|
|
|
|
Lời nhận lỗi từ những người trong cuộc |
|
|
31/03/2008 |
Lời nhận lỗi từ những người trong cuộc
TP - Về vấn đề thực trạng việc dạy và học lịch sử trong trường
phổ thông, Tiền phong đã ghi lại một số ý kiến của các nhà Sử học:
GS NGND Đinh Xuân Lâm (Phó Chủ tịch Hội KHLS
VN):
Tôi cũng là thủ phạm
Trong giới khoa học cũng như GV môn Sử nhiều người nói SGK kém là
nguyên nhân của chất lượng dạy học sút kém. Tôi tham gia biên soạn và là chủ
biên của nhiều cuốn SGK Lịch sử: lớp 6, 7, 8, 9, 11, 12.
Tôi cũng là thủ phạm trong việc làm SGK không được tốt. Tôi công
nhận là SGK của mình rất nặng. Nhưng có nhiều lý do để dẫn đến kết quả SGK kém
chất lượng.
Trước hết SGK phải phụ thuộc vào chương trình. Chương trình của
chúng ta không chỉ nặng nề (chủ yếu đi vào lịch sử chiến tranh, đi vào những sự
kiện lịch sử rất cụ thể) mà cấu tạo chương trình không hợp lý.
Cần phải có chương trình ổn định, chương trình tốt, đảm bảo tính
khoa học, tính cập nhật.v.v... thì lúc bấy giờ mới viết SGK tốt được. SGK chỉ có
thể hiện được với chất lượng cao nhất những chỉ đạo trong chương trình. Vậy mà
chúng tôi vừa viết SGK, vừa phải chỉnh sửa chương trình.
Ngay việc tổ chức biên soạn cũng rất nhiều hạn chế. Ví dụ, một
cuốn SGK trên dưới 150 trang mà nhiều khi 3 – 4 người viết. Thời kháng chiến
chống Pháp, chúng tôi làm việc theo cách một người viết cả một cuốn SGK và chịu
trách nhiệm từ đầu đến cuối. Giờ đây ngoài tác giả còn còn Chủ biên, rồi Tổng
Chủ biên.
Chúng tôi rất phản đối cái vai trò của Tổng Chủ biên. Anh này
tham gia được cái gì cả ngoài việc đi họp. Mấy ông viết SGK nhiều khi chẳng có
liên hệ gì với nhau.
Ông thì ở Bình Định, ông thì ở Hà Nội, ông nữa ở mãi tận đẩu
đâu.... Tập thể làm chương trình và viết sách cũng bó hẹp trong một số người do
Viện Chiến lược & Chương trình GD (Bộ GD&ĐT) chọn, trong đó có nhiều
người chẳng bao giờ dạy phổ thông.
Trong việc biên soạn này cũng có nhiều cái lạ lắm. Nhiều khi
chúng tôi tiếp nhận những bản thảo mà ở trong đó ngay việc đặt câu hỏi cũng buồn
cười, làm cho một nội dung rất đơn giản trở thành rất khó hiểu với HS.v.v...
Vì chương trình không tốt nên SGK không tốt. Làm chương trình mà
không tranh thủ ý kiến GV mà để cho một số cán bộ của Viện Chiến lược &
Chương trình GD làm thì chất lượng chương trình sẽ hạn chế. Mặt khác, khi đã có
chương trình tốt rồi muốn có SGK tốt thì không nên có độc quyền SGK mà nên có
nhiều bộ SGK.
PGS TS Nghiêm Đình Vỳ (Phó Ban Tuyên giáo
T.Ư):
Muốn đổi mới nội dung SGK lịch sử ở phổ thông phải thay
đổi giáo trình đại học trước
Thời gian qua chúng ta chưa có sự quan tâm đúng mức tới việc dạy
học môn Sử trong nhà trường phổ thông. Có hiện tượng giao khoán việc này cho bộ
phận chuyên môn, bộ phận làm chương trình cho Bộ GD&ĐT.
Các nhà quản lý các cấp khác có lẽ không phải không quan tâm mà
chưa có điều kiện để thấy hết được tất cả vấn đề. Có lẽ sau khi thấy kết quả thi
đại học môn Sử quá thấp môn học này sẽ được quan tâm nhiều hơn.
