất hiện ở Jerusalem, và
nhà tiên tri Muhammad đã bay lên thiên đường từ …Thánh Đường Đá ở Jerusalem. Vậy
là Jerusalem trở thành điểm hành hương, và cũng điểm tranh giành của 3 tôn
giáo, đồng nghĩa là điểm tranh giành của cả thiên hạ. Bây giờ có lẽ bạn đã hiểu
vì sao Trung Đông lại nóng đến như thế rồi? Vì sao sự kiện chính quyền Israel
đuổi 6 gia đình Palestine sinh sống tại khu vực Sheikh Jarrah thuộc Đông
Jerusalem cách đây một tuần lại có thể xảy ra chiến tranh.
Những giáo hoàng Châu
Âu, nơi truyền bá Thiên Chúa Giáo, cũng có niềm tin về chúa Giêsu, và vì muốn bảo
vệ cũng như tranh giành Jerusalem, họ đã phát động một cuộc chiến tranh kéo dài
từ thế kỷ thứ 11 đến thế kỷ 13. Tên của cuộc chiến đó có lẽ các bạn đã đoán ra:
THẬP TỰ CHINH. Đấy là một cuộc chiến tranh tôn giáo giữa Kitô giáo và Hồi Giáo
trên ngọn cờ hiệu “Giải phóng vùng Đất Thánh và vùng đất thiêng Jerusalem khỏi
người Hồi giáo, giải phóng những tín đồ Công giáo khỏi sự thống trị của Hồi
giáo."
Đoàn quân “Thập tự
chinh” đầu tiên đánh vào Jerusalem và tàn sát quân hồi giáo chính là…PHÁP. Và
Pháp chính là quốc gia chủ đạo với những “hiệp sĩ dòng Đền” trong các cuộc tấn
công vào Ả Rập 8 lần tiếp theo, trong các cuộc chinh chiến này thì Anh, Bồ đều
tham gia, và cả gì bạn biết không: thập tự quân Bắc Âu.
Thế đấy, cho nên màn
báo thù mà các bạn thấy được hồi mấy năm trước mà facebook loạn lên dòng chữ
“Pray for Paris” ở Paris hay ở Đan Mạch, Na Uy đều có ý nghĩa lịch sử cả. Những
vụ khủng bố tại Pháp và Châu Âu hôm nay không phải là “trên trời rơi xuống”,
cũng không phải vì IS hay những cuộc tấn công của Pháp tại Syria hay Lybia, đó
là những mâu thuẫn có từ rất lâu rồi. Cuộc thập tư chinh, Châu Âu giành được những
thắng lợi bước đầu trước khi bị quân Ottoman đánh bại. Cuộc thập tự chinh lần
cuối kết thúc vào năm 1272. Đến năm 1517, đế quốc Ottoman thâu tóm cả Trung
Đông, Ả Rập, 20 năm tiếp theo, họ lấy luôn Hy Lạp và Hungary. Cả Châu Âu bị
Ottoman đe dọa. Ottoman chính là đế quốc đường đường chính chính nhất thế giới
Hồi Giáo thách thức thế lực phương tây và thậm chí còn đe dọa nuốt luôn họ.
Châu Âu luôn phải lập nên các liên minh thần thánh để bảo vệ thế giới Kitô giáo
trước các cuộc xâm lăng nay.
Israel lúc này ở đâu?
Đang bị đè bẹp trong cái vùng đất Palestine (giờ do Ottoman cai trị), và vẫn
hành hương đi khắp nơi, không quên nhắc nhau về nguồn gốc và tôn giáo Do Thái của
mình. Thế rồi, vào cuối thế kỉ 19, một phóng viên, nhà văn tên là Theodor Herzl
đã quyết định vươn cao hơn tất cả. Bằng ngòi bút của mình, ông kích thích dân tộc,
ông gợi lại lịch sử, ông nhắc nhở cho người Do Thái biết mình ở đâu, mình đến từ
nơi nào. Ông gọi lại cái tên “Miền đất hứa”, để những người dân Do Thái trở về
Palestine để phục hưng lại vương quốc. Theodor Herzl xuất bản cuốn sách “Nhà nước
Do Thái” vào năm 1896 và lý luận rằng Vấn đề của người Do Thái chỉ có thể được
giải quyết bằng cách thiết lập một nhà nước Do Thái ở Palestine. Những người Do
Thái tha hương bắt đầu trở về Palestine, nơi có Jerusalem 3000 năm trước chính
là thủ đô của nước Do Thái do vua David đứng đầu. Họ đợi đến ngày “thiên thời,
địa lợi, nhân hòa” sẽ trả lại cho họ vùng đất của 3000 năm trước. Những ước vọng
này đã được thổi bùng lên bắt đầu từ một nhà báo viết lịch sử dân tộc.
