|
Ngợi ca - chùm thơ của Đỗ Doãn Phương
Ngợi ca
Tình yêu ơi!
Sao lại bỏ mình ta trên con đường tối
Có lỗ hổng nào mà vòm cây trên đầu hút gió?
Tình yêu ơi!
Sao lại bỏ mình ta ngửa mặt lên trời
Kiếm tìm cái mênh mông nơi những vì sao xa tít tắp
Và xung quanh chỉ có cánh đồng đêm tràn nước
Lặng lẽ phản chiếu bầu trời
Đi! Chầm chậm, chầm chậm thôi
Đoạn đường này, chân ta chưa quen với những chướng ngại
Vừa dấn thân vừa do dự
Tình yêu ơi!
Ta đã bị bỏ rơi rồi ư, bỏ rơi từ đôi cánh mênh mông của Người
Và không bao giờ còn thấy sự hiện hữu của người ở khắp thế gian ta sờ soạng
Trái tim ta rồi đây sẽ chẳng được bao bọc
Trên con đường tối khúc khuỷu chưa quen...
Cơn mưa
Bầu trời sa sầm
Tôi không bỏ trốn khỏi cơn thịnh nộ của Người
Tôi không tìm chỗ nấp
Tôi không ước lượng khoảng cách đến ngôi nhà
Tôi sẽ ướt
(không biết ơn huệ hay trừng phạt).
Bầu trời sa sầm
Tôi lẫn lộn với lá rơi
Tôi bốc cùng gió cát
Tôi để lại mặt người
Một hạt bụi trong mỗi con mắt
Và sẽ thấm vào khăn mùi xoa
Không hiểu là tôi hay là nước mắt
Tôi nguyện nhận cơn mưa này nếu nó nhằm vào tôi
Nếu Người đổ nó xuống chiều nay, nếu người bằng lòng thấy tôi ướt
Với tôi, với đoạn đường này.
Du Xuân
Hôm qua du xuân áo quần phơi phới
Câu đối giấy điều phơi đầy bãi cỏ
Rượu ngà ngà say ngồi co gốc liễu
Xem người ẩn hiện giữa đông người
Chút tình lâu năm bạt hết hơi người
Mơ không rõ hình, nhớ không tỏ mặt
Người ốm đã dậy rồi vấn khăn chải tóc
Đi mất như thinh không.
Sông hát
Khúc hát 1
Tự luồn mình, cắm rễ vào vách núi
Biến thành hồ giữa lưng chừng trời
Lao băng băng trong tiếng thét sơ sinh
Máu tôi chảy để cơ thể định hình
Máu ngậm chặt phù sa,đắp lên bến bờ già cỗi
Cho cuộc đời tươi tốt mọc lên
Khúc hát 2
Chúng ta chảy, tràn, lướt say sưa
Chúng ta không nhìn ngắm bình nguyên, không nhìn chướng ngại
Từ đỉnh núi, nhào qua thác, xòa rộng mênh mông
Mùi đất mới chạy rân rân đầu môi dưới bụng
Và hôm nay, tới cửa sông ngoái lại
Một quá khứ mênh mông vội nếm trải
Chúng ta chưa kịp hiểu gì
Đã chát đắng chạm biển khơi
Khúc hát 3.
Hai người đối mặt với sông Hồng
Cùng cất cao lời thề với nước
Tiếng đá vỡ ra vọng từ thượng nguồn
Nhưng bây giờ cả hai đều im lặng
Cả hai như mạch ngầm hòa tan vào thành phố
Và mất dấu con đường của nhau
Chỉ lời thề lớn, kiên trì bao năm cùng với phù sa nặng chảy
Bao năm cùng với rác rưởi lưu lạc
Bao năm khuất bên rìa thành phố
Vẫn song hành với cuộc sống cả hai
Khúc hát 4.
Tôi bơi ngược dòng nước lạnh buốt mang tai
Bên bờ là bãi mía hàng dâu, xóm làng thân thiết
Tôi bơi ngược dòng, tất cả đều tối tăm, tất cả đều lộn ngược
Cánh tay tôi sải những khoảng tối lo âu
Thân thể tôi ôm một miền nước lạ
Ngược lên, ngược lên...
Bến bờ nào khuất trong cây
Xoay dọc, xoay ngang như bỏ trốn
Sông Hồng ngang mày hộc lên một tiếng kêu lớn
Khi cảm thấy trái tim tôi xiêu lạc đập giữa dòng.
Sau bài hát của cha
Cha hát không rõ lời trong đêm
Chỉ nghe giọng người âm ư
và tiếng người huýt sáo.
Người đang đi trên miền đất trống không
Trẻ trung dũng mãnh như con báo
Mây và mặt nước tối sầm run rẩy
Như con thú con chờ ve vuốt tay người.
Cánh rừng bằng phẳng nhô lên tận trời
Con đường mòn mất cương chạy vào rừng người không đi nữa
Và ánh lửa bật lên châm thuốc
Tia chớp xanh phủ sáng mặt Người.