Tôi rất đồng ý với ý kiến của một số học giả là phải tăng cường
mảng kinh tế, văn hóa trong SGK lịch sử. Vấn đề này cá nhân tôi đã lên tiếng lâu
rồi - từ những năm 90 của thế kỷ trước (khi đó PGS TS Nghiêm Đình Vỳ là Chủ
nhiệm Khoa Lịch sử, ĐH Sư phạm Hà Nội I – PV).
Kể cả điều này được chấp nhận thì việc thực hiện cũng không dễ
làm và đòi hỏi phải có thời gian.
Muốn đổi mới chương trình lịch sử bậc phổ thông thì cần phải thay
đổi chương trình đào tạo môn Lịch sử ở các trường đại học sư phạm trước đã.
Trong khi đó, khoa Lịch sử ở các trường ĐH hiện nay vẫn dạy nhiều về lịch sử
chính trị, lịch sử chiến tranh trong môn Lịch sử Việt Nam.
Quý Hiên
Thực hiện
|
| Các giáo sư còn không nhớ |
|
|
|
Các Sở GD&ĐT trên cả nước đang thực
hiện cuộc tổng rà soát lại SGK theo chỉ đạo của Bộ GD&ĐT. Kết quả sẽ có
trước ngày 15/4.
Theo thống kê của Cục
Công nghệ Thông tin (Bộ GD&ĐT), trong kỳ thi tuyển sinh vào ĐH, CĐ 2007,
điểm trung bình môn Lịch sử là 2, trong khi môn Vật lý là gần 5,2, Văn là 4,4,
Toán là gần 3,7 và Ngoại ngữ là 3,6 điểm. Đáng lưu ý, có gần 6.000 em được 0
điểm môn lịch sử. Sau khi Bộ GD&ĐT công bố 6 môn thi tốt nghiệp đã gây tâm
lý nơm nớp lo lắng cho rất nhiều học sinh vì lý do trong 6 môn thi có môn Sử
(lần thứ 4 liên tiếp được chọn là môn thi tốt nghiệp).
Môn học
phụ
 |
|
GS. Phan Huy
Lê
|
Nguyên nhân của kết quả trên, theo các
nhà chuyên môn từ chính sự bất cập của chương trình SGK Lịch sử. TS Hà Minh Hồng
(ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn, ĐHQG TP.HCM) cho biết học sinh lớp 4 mới ở tuổi
lên 10, mà đã bắt các cháu lập bảng thống kê các sự kiện, nhân vật tiêu biểu của
mỗi thời kỳ trong lịch sử Việt Nam từ buổi đầu dựng nước đến giữa thế kỷ XIX thì
quả là không thể nào kham nổi; Mở đầu SGK lịch sử lớp 6 đã bắt các cháu phải trả
lời những câu hỏi lớn “Lịch sử là gì?”, “Học lịch sử để làm gì?”. Những câu hỏi
này, nhiều người lớn còn không trả lời được, đừng nói các em ở tuổi 13. GS Phan
Huy Lê, Chủ tịch Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam thì cho rằng phải biên soạn lại
chương trình và viết lại SGK. Ông cho biết: “SGK Lịch sử đã qua nhiều lần biên
soạn. Lần sửa lại vào năm 2006 có những cố gắng đáng kể cả về nội dung và trình
bày.
Tuy nhiên,
nhiều kiến thức lịch sử trong sách hiện nay quá cao, hoàn toàn không phù hợp đối
với học sinh. Lịch sử là cuộc đối thoại liên tục giữa hiện tại và quá khứ. Có
quan điểm cho rằng, học Sử là phải nhớ sự kiện, phải hiểu biết về diễn biến
nhưng đây đâu phải là môn học thuộc lòng, không phải là các sự kiện được kết nối
lại với nhau. Vấn đề căn bản là phải hiểu lịch sử là quá khứ nhưng gắn rất chặt
với tương lai. Môn Sử bị xa rời là do chính hai lý do đó. Do đó, trước hết cần
thay đổi chính nhận thức cơ bản về vị trí của môn Sử, về yêu cầu giáo dục của
môn học này bởi từ trước đến nay, đây luôn bị coi là môn phụ, lúc thi lúc không.