Lúc này, Ottoman theo
thời gian đã suy yếu dần, các lãnh thổ dần dần bị mất, nhiều nơi vùng lên đòi
quyền tự trị để thành quốc gia tách biệt với Ottoman. Điều gì đến cũng đã đến,
năm 1914-1918 khi chiến tranh thế giới thứ nhất xảy ra. Đế chế Ottoman đã yếu
còn chọn sai phe. Họ chọn Đức-Áo-Hung. Kết quả các cường quốc đồng minh Anh –
Pháp - Nga đã giành thắng lợi. Khi thế chiến 1 kết thúc, Ottoman trong vai trò
kẻ thua cuộc nên bị những người Châu Âu đập cho tan rã lãnh thổ to lớn của
Ottoman – một đế chế đã đe dọa Châu Âu suốt 7 thế kỷ.
Trước đó (vào năm
1916), đế quốc này cũng bị xé lẻ ra ra bằng thỏa thuận Sykes-Picot với việc
Pháp có vùng phía bắc của Ottoman ( bao gồm Syria, với sau này là Liban), Anh
có vùng phía Nam của Ottoman (Jordan, Iraq và sau này, Palestine). Khi Thổ Nhĩ
Kỳ cũng tuyên bố độc lập, Ottoman chính thức sụp đổ. Nhưng Phương Tây luôn mang
một tiềm thức sợ hãi đế chế Ottoman, đế chế đe dọa sự tồn vong của phương Tây
và từng bao vây Viên, xâm lược Hungary, lấy Hy Lạp, … sẽ một ngày trở lại. Và
các cuộc thập tư chinh mâu thuẫn tôn giáo luôn là thứ im sẵn trong lòng của
phương Tây. “Chúa của mình mới là ưu việt nhất, còn Hồi giáo là không”. Bởi vì
“Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân.” Người Anh và Pháp quyết định phân chia
lại biên giới của một loạt các quốc gia như Tunisia, Ai Cập, Yemen, Syria,
Iraq, Libya …. Vâng, thưa các bạn, tất cả các quốc gia này (bao gồm cả Syria
đang bắn phá ầm ầm), đã được sinh ra bằng một cuộc họp và một tấm bản đồ trải
ra đó. Hồi Giáo đã thua cuộc chính ở đây.
Bây giờ xin nói tiếp về
sự ra đời Israel. Lý do vì sao họ bị căm ghét.
Bên cạnh sự phân chia đất
đai cho những quốc gia hồi giáo, thì Israel chính thức được đền bù sau 3000 năm
đau khổ. Câu chuyện diễn ra sau thế chiến II, khi những đau thương mà Israel phải
chịu đựng dưới thời Đức Quốc Xã, khi những người Do Thái ưu tú nhất đã vận động
hành lang, khi những người Do Thái giàu có nhất đang tích cực mua bất động sản ở
Palestine. Tất cả đã khiến cho Anh,Pháp và Mỹ phải đền bù cho Israel. Thế là, một
quốc gia đã trở lại sau 3000 năm. Với 33 phiếu thuận, 13 phiếu chống và 10 phiếu
trắng, đại hội đồng Liên Hợp Quốc đã chia phía Đông Palestine thành hai nhà nước:
một phần đất là của người Palestine theo đạo Hồi, phần còn lại là người
Palestine theo đạo Do Thái (tức nước Israel) còn Jerusalem thành đặc khu được
LHQ bảo vệ. Đấy là câu chuyện về một mảnh đất 3000 năm trước thuộc về anh A,
300 năm trước thuộc về anh B, rồi giờ anh A trở lại và chia đất, chia biên giới
lãnh thổ với anh B.
Tuy nhiên, khác với việc
vẽ ra bản đồ cho những Jordan hay Ai Cập, Syria (đều cùng theo đạo Hồi).