Tĩnh tinh tình, tình tinh tinh tĩnh
Rừng như bốc cháy dưới tán lá xanh đen
Tính tinh tình tịnh tình tinh tính
Người đang hát con tưởng người bén lửa
Con nín thở lại gần xem và hoảng sợ
Mặt người hiện lên nhẫn nhục già nua
Như tôi nói, các bài thơ được viết ra trước hết là để cho tôi, giống như “nhật ký tinh thần” của mình vậy. Tôi không hiểu người đọc sẽ cảm nhận như thế nào. Có người nhận xét như bạn vừa nói, nhưng cũng có rất nhiều người bảo là rối rắm, khó hiểu, tù mù, thần bí, đọc chẳng biết nó viết cái gì. Có ông ở NXB đọc tập bản thảo của tôi xong cũng nói rằng chẳng hiểu bài nào, vì chẳng bài nào có nghĩa cả. Sau khi trả lại bản thảo, ông ấy còn cẩn thận tặng tôi một tập thơ của mình coi như “làm mẫu” để tôi hiểu ra thơ là như thế nào. Tôi đọc rất kỹ tập thơ đó và thấy quả tình rất dễ hiểu đến mức gần như… bài vè!
Thật ra khi viết tôi đều cố gắng diễn đạt thật đơn giản, và tôi tự nghĩ rằng tôi đã quá đơn giản đến mức gần như là… “thô”. Tôi cũng cố gắng bỏ các tính từ, và dùng những hình ảnh gần gũi nhất, câu cú đầy đủ nhất. Chẳng hạn, có lần tôi viết mấy câu mà tôi rất “khoái”, dù rằng chẳng phải là thơ (trích):
|
Ngồi bó gối cúi đầu không nói
Không làm sao cho em tươi lên
Không đẹp, không xấu khi em buồn
Tôi thấy em như một khối lạ
Như tảng đá ngoài hiên kia
Ta cần tình yêu nào để đẽo gọt?
Nó xù xì, góc cạnh
Cần chảy mòn qua năm tháng nào đây?
|
Thế nhưng, nhiều người vẫn bảo khó hiểu, đến mức nhiều khi tôi phải xem xét lại những gì mình viết ra xem có đúng là “hũ nút”, đánh lừa độc giả hay không?
Giải thưởng thơ Bách Việt và tập thơ đầu tiên lọt vòng chung khảo
Giải thưởng thơ Bách Việt chính thức ra đời từ tháng 4/2008, đã nhận được 167 tập thơ dự thi của các tác giả gửi về. Sau một thời gian thẩm định, bỏ phiếu bình chọn và thống nhất ý kiến giữa các thành viên trong Ban Thẩm định, Giải thưởng thơ Bách Việt đã chọn được tập thơ đầu tiên vào chung khảo. Đó là tập thơ "Những ngọn triều nhục cảm" - tác giả: Đỗ Doãn Phương.
Ban thẩm định gồm các nhà thơ: Giáng Vân, Ý Nhi, Nguyễn Bình Phương, Thi Hoàng, Phùng Tấn Đông đã chọn "Những ngọn triều nhục cảm" - tập thơ hơn 50 bài, với bố cục 2 phần "Thành phố" và "Những ngọn triều nhục cảm". Xuyên suốt tập thơ là những tâm tình, sự nhận thức, rung cảm của tác giả về thế giới trong cõi hỗn mang vô thức của mình, là những trăn trở, nỗi niềm trong tình yêu.
Thơ của Đỗ Doãn Phương dù viết trong nhẹ nhàng tinh tế, hay quyết liệt, bi thương, thì cũng chứa đầy những cảm giác, "thứ cảm giác thực thể tựa như có thể sờ thấy, lại vừa đầy tính dự báo cái thế giới đó, người đọc có thể nhìn thấy nét mạnh mẽ hay yếu mềm của tính cách, sự nhạy cảm, nồng nhiệt, đam mê, hay sự bối rối một cách ngây thơ của tâm hồn nhà thơ trước đời sống" (như nhận xét của nhà thơ Giáng Vân) và tạo nên một thế giới hoàn toàn khác biệt: Thế giới của Phương. Và cũng trong cái thế giới riêng tư ấy, người ta có thể nhìn thấy nét mạnh mẽ hay yếu mềm của tính cách, sự nhạy cảm, nồng nhiệt, đam mê, hay sự bối rối một cách ngây thơ của tâm hồn Đỗ Doãn Phương trước đời sống...
 |
Mỗi câu thơ của Đỗ Doãn Phương đều mang đến cho người đọc cảm giác về sự trải lòng hết mình trên từng câu chữ. Bởi thế, không phải ngôn từ, không phải nhịp điệu, mà chính là những cảm xúc của thi nhân đã tạo nên thơ. Chính cái uy lực đầy bản năng trong sáng tác đó làm nên sức hấp dẫn trong thơ của Đỗ Doãn Phương.
Có thể nói, thơ của Đỗ Doãn Phương không bị bó buộc về hình thức, ngôn từ nên đã tạo nên một "chất" nồng nàn, rất "riêng", và lột tả hết được cái ý thơ khiến người ta có cảm giác anh đang đùa nghịch với từng câu chữ. "Đọc thơ Phương thật thích những "mình ngậm miệng cho tóc bay", "cái nhìn nồng nàn về ngủ trong đôi mắt", những lúc như thế Phương thật "vô sự với tạo hóa"" (Phùng Tấn Đông).
Đỗ Doãn Phương, BTV của báo Thể thao Văn hóa - một người làm thơ, viết văn đã rất lâu, nhưng dường như từ khi gắn mình vào công việc của một BTV, anh đã "giấu nhẹm" "khả năng thi ca" của mình đi như một phần cuộc sống, chỉ để thổ lộ những buồn, vui những tâm sự của riêng mình.
Theo Phong Điệp, VN Net & An ninh Thủ đô
|