Từ thay đổi đó, rõ ràng phải biên soạn lại chương trình và viết lại SGK. Ngay cả
việc tổ chức biên soạn cũng phải thay đổi, không thể giao cho một ban, một hội
đồng có tính chất độc quyền. Cần phải tập hợp các chuyên gia giỏi, kết hợp với
các giáo viên dạy phổ thông. Có thể nói: “viết SGK phổ thông là khó bậc
nhất”.
 |
|
GS. Lê Mậu
Hãn
|
PGS Lê Mậu Hãn, ĐH KHXH&NV - ĐH Quốc
gia Hà Nội cũng thừa nhận khung chương trình đã có sẵn, người viết sách đành
phải tuân theo mặc dù biết là trùng lặp và không hiệu quả. Điều này dẫn đến việc
kiến thức trong sách nặng về chiến tranh, liệt kê số liệu quá nhiều, không hấp
dẫn. Ngay cả GS cũng chẳng nhớ hết, huống hồ học sinh. GS Đinh Xuân Lâm, Phó Chủ
tịch Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam cũng “chê” cuốn SGK Lịch sử lớp 12 do chính
mình làm chủ biên: “Kiến thức còn nặng về chiến tranh, quân sự, trong khi văn
hóa, kinh tế rất quan trọng thì lại nói ít, nhất là văn hóa.
Vậy thì phải
làm thế nào để bồi dưỡng cho các em tinh thần yêu mến văn hóa dân tộc? Trong lúc
tham gia biên soạn sách, chúng tôi đã nói chương trình này là không được, phải
có một chương trình ổn định, có tính chất pháp lý của Nhà nước thì trên cơ sở đó
mới viết được sách hay. Nhưng người chỉ đạo nói trong quá trình viết sẽ điều
chỉnh dần chương trình. Nhưng điều chỉnh đến bao giờ và lúc nào?”.
Vội vàng để kịp…
năm học mới!
 |
|
GS. Vu Dương
Ninh
|
GS, NGND Vũ Dương Ninh, ĐH Quốc gia Hà
Nội đã nhận xét: “Dư luận xã hội xôn xao, có cả bất bình, khi được biết điểm môn
Sử trong những kỳ thi tuyển sinh đại học gần đây quá thấp, thấp đến mức không
thể hiểu nổi. Song những người trong ngành thì không ngạc nhiên lắm, coi đó như
một sự bộc lộ đau đớn của căn bệnh “ung thư” đã tiềm ẩn từ lâu!”. GS Ninh đã nêu
ra nhiều điểm khá bi, hài. Chẳng hạn như việc viết sách giáo khoa hiện nay là
"công việc tay trái", các tác giả vừa phải đảm nhiệm công việc chính ở trường
của mình, vừa phải tranh thủ thời gian làm nhiệm vụ viết SGK. Một cuốn SGK lịch
sử hiện nay dày chừng 300 trang mà có đến hơn 10 tác giả, phân nhiều cấp bậc:
Tổng chủ biên, chủ biên, đồng chủ biên…
Nếu chia đều
thì mỗi tác giả viết chưa đầy 30 trang. Đó là chưa kể các khâu viết sách, thẩm
định sách… đều tiến hành vội vàng cho đúng kế hoạch đón đầu năm học, đúng kế
hoạch của nhà xuất bản. PGS Ngô Minh Oanh, Trưởng khoa Lịch sử trường ĐH Sư phạm
TPHCM nêu ý kiến: Môn học bị coi nhẹ, những người dạy sử cũng không được tôn
trọng. Nhiều thầy cô bức xúc về việc đánh giá thiếu công bằng giữa giáo viên dạy
sử với giáo viên các môn khác trong việc cân nhắc, đề bạt hay trong bình xét các
danh hiệu thi đua. Một số trường còn bố trí giáo viên không được đào tạo chuyên
ngành để dạy môn lịch sử.