Palestine lúc này có 1 điểm khác: sự va chạm giữa 2 tôn giáo: Do Thái và Hồi
Giáo. Bị ảnh hưởng bởi phong trào chủ nghĩa dân tộc, của tôn giáo mình thờ phụng,
những người Ả Rập (tức anh B ) không để yên việc này, họ ngăn chặn việc thành lập
quốc gia cho người Do Thái ở Palestine.
Đấy chính là khởi nguồn
của Chiến tranh Ả Rập-Israel 1948. Liên quân Ả Rập bao gồm Ai Cập, Syria,
Jordan, Liban, Iraq, Ả Rập Saudi, Yemen và Palestine đã sát cánh cùng nhau quyết
tâm đập chết quốc gia Israel. Kết quả không ngờ được đã xảy ra, Israel mới
thành lập nước đã đập tan tác cả 5, 6 quốc gia kia. Người Do Thái gọi cuộc chiến
tranh này là “Giải phóng dân tộc”, còn người Palestine hồi giáo gọi đó là “Thảm
họa.” Đây là cuộc xung đột từ tôn giáo đến lãnh thổ, từ lịch sử đến biên giới.
Đến năm 1967, có một cuộc
chiến tranh gọi là “Chiến tranh 6 ngày”, Israel thêm một lần nữa chiến thắng.
Nhưng lần này khủng khiếp hơn, họ chiếm luôn Jerusalem, khiến cho các nước Ả Rập
phải cầu hòa. Hồi năm 2017 có một sự kiện khá thú vị, đấy là anh Donald Trump
không sợ trời, không sợ đất đã tuyên bố chính thức công nhận Jerusalem là thủ
đô của Israel và sẽ chuyển Đại sứ quán Mỹ về thành phố này một khi công tác chuẩn
bị hoàn tất. Khiến cho các quốc gia hồi giáo phản ứng mãnh liệt.
Israel đã được đứng vững,
và người phóng viên Theodor Herzl năm nào đã ngậm cười nơi chín suối. Để tôn
vinh ông, người bằng ngòi bút đã thay đổi cả số phận dân tộc. Tuyên ngôn độc lập
của Israel khi được đọc lên, thì cái tên Theodor Herzl đã được gọi là người cha
tinh thần của đất nước. Người Israel đặt ra 1 ngày gọi là Ngày Herzl, là ngày lễ
quốc gia hàng năm.
Israel, một quốc gia có
lịch sử đau thương và đẫm máu (mất nước 3000 năm và đối mặt với họa diệt chủng),
người dân nam cũng như nữ luôn sống trong tư thế của những con người cầm chắc
tay súng để bảo vệ vùng đất của tổ tiên mà họ chỉ có lại được sau thế chiến II,
và luôn ám ảnh cảnh bị mất nước và xóa tên trên bản đồ thế giới. 60 năm qua,
đây là đất nước luôn bị những đất nước vây xung quanh đòi đầu. Và để chống lại
điều này, Israel cũng không nhượng bộ, không thỏa hiệp, tiếng súng vì vậy không
bao giờ ngưng ở Jerusalem. Không có quốc gia nào, mà cơ quan tình báo (Mossad),
lại được xem như là văn hóa, là thần tượng của người dân, là cột chống bão
giông, và là điểm tựa bảo vệ cuối cùng cho quốc gia mỗi ngày như Mossad của
Israel.
Mâu thuẫn giữa Trung
Đông Hồi Giáo, Israel Do Thái giáo và Phương Tây Thiên Chúa Giáo là một mâu thuẫn
tính bằng thiên niên kỷ. Vì sao Trung Đông luôn là cái lò lửa, là lâu lâu xuất
hiện trên báo chí và bản tin thời sự về những màn báo thù và tiếng súng nổ. Vì
xung đột Palestine-Israel là xung đột tính bằng thiên niên kỷ và bao trùm mọi mặt
của đời sống.
Trong cuộc chiến này vì
vậy không có xấu có tốt, không có đúng có sai, tất cả những người trong cuộc đều
giữ một niềm tin bất diệt về dân tộc của họ. Đúng hay sai phụ thuộc vào lăng
kính bên này hay bên kia. Còn tôi, tôi chỉ là người kể lại lịch sử, để bạn biết
về căn nguyên vấn đề vì sao có súng nổ, chứ không phải để phán xét.
ST
|