Việc bố trí
giảng dạy trái ngành càng làm cho chất lượng dạy học môn sử thêm tồi tệ và người
ta càng có cớ để coi thường môn Sử và người dạy sử. Những người dạy sử là những
người nghèo nhất về thu nhập ở trong trường phổ thông. Không thể tổ chức dạy
thêm như các môn học khác, không có thu nhập gì thêm ngoài đi dạy. Có gần một
phần ba số thầy cô dạy sử được hỏi (28,35%) lưỡng lự hoặc sẵn sàng chọn lại
ngành khác khi có cơ hội”.
"Tội" của SGK
môn Lịch sử còn được PGS Võ Văn Sen, Hiệu trưởng trường ĐH Khoa học xã hội và
nhân văn TPHCM chỉ ra là: SGK Lịch sử ở phổ thông hiện nay chất lượng rất kém cả
về nội dung và hình thức, không đủ sức làm chỗ dựa cho học sinh học tốt môn
sử.
Hầu hết các
cây đại thụ về Sử của Việt Nam đều thống nhất ở một quan điểm nên có nhiều hơn
tỷ lệ giáo viên dạy phổ thông tham gia và việc biên soạn SGK để có một chương
trình SGK với bố cục cấu trúc hợp lý và quan trọng hơn đạt được mục đích của
việc dạy và học môn Lịch sử giúp các em hiểu biết về quá khứ dân tộc và lịch sử
thế giới, từ cái hiểu đó tác động tới nhận thức và cả tâm hồn chứ không phải
nghe giảng và học vẹt xong rồi... để đấy.
Theo Pháp luật & Xã
hội
|
|
| HS nhớ 300 sự kiện Lịch sử mỗi năm: Không tưởng! |
|
- "Thực trạng bi đát" là cụm từ mà nhiều nhà nghiên cứu lịch sử nói về việc dạy và học môn này ở trường phổ thông. "Bàng hoàng", "kinh hoàng" là cách mà báo chí ba năm liên tiếp gần đây gọi tên cho chất lượng học môn Sử từ kết quả các bài thi ĐH. "Trớ trêu" là cảm giác của người xem một chương trình thi kiến thức trên truyền hình khi có SV trường ĐH Văn Lang không biết quốc hiệu của nước ta thời vua Hùng là gì... Thực trạng này được lý giải từ nhiều nguyên nhân, trong đó không thể không nói tới chương trình và sách giáo khoa (SGK). Mới đây, liên tiếp ra văn bản, Bộ GD-ĐT đã yêu cầu các nơi đánh giá và rà soát lại chương trình và sách của tất cả các cấp học. Dưới đây, chúng tôi giới thiệu bài viết của giáo viên Tường Vy xung quanh vấn đề này từ bộ môn Lịch sử. Bốn nghịch lý
 |
|
Hàng năm, đến hết tháng 3, Bộ GD-ĐT mới công bố môn thi tốt nghiệp. Lịch sử là môn tùy chọn theo từng năm. Ảnh: Phạm Hải
|
Đa số các giáo viên giảng dạy bộ môn thường chỉ quan tâm đến SGK chứ ít chú ý đến chương trình, trong khi SGK chỉ là tài liệu cụ thể hoá chương trình và chương trình mới là vấn đề cần xét đến đầu tiên. Là một giáo viên đã tham gia chương trình thí điểm phân ban mới ngay từ buổi đầu, tôi đã được đi tập huấn thay SGK 3 năm liền và nhận thấy nhiều nghịch lý: Thứ nhất, chương trình và SGK được viết theo tinh thần "giảm tải", nhưng thực tế lại "tăng tải", nhất là chương trình Sử khối 12 phân ban thí điểm (sang năm sẽ đại trà). Số bài học và lượng kiến thức không đổi, thậm chí còn tăng, nhưng số tiết lại bị "giảm tải" (từ 2 tiết/tuần còn 1,5 tiết/tuần). Các tác giả bám sát chương trình để viết nhưng không hề bám sát thực tế phổ thông. Các tác giả SGK có lẽ chưa hề dạy qua bậc phổ thông, hoặc chỉ tiếp xúc với một số HS xuất sắc ở các thành phố lớn nên viết không phù hợp với thực tiễn giảng dạy. Bài vừa dài vừa khô khan, ngay người dạy cũng khó "cảm", làm sao truyền cảm hứng cho HS? Không biết có bao nhiêu tác giả SGK có đủ "dũng khí", xuống một trường phổ thông "hạng trung", dạy thử tất cả các bài mình đã biên soạn hay chưa? Nếu có, tôi dám chắc chắn là các thầy không bao giờ có thể hoàn thành bài dạy theo quy định phân phối chương trình mà vẫn đảm bảo các mục tiêu kiến thức, kĩ năng, tư tưởng theo yêu cầu của sách giáo viên.
Thứ hai, chương trình được cấu tạo đồng tâm theo tôi là hợp lí và phù hợp với tâm sinh lí lứa tuổi. Tuy nhiên, ở một số nội dung, sự kiện, chương trình và nhất là chuẩn chương trình, chưa chỉ ra được sự khác nhau về mức độ và hướng trình bày, phân tích giữa các cấp. Vì thế, SGK giữa hai cấp học cũng chưa thấy được điểm khác biệt rõ rệt cả về chuẩn kĩ năng lẫn chuẩn kiến thức. Trong khi số tiết dành cho môn Sử luôn ít ỏi so với nội dung SGK thì HS phải học 2 lần một nội dung nhưng không thu hoạch được gì mới, vừa lãng phí thời gian vừa mất hứng thú học tập.
Thứ ba, thiếu sự thống nhất giữa các bộ phận chỉ đạo thực hiện chương trình. Cấu tạo chương trình do một nơi soạn, SGK do bộ phận khác viết, đề thi lại do một cơ quan khác ra. Điều này thoạt nhìn có vẻ hay nhưng thực tế gây khó khăn rất nhiều cho công tác giảng dạy ở phổ thông. Dạy theo SGK thì không đảm bảo chương trình, cắt xén bớt thì vi phạm quy chế. Bộ GD-ĐT đã tổ chức nhiều lớp tập huấn cho các giáo viên "nòng cốt" để thực hiện tốt công tác thay SGK. Tuy nhiên, quá trình tập huấn vừa cập rập vừa thừa thãi, phương pháp tập huấn không hiệu quả, thời gian không đủ để giáo viên góp ý nhưng giờ giảng của nhiều giảng viên lại dư "thời gian chết". Giảng viên nói rất nhiều về đổi mới phương pháp giảng dạy, về cách dạy chương trình mới... nhưng chưa ai chỉ ra được hoặc dạy thử một cách cụ thể để giáo viên có thể "tận mục sở thị" thế nào là đổi mới phương pháp dạy - học và làm thế nào để đảm bảo chương trình. Việc đổi mới phương pháp giảng dạy, vì thế, được thực hiện tuỳ từng địa phương, tuỳ từng giáo viên trong từng hoàn cảnh khác nhau và kết quả, chắc chắn không thể đồng bộ. Thứ tư, để tránh dư luận đổ lỗi cho chương trình và SGK, nhiều ý kiến cho rằng do giáo viên không biết cách giảm tải cho HS nên các em bị quá tải. Theo tôi, đây là ý kiến của những người chưa hề dạy qua bậc phổ thông, không thấu hiểu thực trạng dạy và học ở phổ thông nói chung và bộ môn Lịch sử nói riêng. Làm sao giáo viên dám "giảm tải" cho HS khi chương trình thi cử không có dấu hiệu gì là "giảm tải"? Trong quá trình bồi dưỡng thay SGK, tác giả Trịnh Đình Tùng có lưu ý các giáo viên đứng lớp chỉ chọn ra tối đa 10 sự kiện cho HS lưu ý trong bài học, không nên dạy quá nhiều kiến thức. Tuy nhiên, lưu ý này không thể thực hiện được, vì: Đa số bài viết trong SGK đều có rất nhiều sự kiện, không phải thầy cô, trường hay sở nào cũng thống nhất trong việc lựa chọn. Nếu đáp án thi (đặc biệt là đáp án tốt nghiệp) không rơi vào các sự kiện, vấn đề mà giáo viên đã chọn, thì ai sẽ chịu trách nhiệm nếu học sinh thi rớt? Nếu mỗi bài 10 sự kiện, học sinh phải ghi nhớ từ 200 - 300 sự kiện cho mỗi năm học thì liệu có ổn không, vì các em không phải chỉ học một môn Sử? Viết lại sách với quan niệm mới! Việc đề ra giải pháp cho thực trạng dạy và học Lịch sử ở bậc phổ thông không thể chỉ là sự nỗ lực của một cá nhân hay tập thể mà đòi hỏi sự đồng bộ của các ngành, các cấp cho đến từng cá nhân.
Việc biên soạn chương trình và SGK phải được thống nhất, không để xảy ra hiện tượng người viết sách không thể viết theo chuẩn chương trình vì nhiều lí do, dẫn đến việc SGK quá dài, không phù hợp với thời lượng chương trình (số tiết dạy) ở phổ thông. Làm được điều này, hai yếu tố "có tầm" và "có tâm" cực kì quan trọng.
Bộ GD-ĐT nên tham khảo các sở giáo dục và các trường phổ thông, nhất là các giáo viên trực tiếp đứng lớp khi xây dựng chuẩn chương trình và SGK. Bên cạnh đó, trong quá trình biên soạn và thẩm định sách, cần mời cho được các thầy cô có kinh nghiệm giảng dạy tốt ở bậc phổ thông tham gia trong các Hội đồng thẩm định sách. Hai năm gần đây, Bộ đã có chủ trương mời giáo viên phổ thông tham gia các hội đồng thẩm định. Đây là một chủ trương tốt nhưng việc thực hiện chưa thật sự hiệu quả. Nhiều thành viên tham dự Hội đồng thật sự chưa đủ năng lực vẫn được mời do quen biết, do tính "thành phần", thậm chí chỉ mời những người "góp ý thật ít" cho yên chuyện. Đặc biệt, dù có quy định các tác giả viết sách phải có mặt tại hội đồng, nhưng vì nhiều lí do, rất ít khi điều này xảy ra. Do đó, các góp ý cụ thể với tác giả không được truyền đạt đầy đủ và ít được quan tâm sửa chữa cho thấu đáo, thậm chí không được sửa chữa.
SGK Lịch sử mới dù đã có nhiều thay đổi về nội dung và hình thức, nhưng vẫn cần viết lại trên cơ sở quan niệm mới về quá trình dạỵ học: Dạy học là quá trình phát triển, quá trình học sinh tự khám phá kiến thức, tìm ra chân lí với sự hỗ trợ và hợp tác của giáo viên, SGK và các tài liệu bổ trợ. SGK cần thể hiện quá trình dẫn đến kiến thức, các cách thức để học sinh nhận thức kiến thức chứ không phải là "tóm tắt lịch sử người lớn cho trẻ con học" (trích lời Giáo sư Phan Huy Lê). Cần phải tinh giản chương trình và SGK, đưa thêm bài tập, tư liệu, tranh ảnh, các mẩu chuyện lịch sử... làm phong phú thêm bài học, giúp học sinh hứng thú và dễ tiếp thu bài.
Bộ GD-ĐT cần đề ra chính sách hợp lí về vấn đề học tập và thi cử bộ môn lịch sử, sao cho nhận thức của xã hội, nhà trường và học sinh về bộ môn không còn sai lệch. Từ đó, hướng cho không chỉ học sinh mà cả xã hội nhận thức được tầm quan trọng của bộ môn xã hội trong việc phát triển và hoàn thiện nhân cách cho học sinh, nhất là trong bối cảnh xã hội như hiện nay. Để làm điều này, đòi hỏi có sự chuyển biến trước tiên trong nhận thức các nhà quản lí.
Bên cạnh đó, việc lập các Hội đồng ra đề thi tú tài và tuyển sinh cần mời thêm thật nhiều giáo viên các vùng, miền - không nhất thiết là lớn tuổi nhưng điều kiện tiên quyết là phải thật giỏi và nắm vững thực tế phổ thông - có như thế đề thi mới sát tầm và phù hợp với trình độ học sinh. Cần tuyệt đối tránh tình trạng mời do quen biết, do "nhàn rỗi".
- Tường Vy (giáo viên Trường THPT Nguyễn Hiền, TP.HCM)
|
|
|
| |
|
|
|